7
Kết quả xét nghiệm được gửi về điện thoại của Phùng Tu.
Rồi, cái thằng khốn này lại nuốt lời!
Trước đó anh ấy đã hứa với ba mẹ Biện Khải, chỉ công khai phần liên quan đến vụ kiện, không suy diễn thêm gì khác.
Nhưng mà..
"Thật ngại quá, chú, dì… Kết quả này, tôi thực sự không hiểu nổi."
Kết quả cho thấy: Đứa trẻ có quan hệ huyết thống với ba Biện Khải. Nhưng không có quan hệ huyết thống với mẹ Biện Khải.
Nhà họ Lâm sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Sao có thể như thế được?!"
Nếu đứa trẻ là con của Biện Khải, thì chắc chắn phải có quan hệ huyết thống với cả ông nội lẫn bà nội.
Nếu đứa trẻ không phải con của Biện Khải, thì chắc chắn cũng không có quan hệ huyết thống với cả hai.
Đương nhiên còn một trường hợp nữa: có quan hệ với bà nội nhưng không có quan hệ với ông nội.
Trường hợp này nghĩa là… Biện Khải không phải con ruột của ông Biện Chính Quốc. Haha, vậy thì kịch bản này chính là của ông hàng xóm rồi!
Nhưng mà…
Ba trường hợp trên đều không đúng.
Ngược lại, đứa trẻ có quan hệ huyết thống với ông nội, nhưng không có với bà nội.
Vậy…
Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ:
"Chuyện này đơn giản mà? Chẳng phải nghĩa là… đứa trẻ do ông nội sinh ra, đúng không?"
Hả???
Phùng Tu nhìn lại báo cáo lần nữa, "Mức độ khớp ADN lên đến 99.6%. Kết luận giám định: Biện Chính Quốc là ba ruột của đứa trẻ."
Mặt mẹ Biện Khải tái mét, hét lên một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ.
Ba Biện Khải thấy không giấu nổi nữa, đành phải thú nhận.
Đứa trẻ đúng là con ruột của ông ta và Lâm Thiến.
Bởi vì Biện Khải bị vô sinh, mấy năm trước đã lén lút kiểm tra ở bệnh viện của bạn mình.
Chỉ là thấy mẹ Biện Khải quá sốt ruột muốn có cháu, sợ bà ấy quá thất vọng mà nghĩ quẩn, nên đành giấu. Đương nhiên cũng giấu cả tôi, con cừu non bị vặt lông này.
Về sau, công ty của Biện Khải tuyển một lễ tân mới, chính là Lâm Thiến.
Cô ta gia cảnh không tốt, nhờ vào nhan sắc và tuổi trẻ, chủ động bám lấy Biện Khải, dù biết anh ta đã có vợ.
Nhưng mặc cho hai người tình cảm mãnh liệt đến đâu, vẫn không thể có con.
Ba Biện Khải là người tư tưởng truyền thống, cực kỳ coi trọng chuyện nối dõi tông đường.
Thế là ông ta nghĩ ra cái kế hoạch vô liêm sỉ này…
Lấy sính lễ kếch xù làm điều kiện, lén lút ngủ với Lâm Thiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/con-cua-chong-dong-long-voi-ba/chuong-7.html.]
Rồi lại giả vờ cho Biện Khải uống thuốc Đông y trong vài tháng, khiến anh ta tưởng rằng bệnh vô sinh của mình đã khỏi.
Thảo nào, lúc đó tôi đã nghi ngờ, tại sao Biện Khải lại chịu đổ cả đống tiền vào nhà Lâm Thiến như vậy?
Hóa ra, chuyện bất thường chắc chắn có ẩn tình!
Tất cả đều là do lão già khốn nạn Biện Chính Quốc này!
Mà ông ta tích cực xúi giục Biện Khải chuyển hết tài sản về tay mình, cũng là vì tính toán cho "đứa con" này.
Biện Chính Quốc thản nhiên nói:
"Dù đứa trẻ này là của tôi, nhưng vẫn là m.á.u mủ của họ Biện. Biện Khải không còn nữa, thì còn em trai nó!"
Ông ta cố gắng thuyết phục vợ mình chấp nhận sự thật.
Nhưng tôi không quan tâm bà ta có đồng ý hay không.
Tôi chỉ quan tâm một chuyện duy nhất…
"Vậy thì, đứa trẻ này không phải con trai Biện Khải, mà là em trai của anh ta, đúng không? Mà… em trai thì đâu có quyền thừa kế theo pháp luật, đúng không, luật sư Phùng?"
Phùng Tu gật đầu cái rụp: "... Ừ ừ ừ!"
"Đồ khốn nạn, lão già không biết xấu hổ!"
Mẹ Biện Khải tỉnh lại, nổi điên lao vào đánh chồng.
"Tất cả là do cái đồ dâm ô đáng c.h.ế.t như ông! Chính ông đã hại c.h.ế.t con trai mình! Hôm nay tôi liều mạng với ông!"
Biện Chính Quốc bị bà ta cào rách mặt, tức giận hét lên: "Bà thôi ngay đi! Bà dám chắc Biện Khải là con ruột của tôi à? Bà với cái lão hàng xóm đó, nhân lúc tôi đi công tác đã làm bao nhiêu chuyện xấu xa rồi! Tôi có biết Biện Khải có phải con tôi không? Nhưng ít nhất, đứa bé do Lâm Thiến sinh ra chắc chắn là của tôi!"
Mẹ Biện Khải gào khóc, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: "Đồ khốn! Tôi… tôi muốn ly hôn với ông!"
Biện Chính Quốc: "Ly hôn thì ly hôn! Chia tài sản ra! Tất cả bất động sản và cổ phần công ty mà Biện Khải đã sang tên cho tôi với bà, tính toán rõ ràng hết! Tôi ly hôn với bà! Tiểu Phùng, liệt kê danh sách tài sản giúp tôi!"
Phùng Tu: "OK chú!"
Danh sách được liệt kê xong, Phùng Tu cầm lấy, quay người đưa cho tôi.
"Thứ Hai tuần sau, trực tiếp nộp đơn kiện lên tòa dân sự đi. Đơn kiện cứ ghi rõ, yêu cầu điều tra toàn diện về việc Biện Khải đã chuyển nhượng tài sản chung của hai vợ chồng khi còn sống."
Tôi trợn tròn mắt, câm nín!
8
Vợ chồng Biện Chính Quốc cũng đơ người tại chỗ.
"Tiểu Phùng, cháu là luật sư đại diện của bọn chú mà! Sao cháu lại…"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Phùng Tu đẩy gọng kính lên, nhàn nhạt nói:
"Cháu với chú thím đã ký hợp đồng chưa?"
Hai người: "Nhưng… cháu đã nói sẽ giúp miễn phí mà! Cháu bảo ứng trước phí tư vấn, bọn chú kêu đắt quá, thế là cháu bảo có thể giúp trước không tính tiền."
Phùng Tu: "Ồ, cháu nói vậy à? Nếu cháu có thể giúp miễn phí cho chú thím, vậy sao lại không thể giúp miễn phí cho cô giáo Từ chứ?"
Nói xong, anh ấy quay sang tôi, nhướng mày: "Cô giáo Từ, thế này có tính là vi phạm đạo đức nghề nghiệp không? Dù sao đây cũng là hành động phi lợi nhuận mà."
Tôi gật đầu: "Ừm, khá lắm, cậu nhóc có thể dạy dỗ được."