Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 69: Lá Gan Lớn

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:55:50
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đan huyết khó bồi bổ, khi đầu tiên thể khống chế làm Ô Lệnh Thiền thương, Trần Xá hạ quyết tâm sẽ để mất kiểm soát nữa.

ma khí xâm nhập, vẫn làm y thương.

Nghe y hô hấp cũng run rẩy, Trần Xá một tay bế thốc y lên, hệt như thuở nhỏ, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt y, ôn tồn : “Được, nhớ kỹ.”

Ô Lệnh Thiền uể oải dựa cổ , lí nhí : “Đau đầu.”

Trần Xá hỏi kỹ Ôn gia chủ, mấy năm nay y vẫn luôn tật đau đầu.

Hẳn là di chứng của mười gửi gắm tình cảm .

Bế Ô Lệnh Thiền trở phòng trong của Đan Cữu Cung, Trần Xá xuống giường nhưng đặt xuống, để y đùi , một tay hòa tan đan d.ư.ợ.c trong nước, nhẹ giọng dỗ dành: “Uống nước.”

Ô Lệnh Thiền ngoan ngoãn uống một ngụm, vùi đầu cổ Trần Xá, níu chặt vạt áo , mơ màng buông tay.

Trần Xá thấy y ý thức rõ ràng mơ hồ nhưng vẫn cố gắng mở to mắt, chống cự vô cùng vất vả, bàn tay ấm áp bèn từ từ che nửa khuôn mặt y, : “Ngủ , ở đây.”

Ô Lệnh Thiền cuộn tròn trong lòng , rầu rĩ : “Kẻ lừa đảo.”

Trần Xá bật , lồng n.g.ự.c khẽ rung động truyền qua lớp áo mỏng manh đến bên tai Ô Lệnh Thiền, cùng với nhịp tim nhẹ nhàng quen thuộc .

“Lần sẽ lừa ngươi. Ngoan, ngủ một giấc , tỉnh a mặc ngươi xử trí.”

Uy tín của Trần Xá cũng cao lắm.

Đôi môi tái nhợt của Ô Lệnh Thiền tựa lồng n.g.ự.c , chống đỡ nổi sự thiếu hụt đan huyết nên cuối cùng cũng ngủ say, nhưng đến nửa canh giờ, y đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mơ, mắt còn mở giãy giụa tìm kiếm Trần Xá khắp nơi.

Trần Xá canh giữ ở một bên xem hồ sơ mấy năm nay Tuân Yết đưa tới, thấy vội nghiêng tới ôm y lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng y, dỗ dành như thuở nhỏ Ô Khốn Khốn gắt ngủ.

“Ngoan, bé ngoan, a ở ngay bên cạnh, cả.”

Đầu óc Ô Lệnh Thiền cuồng, còn cảm giác hoảng hốt bức cho tỉnh hẳn, nhanh chóng thở quen thuộc Trần Xá trấn an, thút thít một hồi, nữa chìm giấc ngủ sâu.

bao lâu, y dọa đến mức khó khăn mà giãy giụa lung tung, cố gắng tỉnh .

Đến cuối cùng, Trần Xá dứt khoát bế y lên, để hình mảnh khảnh của Ô Lệnh Thiền đối mặt đùi , dùng áo choàng rộng bao lấy lưng, kín kẽ bao bọc y lòng.

Thuở nhỏ Ô Lệnh Thiền thích ngủ như , rúc lồng n.g.ự.c rộng lớn của a thể ngủ đến trời đất tối tăm.

Tư thế mang cảm giác an quá mức, bất cứ lúc nào bất cứ nơi cũng thể cảm nhận Trần Xá đang ở bên cạnh.

Ô Lệnh Thiền mơ màng lẩm bẩm gì đó, dụi dụi mặt n.g.ự.c , cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngủ .

Giấc ngủ cũng yên , trong mơ hỗn loạn ngổn ngang, lúc thì là ánh lửa ở Uổng Liễu Oanh thuở nhỏ, lúc thì là lam quang sáng lên từ trung tâm Uổng Liễu Oanh của khối trấn vật thứ năm 6 năm , hoặc là mộng trong mộng báo cho y rằng tìm thứ mất chỉ là một giấc mơ, dọa y sợ đến mức thể ngừng run rẩy.

trong cơn hoảng hốt, Ô Lệnh Thiền cảm giác luôn ôm chặt lấy , thở ấm áp bao bọc y từ đống phế tích sụp đổ từng tấc từng tấc trôi nổi lên .

Cho đến một tiếng…

Leng keng.

Ô Lệnh Thiền mơ màng mở mắt , đập mắt là viên Kim Linh nhỏ màu xám tro đang đung đưa theo gió.

Ánh mặt trời từ cửa sổ trút xuống, soi sáng căn phòng tối tăm.

Trời rạng sáng, gió xuân ấm áp thổi bay rèm cửa.

đang ôm y, dường như đang lật sách, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi sợ làm y tỉnh giấc, thanh âm quen thuộc nhàn nhạt truyền đến: “…Không đủ , bảo Tinh Xảo phường làm cho lộng lẫy hơn chút, ừm, tinh tủy cứ việc dùng, là thứ đáng tiền.”

Tuân Yết cạn lời : “Chỉ… chỉ để làm rèm châu mà dùng tinh tủy…”

Chẳng là phí của trời .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Xá liếc .

Tuân Yết trầm giọng : “…Chẳng là quá ít , năm viên nào đủ, đem tất cả tinh tủy đến trải giường cho thiếu quân mới đúng!”

Trần Xá trầm ngâm: “Ừm, đến Tích Hàn Đài đúng là một khối tinh tủy ngàn năm hiếm , đem nó làm một cái giường .”

Tuân Yết: “…”

Tuân Yết tối sầm mặt mũi.

Tinh tủy ngàn năm vô giá, thể sánh ngang với pháp khí Tiên giai, đem … làm giường?

Tinh tủy ngàn năm lẽ cũng ngờ cách dùng như thế , c.h.ế.t nhắm mắt.

Ô Lệnh Thiền cả lười biếng, dù tỉnh cũng nhúc nhích, cứ thế ôm eo Trần Xá lơ đãng hai đối thoại câu câu .

Trần Xá cảm giác y tỉnh, tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy y, nhàn nhạt với Tuân Yết: “Đi .”

“…Vâng.”

Người ngoài , tay Trần Xá chậm rãi hạ xuống đỡ lấy sườn mặt Ô Lệnh Thiền, : “Tỉnh tiếng nào?”

Ô Lệnh Thiền uể oải : “Không sức.”

Trần Xá lấy linh đan bổ đan huyết mà Ôn gia chủ để , hòa tan với nước đút cho y.

Ô Lệnh Thiền ngoan ngoãn mở môi uống.

Trần Xá cũng hầu hạ khác cho lắm, thêm nhiều năm ở hình thú nên tay chân vụng về, góc nghiêng của chén cầm chắc, Ô Lệnh Thiền bất ngờ đút cho nhiều, phần lớn nuốt xuống, phần nước nuốt kịp thì theo khóe môi chảy xuống, làm ướt cổ áo.

Trần Xá phản ứng , đặt chén xuống, lau vết nước khóe môi cho y.

Ô Lệnh Thiền ngửa đầu cảm nhận lòng bàn tay Trần Xá cọ qua cọ khóe môi , đột nhiên tại giơ tay lên, hất văng chén ngọc trong tay Trần Xá, loảng xoảng một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Tay Trần Xá khựng , cúi mắt y: “Sao thế?”

Ô Lệnh Thiền trừng : “Ngươi hầu hạ tệ quá.”

Trần Xá: “…”

Ô Khốn Khốn lúc nổi giận trông sức sống hơn nhiều so với dáng vẻ yếu ớt khi ác mộng làm cho bừng tỉnh đêm qua, lòng Trần Xá càng mềm nhũn, cúi nhẹ nhàng : “Ừm, a sai .”

Ô Lệnh Thiền vẫn trừng , đáy mắt lạnh lùng vô tình.

Thuốc còn uống xong, Trần Xá lấy linh đan đưa đến bên miệng y, Ô Lệnh Thiền như mèo con l.i.ế.m một cái trong lòng bàn tay , dùng đầu lưỡi cuốn linh đan .

ăn xong, y tức giận đẩy tay Trần Xá : “Tay ngươi cọ môi đau!”

Trần Xá: “…”

Trần Xá ôn tồn : “Ừm, a sai .”

Ô Lệnh Thiền thấy giọng như một dịu dàng , nỗi uất ức ngập trời trỗi dậy, y dùng sức trừng mắt Trần Xá, vành mắt thoáng chốc đỏ hoe.

“Ngươi còn… ngươi còn cao lớn hơn, thích!”

“Ừm.” Trần Xá cúi nhẹ nhàng vuốt ve mặt y, “A chỗ nào cũng sai, ?”

Ô Lệnh Thiền mắt đỏ hoe , bức tường thành xây nên bằng m.á.u và nước mắt trong suốt 6 năm qua dường như sụp đổ, tan vỡ mấy lời nhận sai dịu dàng của Trần Xá.

Cảm giác tìm thứ mất khi gặp hôm qua, sự bàng hoàng khi thấy chiếc sừng gãy…

Thậm chí ngược về nữa, bảy ngày khổ sở chờ đợi ở Uổng Liễu Oanh, một giấc ngủ dậy trời đất đảo lộn, sự mờ mịt vô định, nỗi đau khổ tuyệt vọng khi chia lìa.

cảm xúc vô lý vây lấy, như đ.á.n.h sập hình gầy gò mảnh khảnh .

Ô Lệnh Thiền bỗng chốc sụp đổ.

Y đột nhiên nhào tới , ôm chặt lấy cổ Trần Xá, cảm xúc thể khống chế, nức nở như một đứa trẻ lạc đường nhiều năm cuối cùng cũng tìm đường về.

“A … A !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-69-la-gan-lon.html.]

Tiếng của y gần như khiến Trần Xá đau đến khắc cốt ghi tâm, nhịn mà ôm chặt y lòng, vuốt ve gáy y, khàn giọng : “Ừm, đây.”

Ô Lệnh Thiền đến nghẹn ngào, dường như vị quân thượng mưu sâu kế hiểm, tàn nhẫn độc ác bao năm qua chỉ là một khác.

Y vẫn là đứa trẻ rành thế sự, gây họa chỉ cần trốn lòng a thể bình an vô sự.

“Ta… sợ…” Ô Lệnh Thiền nức nở vùi mặt n.g.ự.c , như thể chịu đựng nỗi uất ức và kinh hãi tột cùng, năng lộn xộn, “Ngươi , tại bây giờ mới trở về? Ta sợ lắm…”

Y , nỗi bi thương trong lòng oán hận thế, hung hăng c.ắ.n tay Trần Xá đang lau nước mắt cho .

Còn dùng sức, chính đau đến thút thít một tiếng, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Ta hận ngươi lắm.”

Giống như tác dụng của gửi gắm tình cảm, tình cảm nóng bỏng nồng nàn quét qua lồng ngực, khiến y căn bản phân biệt rốt cuộc là oán hận con , là hận bỏ rơi .

Nói xong câu đó, y sợ vì sự căm hận của mà khiến Ma Thần, Thiên Đạo, khiến tất cả những vị thần thể giúp y như ý nguyện hiểu lầm, thu hồi “bảo vật” khó khăn lắm mới , vội vàng nức nở lắc đầu.

“Ta hận ngươi, một chút cũng hận ngươi… Đừng, đừng nữa.”

Trần Xá ôm chặt y: “Ta sẽ nữa.”

Ô Lệnh Thiền thấy , chỉ ôm nức nở.

Hóa chấp niệm quá sâu, cũng thể tìm thứ mất, như ý nguyện.

Đại bi đại hỉ, Ô Lệnh Thiền đem cảm xúc tích tụ bao năm qua trút còn một mảnh, cả hiện lên một vẻ hư thoát vô lực và thanh thản.

…Trông như sắp đắc đạo thành Phật đến nơi.

Trần Xá cầm khăn lau nước mắt má cho y, vẫn ôm y buông tay.

Tiếng nấc của Ô Lệnh Thiền ngày càng yếu , đầu óc trống rỗng, thậm chí đang ở , bên cạnh là ai, bắt đầu nghiêng đầu ngẩn ngơ chằm chằm tay Trần Xá.

Trần Xá nhịn , để dấu vết mà nhẹ nhàng hôn lên tóc y.

Đồng t.ử Ô Lệnh Thiền tan rã, như đang du ngoạn cõi tiên.

Thấy Ô Lệnh Thiền chằm chằm tay , Trần Xá khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng cử động ngón tay thon dài.

Ô Lệnh Thiền “Ngô?” một tiếng, dường như nghi hoặc tại thứ động, con ngươi chuyển động, cũng trong đầu nghĩ gì, bỗng nhiên ôm lấy bàn tay nhét miệng.

Chỉ là cổ họng y quá nông, ngậm nửa đốt ngón tay miệng nghẹn đến mức “ọe” một tiếng, suýt nữa thì nôn .

Trần Xá: “…………”

Trần Xá đành bất đắc dĩ búng nhẹ giữa mày y: “Khốn Khốn, tỉnh .”

Ô Lệnh Thiền như tỉnh mộng, khó khăn tập trung ý thức, quanh một lúc lâu mới nhận đang làm gì.

mặt a gọi là mất mặt, y thấy hổ, còn “ngô” một tiếng, bò lên vai Trần Xá, nhỏ giọng : “Nhớt nháp, thích, tắm rửa.”

Linh đan Ôn gia luyện cho Ô Lệnh Thiền luôn thêm ít mật đường, hòa tan trong nước chảy xuống cổ, vạt áo, nhiệt độ cơ thể làm cho loang , khó chịu.

Bình thường lúc Ô Lệnh Thiền bận rộn, tiện tay bấm một cái quyết là sạch, bây giờ nổi tính trẻ con, sáng sớm tinh mơ nhất quyết đòi tắm rửa.

Trần Xá nhẹ, giơ tay bế ngang y lòng: “Được, hầu hạ quân thượng tắm rửa.”

Hắn gần như dán tai Ô Lệnh Thiền những lời , giọng trầm thấp rót tai, khiến đầu tai Ô Lệnh Thiền tê dại một cách khó hiểu, tự nhiên mà đầu .

6 năm , Trần Xá sẽ chuyện với y như .

Sao mới xa cách mấy năm, trở nên như thế… Ngô…

Ô Lệnh Thiền cảm giác đó, chỉ cảm thấy chút tương tự với thôi bách.

lúc , Tuân Yết vội vàng đến, thuần thục nội điện: “Quân thượng tỉnh , Thất trưởng lão gặp ngài…”

Ô Lệnh Thiền tỉnh , khó khăn lắm mới thể ở riêng với Trần Xá một lúc, lúc ngay cả đại sự của Côn Phất Khư cũng lười quản, mắng : “Bảo cút sang một bên !”

Tuân Yết: “…Vâng.”

Ô Lệnh Thiền mắng xong, khóe mắt liếc thấy Trần Xá đang cúi mắt mỉm .

Ô Lệnh Thiền tự nhiên mà ho một tiếng, lẩm bẩm: “Thất trưởng lão phiền thật, lúc nào cũng vô sự bất đăng tam bảo điện, đến chắc chắn là để cầu tình cho mấy tên ch.ó má đầu cơ trục lợi ma khí , cầu cái gì mà cầu, g.i.ế.c hết.”

Trần Xá bật , ôm y về phía hậu điện, giọng điệu vô cùng dung túng: “Được, bộ theo quân thượng.”

Ô Lệnh Thiền lập tức tò mò .

Tuy rằng quân thượng đối với chuyện tình yêu cực kỳ chậm chạp, nhưng năm đó lúc mơ màng gửi gắm tình cảm nghĩ thông suốt tình cảm của đối với Trần Xá, điều ký ức về quá nhiều chi tiết lưu nửa điểm.

Bao gồm cả nụ hôn giữa mày , và mấy câu Trần Xá dông dài.

Lúc nhiều năm gặp, Trần Xá đối với y vẫn là sự dung túng và dịu dàng của một trưởng.

Ô Lệnh Thiền cứ cảm thấy dường như thêm một tia gì đó khác lạ.

Đan Cữu Cung so với 6 năm đổi lớn, suối nước nóng ở hậu điện mở rộng mấy , xung quanh trồng một vòng trúc đen nhổ từ đến, u tĩnh lịch sự tao nhã, vô cùng đặc sắc.

Sắc mặt Ô Lệnh Thiền trở nên trắng bệch, môi cũng còn chút huyết sắc nào, giống như đầu tiên mất đan huyết, cả mềm nhũn vô lực.

Trần Xá ôm y đặt lên sập đá bên cạnh suối nước nóng, dù chỉ là thẳng, hình cao lớn cũng như một ngọn núi nhỏ bao phủ lấy Ô Lệnh Thiền.

Đặc biệt là khi duỗi tay đến gần để cởi thắt lưng cho y, khí thế thể bỏ qua nặng nề đè xuống.

Ô Lệnh Thiền bất giác lùi về .

Bàn tay to của Trần Xá ôm lấy eo y, nhàn nhạt : “Trốn cái gì, đừng lộn xộn.”

Ô Lệnh Thiền ngẩn .

Năm đó Trần Xá tự nhiên ôm eo y như ?

Hay là do lòng xa, nên động tác của a cũng cảm thấy chút tình ý khác.

Trần Xá cúi mắt chậm rãi cởi thắt lưng cho y, áo ngoài hoa văn đan phong từ bờ vai gầy gò trượt xuống, chất đống giường đá, tiếng quần áo nhẹ nhàng rơi xuống đất mang một vẻ quyến luyến quỷ dị.

Bên trong nữa là một lớp áo trong mỏng manh màu trắng tuyết.

Lúc đang là mùa xuân, Ô Lệnh Thiền ăn mặc vô cùng đơn bạc.

Áo trong vì đêm qua ngủ trong lòng Trần Xá mà xộc xệch bung , để lộ xương quai xanh và làn da trắng như ngọc, nốt ruồi son ở cổ trông càng thêm đỏ thắm.

Ánh mắt Trần Xá nhẹ nhàng lướt qua, đồng t.ử màu tím đậm khẽ động, nhưng mặt biểu lộ chút nào, tiếp tục cúi mắt cởi áo cho y.

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu chằm chằm Trần Xá, bỗng nhiên gọi .

“Trần Xá.”

Động tác của Trần Xá khựng , nhướng mày như y: “Ô Khốn Khốn, gan lớn nhỉ?”

Ô Lệnh Thiền căn bản sợ , cảm thấy gọi cả tên lẫn họ quá mới lạ, nhịn gọi : “Trần Xá Trần Xá Trần Xá Trần Xá!”

Trần Xá nhàn nhạt : “Ngươi tạo phản ?”

“Tạo phản từ lâu .” Y phục y nửa kín nửa hở, y chậm rãi cúi xuống , mang dáng vẻ ranh mãnh ngang tàng của năm đó, “Quân vị của ngươi đều đoạt , ngươi chỉ là một ma tu bình thường, giống như những khác, răm rắp lời quân thượng, nhớ kỹ ?”

Trần Xá .

Tay khẽ động, bên hông Ô Lệnh Thiền truyền đến tiếng cọ xát, thắt lưng như con rắn trườn , rơi xuống hai bên, áo trong tuột xuống để lộ từng mảng da thịt trắng như tuyết.

Ô Lệnh Thiền chớp chớp mắt, cảm thấy chút lạnh một cách khó hiểu.

“Nếu đồng ý thì .” Trần Xá ôn tồn , “Quân thượng thế nào?”

--------------------

Loading...