Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 64: Mười đạo Ký Tình Phù

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:55:45
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Phù quân nhướng mày.

Đối với ma thú mà , ma khí là thứ . Rốt cuộc chúng cũng chẳng theo đuổi thần trí, bản năng của chúng là trở nên mạnh hơn, c.h.é.m g.i.ế.c, c.ắ.n nuốt đồng loại và chiếm lĩnh địa bàn.

Thanh Dương hấp thu vô ma khí bốn phía, cưỡng ép gột rửa một nửa huyết mạch nhân loại .

Ma khí mạnh mẽ bổ sung và thức tỉnh huyết mạch vốn ma thú tầm thường pha loãng vô , tu vi của nó cũng theo đó mà tăng vọt, cùng với đó là lý trí của nhân loại dần tiêu tán.

Tuy là thế, nhưng bản năng “bảo vệ” vẫn khắc sâu trong xương cốt nó.

Ô Lệnh Thiền gắng sức vươn tay níu lấy lớp lông mềm mại đuôi nó, đôi môi run rẩy: “Thanh Dương…”

Thanh Dương rít lên một tiếng chói tai, lông mao dựng , thẳng tắp chằm chằm Tư Phù quân đang lơ lửng giữa trung ở phía xa, hình co giật dữ dội vì chịu đựng quá nhiều ma khí cùng một lúc.

Nó gắng gượng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng, nhe răng đe dọa.

Tư Phù quân nâng phù văn trong tay, dựa theo phương thức trong trí nhớ, mắt chớp mà vung xuống.

Phanh phanh phanh.

Thanh Dương đột ngột xoay , che chắn cho Ô Lệnh Thiền ở . Những phù văn phức tạp rơi xuống nó, cắt từng vết thương nhưng nhanh chóng hồi phục như cũ.

— Con ma thú chiếm cứ thể Tư Phù quân vẻ thông minh cho lắm, nó chỉ theo bản năng sợ hãi loại phù văn thể c.h.é.m g.i.ế.c ma thú trong ký ức của Tư Phù quân, dường như sợ làm thương nên chỉ dùng phương pháp tấn công thông thường.

Phù văn khiến Uổng Liễu Oanh ngàn năm mưa tung lên một lớp bụi mù khổng lồ.

Tư Phù quân nâng phù văn trong lòng bàn tay, đang chuẩn đáp xuống xem c.h.ế.t thì đột nhiên cảm nhận một con quái vật khổng lồ lao từ trong đám bụi mù hình nấm .

Nửa đời của Thanh Dương gần như đều dùng để suy tính làm trốn thoát, lúc gặp ma thú hung hãn, chỉ cần rải chân là thể vọt xa mười dặm trong nháy mắt, tốc độ nhanh đến mức khiến líu lưỡi, chỉ kinh hô “Cái quái gì lướt qua ”.

Đây là đầu tiên Thanh Dương dùng tốc độ chạy trốn việc tấn công.

Phanh!

Một bóng đen đột ngột ập đến mắt Tư Phù quân, vẫn đạt tới thần trí của con ma thú hình , cũng phản ứng nhanh nhạy nhiều năm c.h.é.m g.i.ế.c như Trần Xá, bản năng dã thú khiến vô thức lao lên vật lộn.

Ngay giây tiếp theo, hình nhân loại da dày thịt béo, cũng kịp thúc giục linh lực hộ , vì kịp đề phòng nên đ.â.m sầm , hình bay ngược một cách nặng nề.

Tư Phù quân: “…”

Thanh Dương g.i.ế.c đến đỏ mắt, một nữa lao về phía .

Tư Phù quân che ngực, nhíu mày — đó là vết thương do sừng dê ma đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c bụng, cơ thể con linh lực sẽ dễ dàng chữa lành, đành thúc giục linh lực trị liệu.

Y trân trối linh lực giao đấu ở phía xa, suy nghĩ bay nhanh.

Thanh Dương dùng quá nhiều ma khí, liệu thể biến thành ? Tư Phù quân rốt cuộc đoạt xá ? Trần Xá cầm chân, còn thể đến kịp ? Nếu đến kịp, thể làm gì đây?

Ô Lệnh Thiền c.ắ.n môi đến bật máu, mặt cảm xúc lau nước mắt, : “Huyền Hương.”

Huyền Hương vẫn đang công phá phong ấn, thấy ngữ điệu , lòng chợt thót .

Ô Lệnh Thiền hỏi: “Ngươi là vật tùy của tổ linh, hẳn là cách khởi động phong giam.”

Huyền Hương sững sờ, sắc mặt đột ngột đổi: “Đừng ngốc.”

“Không ngốc — ngươi tuy là Tiên giai, nhưng vô dụng, thể chống con ma thú hình .” Ô Lệnh Thiền , “Nếu a tới mà bắt, ngươi cứ trực tiếp lấy m.á.u làm vật tế, khởi động phong giam để phong ấn Uổng Liễu Oanh.”

Huyền Hương: “Ngươi!”

Ô Lệnh Thiền nhàn nhạt bổ sung một câu: “Ta tự nguyện.”

Y cứ thế c.h.ế.t trong tay kẻ khác một cách lặng lẽ, tên khốn đó làm bao việc ác, còn liên lụy hại c.h.ế.t Ô quân. Đằng nào cũng c.h.ế.t, y thà làm một việc ích cho Côn Phất Khư, cho a của y, như cũng lỗ.

Huyền Hương lạnh lùng : “Năm đó Trần Xá vì ngươi mới ở Côn Phất Khư để định kết giới, đến thời khắc cuối cùng, ngươi từ bỏ ?”

Huyền Hương hiểu đứa trẻ do chính tay nuôi lớn .

Phép khích tướng đối với Ô Lệnh Thiền hữu dụng, chỉ cần thấy câu kiểu , Ô Lệnh Thiền thể lập tức nhảy dựng lên mắng mỏ, phấn chấn tinh thần trở , trở thành đứa con cưng của trời ai thể đ.á.n.h bại.

hôm nay, Ô Lệnh Thiền những lời chỉ khẽ một tiếng.

Một cơn gió lốc khổng lồ quét tới, suýt nữa hất bay hình mỏng manh của y.

Ô Lệnh Thiền lăn vài vòng, quỳ rạp đất, vùi trán khuỷu tay để bảo vệ mệnh môn, đá vụn lả tả rơi xuống bộ y phục đỏ tươi của y, che lấp sắc đỏ bằng một màu xám xịt.

Huyền Hương đang định thì thấy hình mỏng manh khẽ run lên.

Y nhắm mắt , nhưng màu sắc trong ký ức vẫn chói lòa như cũ, lúc thì là nửa nhuốm m.á.u đỏ tươi của Ôn Quyến Chi, lúc thì là luồng ma khí tím sẫm xoay tròn Thanh Dương hút trong cơ thể.

Bọn họ nên liên lụy.

A … Trần Xá cũng nên vì mà một trấn thủ Côn Phất Khư hơn mười năm, đến lúc còn gắng sức tới cứu cái mạng đáng giá của .

Uổng Liễu Oanh và Côn Phất Khư đều y c.h.ế.t, đằng nào cũng đường sống.

Chữ “Khốn” của tổ linh, lẽ chính là đại diện cho điều .

Huyền Hương: “Lệnh Thiền…”

Y dậy, giọng điệu chút gợn sóng, trầm giọng hỏi: “Còn bao lâu nữa mới phá ấn?”

Y càng như , Huyền Hương vốn hiểu y càng thấy lòng run sợ: “…Chưa đến nửa khắc.”

Ô Lệnh Thiền “Ừm” một tiếng, hít một thật sâu dậy từ trong đống tro tàn: “Nhớ kỹ lời ngươi hứa với .”

Huyền Hương: “Ta hứa…”

Cái tính thì coi như gió thoảng bên tai của y vẫn như một, đó mà nước mắt và bùn đất lem luốc gương mặt tái nhợt.

ngọn đèn trường sinh lơ lửng đầu, ánh sáng từ cao chiếu xuống, xóa nhòa chút non nớt còn sót gương mặt y.

Mãi đến lúc , Huyền Hương mới đột nhiên nhận .

Ô Lệnh Thiền trưởng thành .

Y còn là đứa trẻ chỉ la hét, hành động theo cảm tính nữa.

Tu vi của Thanh Dương tăng vọt đến mức nào nhờ ma khí, nhưng thể đ.á.n.h ngang tay với Tư Phù quân đoạt xá.

Vết thương hình khổng lồ của ma thú hồi phục cực nhanh, còn Tư Phù quân thì gần như dùng bộ linh lực để chữa trị thể thương do kịp né tránh. Thú đồng của lạnh lẽo, sát ý nổi lên.

Mắt thấy Thanh Dương suýt một đạo phù văn c.h.é.m đứt đầu, Ô Lệnh Thiền : “Thanh Dương!”

Thanh Dương đột nhiên ngửa mặt lên trời gầm rống, mọc dây leo hư ảo màu tím, quấn lấy Ô Lệnh Thiền đặt lên chỗ lông tơ mềm mại nhất cổ, tung nhảy vọt, nhanh chóng chạy trốn về phía lối Uổng Liễu Oanh.

Ô Lệnh Thiền nắm chặt lớp lông tơ trong lòng bàn tay, vành mắt ửng đỏ.

Người của Trần Xá vẫn động tĩnh, vô ma thú trong Uổng Liễu Oanh đều đang lao về phía khe nứt, Thanh Dương dù biến thành ma thú cũng đ.â.m đầu bầy ma thú, hóa thành một luồng tàn ảnh nhanh chóng xuyên qua vùng hoang dã .

Y ngẩng đầu ngọn đèn trường sinh, những ngọn đèn cháy mấy khắc vẫn còn sáng.

Y dám tưởng tượng trận pháp khổng lồ và kéo dài như rốt cuộc tiêu hao bao nhiêu linh lực của Trần Xá, chỉ thể hy vọng thể thuận lợi trốn thoát.

Nếu nữa, thì sẽ triển khai phong giam khi Trần Xá tới.

Đang suy nghĩ, mắt y bỗng tối sầm, hình Thanh Dương đột nhiên run lên một trận.

Đó là nỗi sợ hãi bản năng khắc sâu xương tủy của dã thú.

Ô Lệnh Thiền còn kịp phản ứng thì thấy một luồng ánh lửa ầm ầm lao tới, ngay cả tốc độ cực nhanh như Thanh Dương cũng kịp phản ứng, chỉ trong chốc lát đ.á.n.h bay xa mấy chục dặm.

Ầm ầm ầm ——

Một tia sét đ.á.n.h xuống.

Trước mắt Ô Lệnh Thiền trời đất cuồng, chỉ cảm thấy trong lúc hỗn loạn, một móng vuốt sắc bén đột nhiên ấn lên n.g.ự.c y, trực tiếp chụp xuống khiến y suýt nữa phun một ngụm máu.

Ngẩng đầu , trong một khoảnh khắc, Ô Lệnh Thiền còn tưởng Trần Xá tới.

Không vì lý do gì khác, chỉ vì hình của con ma thú cực kỳ giống với nguyên của Trần Xá, thú đồng màu tím sẫm, thanh giác giữa trán, ngay cả móng vuốt cũng mang vảy màu xanh nhạt, tựa như long trảo.

Sắc mặt Ô Lệnh Thiền đột biến, cảm nhận móng vuốt của con ma thú đang dần dần ấn mạnh n.g.ự.c , lập tức : “Huyền Hương —!”

Huyền Hương tiếng động.

Không phong ấn, nỡ tay.

Ma thú từ cao xuống y, dường như nhớ điều gì đó, nhanh liền hóa thành hình — vẫn là hình của Thôi bách.

“Thú vị đấy.” Thôi bách như , “Thà c.h.ế.t chịu khuất phục , chẳng giống con ruột của Tư Phù chút nào. Cha ngươi , chỉ cần một câu thôi quỳ rạp chân .”

Ô Lệnh Thiền thấy đang gì, vẫn đang gọi Huyền Hương trong thức hải.

Thôi bách nghĩ đến hai chữ “tự nguyện”, đầy hứng thú, đồng t.ử chậm rãi khuếch tán, ma khí bốn phía kéo , từng tấc biến thành phù văn màu tím, tựa như tơ nhện quấn lấy hai ở chính giữa.

Thôi bách nhẹ nhàng mở miệng: “Ký Tình.”

Ký Tình Phù do Tư Phù quân sáng tạo — là khi còn trẻ, theo đuổi Ô quân đến mức tâm trí sụp đổ, bèn trốn một ở hậu sơn khổ luyện tà thuật, định bụng sẽ khiến Ô quân chỉ cần liếc mắt một cái là yêu đến c.h.ế.t sống .

Sau dùng đến, vì Ô quân dứt khoát tát một cái, xách tai lôi ngoài phơi nắng, lúc đó mới vứt bỏ mấy thứ tà thuật đó.

, thế gian vẫn ai thể chống uy lực của “Ký Tình Phù Chú” chỉ mới thành một nửa .

Đồng t.ử của Ô Lệnh Thiền dần giãn , y ngây dại mặt: “A …”

Thôi bách , bắt chước dáng vẻ quân t.ử vẻ đạo mạo của Trần Xá, cúi xuống dịu dàng : “Là đây…”

Xoẹt…

Một bàn tay đột nhiên đ.â.m n.g.ự.c Thôi bách.

Nụ của Thôi bách chợt tắt, ngẩn ngơ cúi đầu .

Những ngón tay mảnh khảnh của Ô Lệnh Thiền tựa như móng vuốt sắc bén, hung hăng đ.â.m tim . Hình xăm con hồ ly nhỏ cổ y như sống , nhe răng với Thôi bách.

Cạch.

Cây trâm cài tóc bỗng gãy đôi, rơi xuống đất.

Ký Tình Phù thi triển thành công, nhưng hai món pháp khí Ô Lệnh Thiền chặn phù văn, trực tiếp phản phệ luồng sức mạnh cường đại trở về, khiến Thôi bách lập tức hộc một ngụm máu.

Ô Lệnh Thiền mặt cảm xúc : “Ngươi là cái thá gì mà cũng dám giả mạo ?”

Đồng t.ử Thôi bách co rụt .

muộn, phong ấn trong cơ thể Ô Lệnh Thiền ầm ầm Huyền Hương thái thú tự do đ.á.n.h nát, tu vi Nguyên Anh mang theo sát ý cường hãn.

Một tiếng nổ vang trầm.

Ô Lệnh Thiền hung hăng ấn lên vách núi, những ngón tay cắm sâu tim rót vệt mực khổng lồ, sức mạnh Tiên giai của Huyền Hương thái thú hóa thành vô cây kim nhỏ như mực, bắt đầu sinh trưởng càn rỡ trong cơ thể ma thú.

Chỉ trong khoảnh khắc, những vệt mực của Huyền Hương lan khắp , ghim chặt Thôi bách tại chỗ.

phù văn đen kịt rậm rạp như dây leo bò khắp Thôi bách, khiến gương mặt trắng bệch của trông như một lá bùa quỷ dị.

Thôi bách đột nhiên sặc một ngụm máu, chiêu đ.á.n.h cho thở thoi thóp, nhưng một cách vô cớ.

“Pháp khí cản phù văn? Ha ha ha, thủ đoạn .”

Liên tiếp đồ của Trần Xá phản phệ hai , Thôi bách hận ý ngút trời, cuối cùng liếc Ô Lệnh Thiền một cách lạnh lùng, mắt rũ xuống, mơ hồ thể thấy đồng t.ử ngày càng tan rã.

Rất nhanh, đầu ngoẹo sang một bên, còn động tĩnh.

Ô Lệnh Thiền mặt cảm xúc .

Rất nhanh, Huyền Hương chui từ kinh mạch của Thôi bách, hóa thành hình : “Đi thôi, hồn phách của mực của …”

Ô Lệnh Thiền rút ngón tay khỏi n.g.ự.c Thôi bách, nhanh chóng nhét một viên Canh Năm Đan miệng .

Linh đan diệu d.ư.ợ.c của Ôn gia luôn hiệu quả kỳ diệu, Thôi bách vốn đang thoi thóp sắp c.h.ế.t, khi uống một viên linh đan, vết thương nhanh chóng khép , sắc tro tàn mặt cuối cùng cũng tan .

Y vội vàng tìm Thanh Dương.

May mà chỉ hôn mê tạm thời, nguy hiểm đến tính mạng.

Ô Lệnh Thiền còn kịp thở phào thì đột nhiên thấy một tiếng vang nhỏ, như đang thì thầm bên tai y.

rõ đang gì.

Y đang lúc nghi hoặc thì gọi: “Khốn Khốn.”

Ô Lệnh Thiền thấy giọng quen thuộc, đột ngột đầu , vẻ mặt tức thì lộ niềm vui sướng: “A !”

Trần Xá phiêu nhiên đáp xuống, mặt nở một nụ nhạt: “Lại đây.”

Không cần , Ô Lệnh Thiền vui mừng khôn xiết lao tới, nhào lòng Trần Xá: “A ! Cuối cùng cũng tới , nếu tới nữa là gặp nữa !”

Y theo thói quen dụi đầu cổ Trần Xá, nhưng trán truyền đến một cơn đau nhói, như thể đập đá, suýt nữa khiến choáng váng.

Y mơ màng ngẩng đầu: “A ?”

Trần Xá , vươn tay xoa đầu y: “Không , a ở đây, đưa ngươi về nhà.”

Nghe thấy hai chữ “về nhà”, chút nghi ngờ nảy sinh trong đầu Ô Lệnh Thiền lập tức tan biến, y vui vẻ : “Vâng ! Về nhà!”

Trần Xá dắt tay y, định ngự phong bay thì hình khựng trong giây lát.

Y nghi hoặc đầu , liền thấy một vệt mực bạc cổ tay trái đang quấn chặt lấy , cản đường y.

Bên tai đang vội vã gọi y, nhưng rõ đang gì.

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu.

Trần Xá nắm c.h.ặ.t t.a.y y, lòng bàn tay lạnh lẽo khô khốc, như một hòn đá thô ráp lạnh băng: “Khốn Khốn, thôi.”

Y “Ồ” một tiếng, hất vệt mực bạc kỳ quái , luyến tiếc theo Trần Xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-64-muoi-dao-ky-tinh-phu.html.]

Y luôn cảm thấy quên mất điều gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng , trong đầu chỉ là sự dựa dẫm và yêu thích dành cho mặt.

Chỉ cần theo , lời .

Ô Lệnh Thiền vui vẻ theo Trần Xá về nhà, líu ríu hỏi: “A , trấn vật thứ năm xong , sẽ còn ai bắt nạt chúng nữa ?”

Trần Xá cúi đầu y, : “Có a ở đây, ai dám bắt nạt ngươi?”

Ô Lệnh Thiền gật đầu: “Cũng .”

Mười lăm phút y còn đang nghĩ đến việc lấy tế m.á.u để đồng quy vu tận với ma thú, nhưng thấy Trần Xá, những bi thương sợ hãi đó đều tan thành mây khói, cả nhẹ bẫng, như thể a c.ắ.n một miếng.

Dưới chân Ô Lệnh Thiền như đang giẫm lên mây, nắm tay a , đầu óc mơ màng, trong lúc hỗn loạn, y cảm thấy lòng bàn tay như đá cấn , đau âm ỉ.

Y mơ màng dừng bước, bàn tay đang nắm lấy tay Trần Xá của .

A nắm tay , thấy đau?

“Khốn Khốn.”

lúc , Trần Xá dừng bước, đột nhiên đầu gọi y.

Kỳ lạ là, Trần Xá mở miệng, Ô Lệnh Thiền liền bắt đầu choáng váng, vô tình cảm ngưỡng mộ, nhớ nhung, tin tưởng dành cho Trần Xá đều trào dâng, gần như nhấn chìm y, trong đầu kịp nghĩ đến chuyện khác.

“Vâng ! Ta đây.”

Trần Xá cúi đầu chăm chú y, mày mắt dịu dàng, : “Nghe lời a ?”

Ô Lệnh Thiền cần suy nghĩ đáp: “Đương nhiên là .”

Trần Xá , ôn tồn : “Bé ngoan — trấn vật thứ năm dùng ma khu của mới thể trấn áp Uổng Liễu Oanh, ngươi bằng lòng vì a mà khởi động Khế Nhãn ?”

Y nghiêng đầu: “Ma khu?”

Trần Xá gật đầu: “Ừm, nếu ngươi dùng Khế Nhãn, a sẽ nhốt ở Uổng Liễu Oanh vĩnh viễn.”

Ô Lệnh Thiền vẫn còn mơ màng.

Hình như gì đó đúng.

Giọng Trần Xá càng thêm dịu dàng, vô phù văn màu tím rậm rạp bò lên cổ Ô Lệnh Thiền, tựa như một đôi tay vô hình đang khuấy đảo thần trí của y.

“Khốn Khốn, bằng lòng vì a mà khởi động Khế Nhãn ?”

Ô Lệnh Thiền mơ màng gật đầu: “Bằng lòng.”

Trần Xá xoa đầu y: “Ngoan.”

“Lệnh Thiền —!”

Huyền Hương phát tiếng hét điên cuồng, xung quanh là m.á.u tươi, Thanh Dương tỉnh trong giây lát, giãy giụa lao tới, một luồng linh lực mạnh mẽ đóng đinh mặt đất.

Cùng với sự giãy giụa, m.á.u tươi văng khắp nơi.

Huyền Hương dùng hết sức kéo Ô Lệnh Thiền , nhưng pháp khí hình khối mực ở tay trái rơi xuống đất, thức hải bài xích , càng thể đ.á.n.h thức y.

“Lệnh Thiền! Lệnh Thiền tỉnh ! Hắn a của ngươi!”

Kẻ đang tay trong tay với Ô Lệnh Thiền, chẳng qua chỉ là một đá tạc từ linh thạch của Uổng Liễu Oanh.

Vì pháp khí hồ ly Ô Lệnh Thiền, “Ký Tình Phù” của ma thú một khi thi triển sẽ phản phệ. Hắn tuy nhưng trí tuệ của con , bèn tạc một tảng đá chứa linh lực khổng lồ thành hình thi triển Ký Tình Phù lên Ô Lệnh Thiền.

Tất cả tình cảm của Ô Lệnh Thiền dành cho Trần Xá đều bóc tách , bộ đặt lên đá.

Hòn đá biến thành dáng vẻ của Trần Xá, mê hoặc Ô Lệnh Thiền bên bờ vực thẳm.

Dưới vách núi là một pháp trận bố trí .

một nửa biển máu, một nửa dung nham, ẩn giấu hình khổng lồ mà ma thú tìm mãi thấy.

Hồn phách của ma thú trở về nguyên hình, hóa thành hình , mày mắt vài phần tương tự Trần Xá, mặt ẩn hiện một vệt mực bạc khó phát hiện, đầy hứng thú theo dõi vở kịch cách đó mấy trăm dặm.

Ký Tình Phù phản phệ, từng tấc hình của “Trần Xá” đều đang dần xuất hiện vết nứt.

Ô Lệnh Thiền , trong đầu chỉ một ý nghĩ “Nếu khởi động Khế Nhãn, a sẽ nhốt ở Uổng Liễu Oanh”.

Y thể để a thương, mất tự do nữa.

Khế Nhãn.

Khế Nhãn…

Khế… Khế Nhãn?

Ô Lệnh Thiền mơ màng mặt, trong đầu óc hỗn độn đột nhiên lóe lên một ý nghĩ kỳ quái.

Khế Nhãn khởi động, y sẽ c.h.ế.t.

Trần Xá đối xử với y như , tại bảo y khởi động Khế Nhãn?

A y c.h.ế.t ?

Ô Lệnh Thiền ngơ ngác Trần Xá: “A …”

Trần Xá cúi xuống: “Ừm?”

Nước mắt Ô Lệnh Thiền tuôn rơi, y như giãy giụa tỉnh từ một cơn ác mộng, mắt trời đất cuồng, chỉ một ý niệm lóe lên trong đầu.

“Ngươi… a của .”

Trần Xá sẽ những lời như .

Người là đồ giả!

Ma thú nhướng mày, thấy Ô Lệnh Thiền thể thoát khỏi Ký Tình Phù, bèn khẽ mở môi đ.á.n.h một đạo phù văn nữa.

Thân hình mỏng manh của Ô Lệnh Thiền run lên.

Người đá mặt pháp khí hồ ly phản phệ, vết nứt càng nhiều hơn, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ để mê hoặc y nữa.

“Khốn Khốn, ngươi thích a ?”

Ô Lệnh Thiền một nữa rơi trạng thái mơ hồ, lúng túng : “Thích a .”

“Vậy vì a , nhảy xuống .”

Việc để Trần Xá lời làm tổn thương Ô Lệnh Thiền dường như là chìa khóa để chống Ký Tình Phù, mỗi khi Ô Lệnh Thiền những lời liền bắt đầu đau khổ giãy giụa.

Đinh.

Lại thêm mấy đạo Ký Tình Phù tung .

Một đạo Ký Tình Phù ngay cả cảnh giới Hóa Thần cũng thể chống cự, huống chi là liên tiếp mười đạo, thần trí khuấy đảo , ngay cả đá cũng sắp hóa thành bột mịn.

Đầu Ô Lệnh Thiền đau như búa bổ, môi cũng c.ắ.n nát, m.á.u chảy thành dòng theo cằm nhỏ giọt, nhưng y vẫn liều c.h.ế.t chống cự.

“Ngươi a của —!”

“Cút ngay!”

“Trần Xá” nắm lấy tay y, thấp giọng : “Khốn Khốn, nếu ngươi dùng Khế Nhãn, a chỉ thể c.h.ế.t vì ngươi.”

Ô Lệnh Thiền cả run lên, ngẩng đầu , nước mắt giàn giụa.

Một lúc lâu y mới nghẹn ngào nỉ non: “C.h.ế.t vì …”

“Phải, ngươi trơ mắt a c.h.ế.t ?”

“Không… …”

Người đá tiếp tục mê hoặc: “Vậy ngươi còn chờ gì nữa?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thần trí Ô Lệnh Thiền mơ hồ, tầm mắt dừng vách núi chân.

.

Ta còn chờ gì nữa?

Ô Lệnh Thiền mặt mày đờ đẫn bước chân về phía vách núi, chút do dự.

Khế Nhãn là gì y quên từ lâu, sự khác thường của a cũng còn quan trọng, trong đầu chỉ còn một ý thức.

Chỉ cần nhảy xuống, sẽ ai vì y mà c.h.ế.t.

Chỉ cần…

Keng.

Bên tai dường như truyền đến một tiếng chuông bạc va chạm thanh thúy.

Trước mắt Ô Lệnh Thiền đột nhiên lóe lên một tia sáng suốt ngắn ngủi, tầm mắt thể thấy vực sâu vạn trượng, cùng với một bàn chân bước lơ lửng giữa trung.

Ô Lệnh Thiền sững sờ.

Còn kịp phản ứng, đột nhiên một bàn tay từ phía ập tới, một tay kéo y trở về.

Ô Lệnh Thiền đập đầu một lồng n.g.ự.c ấm áp, một đôi tay rắn chắc hữu lực ôm chặt lòng.

Hai dán quá gần, y thậm chí thể cảm nhận trái tim đang đập nhanh của đàn ông và đôi tay run rẩy của , như thể đang ôm lấy một báu vật tìm khi đ.á.n.h mất, chịu buông tay.

“Khốn Khốn?!”

Ô Lệnh Thiền ngẩng đầu .

Ý thức của y đang giằng co với mười đạo Ký Tình Phù, Ô Lệnh Thiền phân biệt đàn ông mắt trông , khuôn mặt mơ hồ, xa lạ quen thuộc.

Y ngơ ngác hỏi nhỏ: “Ngươi là ai …”

Đôi tay đang ôm y đột nhiên cứng đờ.

“Ngươi là ai…”

Bất kể là ai, dường như cũng quan trọng.

Y nhảy xuống…

Tại nhảy xuống, y quên .

Chỉ khởi động Khế Nhãn, tất cả sẽ giải thoát.

Y giãy giụa hất tay , mơ màng tiếp tục về phía vách núi.

“Khốn Khốn!”

Cách đó mấy trăm dặm.

Mắt thấy chỉ còn bước cuối cùng, ma thú mặt mày trầm xuống chằm chằm kẻ đến phá rối, trực tiếp thúc giục Tư Phù quân cản.

chú thuật còn kịp đ.á.n.h , nhớ tới xác của Tư Phù quân trọng thương trong lúc giao đấu với con dê ma .

Đồ vô dụng.

Trừ em cùng huyết mạch với , những con dã thú còn đều là lũ ngu xuẩn chỉ gào thét, cho đoạt xá một xác con cũng dùng.

Ma thú mặt cảm xúc, một nữa thúc giục một đạo ám thị, ép Ô Lệnh Thiền đưa quyết định.

lúc , một luồng hàn quang từ đỉnh đầu quét tới.

Ma thú kinh hãi, đột ngột dậy, xiềng xích chấn động gợn sóng ngoài, “phịch” một tiếng làm kết giới ở xa rung lên.

Oanh —!

Một đạo phù văn ngang nhiên đ.á.n.h xuống, bao bọc lấy một đàn ông như chốn , trong nháy mắt đến bên trong biển m.á.u dung nham.

“Ai da, trốn ở đây ? Coi như tìm .”

Thú đồng của ma thú co rụt : “Ngươi… đoạt thể ?”

Người đàn ông lười biếng bước từ trong bóng tối, ngón tay quấn lấy một vệt mực bạc mỏng manh.

— Lại là Tư Phù quân.

Hắn lười nhác bước , một thương tích tan biến còn dấu vết, tủm tỉm : “Gì cơ? Khó lắm , thuộc hạ của ngươi ngu như , nhẹ nhàng đoạt .”

Như thể điều khiển đ.á.n.h cho đó .

Ma thú: “…”

Bên vách núi vạn trượng.

Ô Lệnh Thiền Trần Xá cưỡng ép giữ trong lòng, nhưng vẫn giãy giụa huyết trận.

Người đá bên cạnh còn hình nữa vẫn lắp bắp : “Khốn Khốn, nhảy xuống…”

Đồng t.ử Trần Xá đỏ rực, mất kiên nhẫn vươn tay bóp chặt cổ đá.

Ô Lệnh Thiền vô tình ló đầu từ khuỷu tay , ngơ ngác về phía .

Cạch.

Ngón tay Trần Xá dùng sức, như thể nghiền nát một hòn đá bình thường, trực tiếp nghiền thứ mê hoặc Ô Lệnh Thiền tự sát thành bột mịn, chừa một mảnh vụn nào, rơi lả tả như tuyết lớn.

Trần Xá xử lý xong nó, cúi đầu dỗ dành Ô Lệnh Thiền: “Ngoan, đừng sợ…”

Những phù văn Ký Tình Ô Lệnh Thiền vẫn biến mất, y ngơ ngác hòn đá hóa thành bột mịn, đột nhiên cả run rẩy, nước mắt tuôn rơi, bật một tiếng xé lòng.

--------------------

Loading...