Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 6: Sương Mù Tím Kia Là Ma Khí

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:54:24
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuân Yết khiếp sợ.

Tuân Yết c.h.ế.t lặng.

Hắn cuối cùng cũng hiểu câu “Trông chừng y” của Trần quân bắt nguồn từ .

Còn dã tâm ư, y e là đến hai chữ “dã tâm” thế nào cũng .

Hình dáng hai chữ vốn tương tự, thêm nét chữ rồng bay phượng múa, với thị lực và kiến thức cằn cỗi về Ma tộc của Ô Khốn Khốn thì khó phân biệt sự khác biệt cụ thể giữa chúng.

Có điều, một nét chữ phiêu dật như gió, một nét đằng đằng sát khí, về mặt thị giác vẫn sự khác biệt lớn.

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu một lúc lâu, kéo cổ áo Tuân Yết túm xuống, nheo mắt so sánh từng chút một.

Tuân Yết thấy Trần quân phản đối, đành tức giận mà dám , cong lưng mặc cho y xem.

Một lúc lâu , Ô Lệnh Thiền bật : “Ha ha ha.”

là trò mà.

Tuân Yết như : “Thiếu quân lưu lạc ở Tiên Minh mấy năm nay, chắc hẳn chịu ít khổ cực nhỉ.”

Ô Lệnh Thiền sự châm chọc, ho khan một tiếng, chuẩn cứu vãn chút hình tượng thông minh của : “Đâu , bọn họ đều gọi là Thiên Vận Chi Tử, các bảng xếp hạng lớn đều đầu, thiên kiêu thì gì mà khổ.”

Tuân Yết: “…”

Tuân Yết “Ha” một tiếng.

Thôi , so đo với một tên ngốc ngay cả chữ cũng làm gì.

Hiểu lầm hóa giải, Ô Lệnh Thiền a chỗ nào cũng thấy thuận mắt, cũng thấy hổ nữa, mắt long lanh sáp gần.

“A , từng thấy nội đan ma thú bao giờ, thể cho , ưm, mở mang tầm mắt ?”

Trần Xá nhàn nhạt : “Đưa tay .”

Ô Lệnh Thiền vội chắp hai móng vuốt đưa lên, giống như một chú sóc ăn cỏ, mắt long lanh Trần Xá.

Bất cứ ai thấy ánh mắt , e là y hái trời cũng ai nỡ từ chối.

…Trần quân đúng là mắt mù.

Trần Xá cầm sợi xích vàng, đặt chiếc Kim Linh rơi lúc y lăn lộn lòng bàn tay y: “Cầm lấy — đây đồ trang trí, gặp nguy hiểm thì ném , hoặc lắc nó, nếu ở gần sẽ đến ngay lập tức.”

Ô Lệnh Thiền gật đầu lia lịa, vẫn xòe tay chờ đợi.

Trần Xá dường như thấy móng vuốt của y, “tầm mắt” đảo quanh những bức tường đổ nát: “Ngày mai sẽ đến xây dựng Đan Cữu Cung, mắt cứ theo về Tích Hàn Đài nghỉ ngơi.”

Ô Lệnh Thiền: “?”

Ô Lệnh Thiền co duỗi mười ngón tay vài cái, ngơ ngác .

Không cho nội đan ?

Y giấu tâm sự, từ bỏ ý định hỏi một câu.

Ma khí nay vốn Trần Xá ghét bỏ, ở Ma Khư ít dám nhắc đến nó mặt Trần quân.

Thấy Trần quân năm bảy lượt từ chối khéo mà đứa nhỏ vẫn bỏ cuộc, Tuân Yết nhịn : “…Thứ chứa trong nội đan là cấm vật của Côn Phất, thiếu quân nhất là đừng hỏi đến.”

Ô Lệnh Thiền nghi hoặc.

Cấm vật?

Trần Xá hết kiên nhẫn, chỉnh áo rời : “Đi theo.”

Ô Lệnh Thiền suy tính : “Đan Cữu Cung vẫn sập hết, vẫn… vẫn ở mà, làm phiền a .”

Trần Xá đầu , lạnh lùng buông hai chữ.

“Tùy ngươi.”

Tuân Yết vội vàng đuổi theo, nhưng quên đầu Ô Lệnh Thiền với vẻ mặt kỳ quái.

Sắc mặt Trần Xá vẫn như thường, nhưng theo chủ thượng nhiều năm, cảm nhận Trần quân đang cực kỳ vui.

Là vì ma khí ?

Đợi hai họ biến mất khỏi Đan Cữu Cung, Ô Lệnh Thiền vội vàng chạy tới bới xác ma thú, hòng tìm một tia sương mù tím mà Trần Xá thu hết.

Đáng tiếc linh lực của Trần Xá quá mạnh, sót chút sương mù tím nào.

Ô Lệnh Thiền mặt mày ủ rũ xếp bằng giữa đống đổ nát, túm một lọn tóc dài tết b.í.m cố gắng suy nghĩ.

Thứ thể khiến Kim Đan vỡ nát hồi phục trong nháy mắt, coi là “cấm vật” ?

Gọi là “tiên khí” cũng quá lời!

Không , y nhất định tìm đó một tia sương mù tím để thử mới .

Vừa nghĩ , trong thức hải bỗng vang lên một giọng quen thuộc.

“…Cẩn thận.”

Ô Lệnh Thiền vui mừng: “Mặc Bảo! Ngươi tỉnh ?!”

Huyền Hương dường như mắng y một trận, nhưng thực sự quá yếu, chỉ hai chữ im bặt.

Sương mù tím quả nhiên tác dụng, chỉ một lọn mà Huyền Hương dấu hiệu tỉnh .

Khoan .

Mặc Bảo gì, cẩn thận?

Ô Lệnh Thiền bất giác nín thở, ánh mắt chậm rãi quét quanh.

Tro bụi từ Đan Cữu Cung sụp đổ sớm tan , trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng vài viên đá rơi xuống đất càng thêm chói tai.

Giữa đống đổ nát, một bóng đen từ từ bước đống đá vụn, tiếng gầm gừ của dã thú vang lên.

Ô Lệnh Thiền: “…”

Trần Xá tay mà vẫn còn cá lọt lưới ?!

Tay Ô Lệnh Thiền run lên, b.í.m tóc tết xong tuột khỏi tay, bung như một con rắn trườn.

Y quả nhiên vẫn là Thiên Vận Chi Tử, nấy.

Một bầy ma thú y đ.á.n.h , chứ một con thì chẳng dễ như trở bàn tay ?

Thấy con ma thú dần bước từ trong bóng tối, Ô Lệnh Thiền xắn tay áo chuẩn xử lý nó, nhưng khi ánh mắt dừng ma thú, y sững .

Kẻ bước từ bóng tối là một .

Có lẽ thể gọi là , quần áo “” rách bươm, giữa mái tóc rối bù mọc hai chiếc sừng dê cong vút, trông nhếch nhác bẩn thỉu như một gã dã nhân.

Ô Lệnh Thiền “Y” một tiếng.

Bán ma?

Những sinh vật như bán ma, bán yêu đều thế gian dung thứ, Nhân tộc thì xua đuổi, yêu ma hai giới cũng thừa nhận, linh lực yếu ớt, sống lay lắt ở tầng lớp thấp kém nhất.

Bởi vì ai cũng thể dễ dàng đè bọn họ đánh, nên lượng sống sót cũng nhiều.

Gương mặt của tên bán ma bẩn thỉu còn dính máu, lưng và vai thậm chí còn cắm hai mũi tên gãy, đ.â.m sâu xương thịt — lẽ vì ai giúp rút , vết thương thể khép , mũi tên rỉ sét.

Tên bán ma dùng đôi mắt đục ngầu trừng trừng Ô Lệnh Thiền, như thứ gì đó hấp dẫn, từng bước một dò dẫm tiến đến cách Ô Lệnh Thiền mười bước chân.

Ô Lệnh Thiền định rút đao thì thấy tên bán ma quỳ xuống đất… l.i.ế.m vũng m.á.u mặt đất.

Ô Lệnh Thiền: “?”

Vừa Ô Lệnh Thiền c.ắ.n một miếng, m.á.u từ vết thương ở bắp chân nhỏ vài giọt xuống đất.

Ô Lệnh Thiền: “…”

Tên bán ma l.i.ế.m mấy cái, nhanh chóng ngẩng đầu lên trừng mắt Ô Lệnh Thiền, dường như đang bảo vệ thức ăn của .

Ô Lệnh Thiền nheo mắt, nhạy bén nhận tên bán ma dường như dính một chút sương mù tím.

Tên bán ma lẽ theo đám ma thú đến đây để kiếm chút đồ thừa, đám ma thú lười để ý đến , tu vi của yếu đến mức Trần Xá cũng chẳng thèm g.i.ế.c.

Ô Lệnh Thiền yên tâm, nhấc chân bước tới.

Tóc của tên bán ma dựng cả lên, con ngươi co thành đồng t.ử của loài thú, móng vuốt cào mấy giọt m.á.u còn sót l.i.ế.m xong, tức giận nhe răng định c.ắ.n y.

“Bốp.”

Ô Lệnh Thiền vung một cái tát qua.

Đầu tên bán ma lệch sang một bên, ánh mắt hung tợn dường như cũng trong trẻo hơn.

Ô Lệnh Thiền c.ắ.n đầu ngón tay, đưa một giọt m.á.u mặt , nhướng mày : “Nghe lời , cho ngươi m.á.u tươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-6-suong-mu-tim-kia-la-ma-khi.html.]

Tên bán ma cảnh giác y.

Ô Lệnh Thiền muộn màng nhận đang ngôn ngữ chung của tam giới, đang định dùng ngôn ngữ Côn Phất thì tên bán ma y chằm chằm, khàn giọng : “Ngươi, g.i.ế.c, ?”

Ô Lệnh Thiền nhướng mày.

Tên bán ma ngôn ngữ chung của tam giới? Vậy thì dễ .

“Rảnh rỗi việc gì g.i.ế.c ngươi làm gì?” Ô Lệnh Thiền xếp bằng mặt , “Lại đây, hỏi ngươi chuyện .”

Tên bán ma im lặng một lúc lâu, chằm chằm giọt m.á.u đầu ngón tay Ô Lệnh Thiền, yết hầu khẽ động: “Chuyện gì?”

“Chuyện dài lắm.” Ô Lệnh Thiền thao thao bất tuyệt, “Chuyện kể từ một năm , phụng mệnh sư tôn đến Bồng Lai châu thu phục một con yêu thú, nhưng chiêu thức mà thứ đó dùng đều là của ma tu, giống như ma đoạt xá , hơn nữa rõ ràng trúng chiêu, nhưng khi trở về Kim Đan vỡ nát. Không thể tái tạo cũng thể phá công tu luyện , đành mang tu vi Luyện Khí khắp nơi tìm linh thảo tái tạo Kim Đan. Lần đầu tiên tái tạo nội đan…”

Tên bán ma: “…”

Người tám trăm đời chuyện ?

Tên bán ma chằm chằm Ô Lệnh Thiền đang ngớt, con ngươi dần lộ một tia hàn quang, ngay khi Ô Lệnh Thiền đến thứ năm tái tạo Kim Đan nguy hiểm thế nào, đột nhiên lao về phía cổ họng y định ăn thịt y.

“Bốp—!”

Ô Lệnh Thiền vung một cái tát nữa, vui : “Thật vô lễ, ngươi rốt cuộc ? Vừa đến , kể từ đầu.”

Tên bán ma: “…”

Tên bán ma bao nhiêu linh lực, thể cường tráng như ma thú, nhưng mũi tên cắm lưng đ.â.m sâu xương thịt, chỉ cần cử động là đau thấu tim, khiến hành động khó khăn.

Ăn liền hai cái tát, tên bán ma cũng ngoan ngoãn hơn, nén giận xổm ở đó y lải nhải.

Ô Lệnh Thiền tiếng Côn Phất là nhả từng chữ một, bây giờ mới cho thỏa thích, chừng 30 phút mới chuyện chính.

“Ngươi sương mù tím ma thú là gì ?”

Tên bán ma với ba vết bàn tay hằn mặt ngoan ngoãn, xổm ở đó như một con chó, đầy thú tính, lạnh lùng : “Ma, khí.”

“Ma khí? A của đó là cấm vật, tại cấm?” Ô Lệnh Thiền vội hỏi, “Làm để nhiều ma khí hơn?”

“Ma khí dùng cho ma thú tu luyện, trong thú đan đều — nơi nhiều ma khí, hoặc là do khe hở hư rò rỉ, hoặc là biển m.á.u của Uổng Liễu Oanh.”

Ô Lệnh Thiền đăm chiêu.

Chả trách Trần Xá thu hết nội đan của ma thú.

Uổng Liễu Oanh nơi gì, khe hở hư nếu xuất hiện tất sẽ cùng ma thú, càng là thứ mà tu vi Luyện Khí kỳ thể đối phó.

Ô Lệnh Thiền nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy vẫn là tay từ chỗ nội đan ma thú của Trần Xá là an nhất.

Ít nhất a sẽ g.i.ế.c y.

Hỏi xong, Ô Lệnh Thiền phủi quần áo dậy.

Tên bán ma cả cứng đờ, c.ắ.n chặt răng đến quai hàm căng cứng, khuôn mặt vốn hung hãn càng thêm lạnh lẽo.

Bất kể là Côn Phất Khư các châu của tam giới, bán ma ti tiện là biểu tượng của tai họa, như chuột chạy qua đường ai cũng đánh, chỉ thể trốn trong cống ngầm mà sống tạm bợ.

Hắn từ tam giới chạy trốn đến Côn Phất, mấy chục năm qua sớm học cách tồn tại như một con ch.ó hoang, tránh né con .

Hôm nay vì mấy giọt m.á.u mà mất mạng.

Thân hình tên bán ma khẽ run.

Hắn cam tâm c.h.ế.t như

“Ta cho ngươi hết .” Tên bán ma hung hăng c.ắ.n răng, gần như cầu xin mà thấp giọng , “Ngươi thể…”

Lời còn hết, một bàn tay từ từ đưa tới cổ , mang theo mùi thơm ngọt của bánh điểm tâm.

Trong khoảnh khắc đó, tên bán ma gần như cho rằng bàn tay thon dài như ngọc sẽ bóp gãy cổ , khiến phơi thây nơi hoang dã như một con ch.ó hoang.

Đột nhiên, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng quệt qua khóe môi tên bán ma: “Há miệng.”

Tên bán ma quỳ mặt đất, buộc ngẩng đầu há miệng.

Từ góc của , thiếu niên với khuôn mặt còn nét non nớt gốc phong đỏ, mày mắt như tranh vẽ, ngũ quan xinh đến mức gần như giống thật.

Đồng t.ử dựng của tên bán ma run lên.

Ô Lệnh Thiền từ cao, đưa đầu ngón tay đến cách mặt tên bán ma ba tấc, lòng bàn tay khẽ động.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Một giọt m.á.u rơi thẳng xuống đầu lưỡi tên bán ma, dòng m.á.u của ma tộc thuần huyết hóa thành một luồng nóng lăn cổ họng .

Đưa xong phần thưởng hứa, Ô Lệnh Thiền : “Được , ngươi thể .”

Y đang vội đến Tích Hàn Đài để thăm dò ý tứ của a , đang định cất bước chạy thì tên bán ma vẫn im lặng bỗng nhiên : “Tại ngươi g.i.ế.c ?”

Bước chân Ô Lệnh Thiền khựng , hồng bào phấp phới như hòa bóng đêm của rừng phong đỏ.

“A? Ta nên g.i.ế.c ngươi , đây là quy củ của Côn Phất ?”

“Ta là bán ma!” Hốc mắt tên bán ma dường như đỏ lên vì tức giận, “Biết bán ma là gì ? Người khác thấy , đều sẽ thấy bẩn thỉu, tiện tay g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Ô Lệnh Thiền đ.á.n.h giá từ xuống , gật đầu: “ bẩn, mau tìm chỗ nào tắm rửa — ngươi bốc mùi ?”

Tên bán ma: “…”

Tên bán ma tâm thần chấn động, c.ắ.n chặt răng, một cảm xúc từng trải qua bùng nổ trong lồng ngực.

Người … là đồ ngốc ?

Ô Lệnh Thiền chỉ nghĩ đến nội đan ma thú, nhiều với , vội vàng tung tăng chạy về phía Tích Hàn Đài.

Tên bán ma quỳ tại chỗ, ngơ ngác về phía xa.

Ô Lệnh Thiền ngân nga khúc hát tung bay vạt áo, chạy qua hành lang dài hai bên đều là rừng phong đỏ, ánh sáng và bóng tối đan xen gương mặt thiếu niên, đến kinh .

Trên đống đổ nát, lá phong lả tả rơi.

*

Tích Hàn Đài quanh năm tuyết phủ.

Trong nội điện giường, chính giữa một tòa ngọc đài, bốn phía rủ xuống những bức tranh lụa trắng như tuyết, đó vẽ đầy những phù văn dày đặc.

Trần Xá đả tọa ở chính giữa, những phù văn quỷ dị mặt mày khẽ uốn lượn như rắn trườn.

Bốn phía lơ lửng mấy viên nội đan ma thú, từng làn sương mù tím mỏng manh bay , xoay tròn mặt Trần Xá ngưng tụ thành một viên đan màu tím kỳ dị.

Khi viên đan thành hình, nội đan ma thú còn linh lực chống đỡ, ào ào hóa thành bột mịn biến mất.

Trần Xá đưa tay nắm lấy viên đan tím trong lòng bàn tay, vẻ mặt lạnh lùng và chán ghét.

Trần Xá siết chặt năm ngón tay, ma khí ngưng tụ từ mấy chục viên nội đan lập tức vỡ nát, bột phấn màu xám chảy xuống từ kẽ tay.

Tuân Yết hộ pháp bên cạnh: “…”

Trần Xá lạnh lùng : “Tiếc ?”

Tuân Yết dám dối, lựa lời : “Mấy năm nay, sự che chở của đại trưởng lão, Giang Tranh Lưu dùng ma khí kiếm bộn tiền, ngay cả thứ như Quỳnh Tương Dịch ngàn năm cũng thể dùng để tắm cho thiếu quân…”

Trần Xá chậm rãi nở nụ : “Nếu thấy lãng phí, thưởng hết ma khí cho ngươi thì ?”

Sắc mặt Tuân Yết trắng bệch, lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ tuyệt ý đó!”

Trần Xá thèm , lệnh: “Bảo Phục Dư đến Đồng Lan Điện lấy nửa ấn ma quân — từ ngày mai trở , kẻ nào còn âm mưu dùng ma khí, hoặc lén lút giao dịch, g.i.ế.c.”

Trong Tích Hàn Đài là khí tức nghiêm nghị, Tuân Yết thấy Trần quân tâm trạng , dám trái lời.

“Vâng.”

lúc , cửa điện dường như ai đó cào, một giọng quen thuộc len qua khe cửa.

“A a a a a …”

Trần Xá: “…”

Tuân Yết đoán thái độ của Trần quân đối với thiếu quân, do dự về phía .

Trần Xá biểu cảm gì, dường như thấy tiếng cào cửa bên ngoài.

Tuân Yết cảm giác tâm trạng của Trần quân dường như hơn một chút.

Ô Lệnh Thiền chạy một mạch tới đây, sự hưng phấn còn lên tới đỉnh đầu tuyết lớn ở Tích Hàn Đài thổi cho hồn bay phách tán, y mặc áo choàng, run rẩy xổm cửa đại điện cào cửa.

“A , bên ngoài lạnh quá, thể ở một đêm ?”

Nghe thấy lời , Trần Xá một tiếng, cuối cùng nhàn nhạt mở miệng: “Đan Cữu Cung sập hết, vẫn ở , cớ gì còn đến làm phiền a ?”

Ô Lệnh Thiền: “…………”

Lời tác giả:

Khốn Khốn: QAQ a a a ! [cầu xin] [cầu xin ngươi] [cầu xin] [cầu xin ngươi] [cầu xin] [cầu xin ngươi]

--------------------

Loading...