Còn Có Chuyện Tốt Như Thế Này Ư??? - Chương 104: Phiên ngoại 15

Cập nhật lúc: 2025-12-05 00:56:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa to tầm tã.

Y nằng nặc đòi về Đan Cữu Cung, cản thế nào cũng .

Trần Xá tịch thu bùa dịch chuyển của y, để y khỏi dịch chuyển đến nơi nguy hiểm. Tu vi Nguyên Anh của Ô Khốn Khốn còn lâu mới đạt tới cảnh giới súc địa thành thốn, nếu đò về mất hơn nửa ngày.

y cứ nhất quyết .

Ô Khốn Khốn từ nhỏ tinh lực dồi dào, đang tuổi huyết khí phương cương, xem thoại bản xong mơ một giấc mộng xuân cũng chẳng gì đáng trách.

Đạo lý thì Ô Khốn Khốn đều hiểu, còn đổ hết lý do cho cuốn thoại bản diễm tình , nhưng trong tiềm thức khó mà đối mặt với a vô tình xông giấc mộng của y.

Trần Xá cản y, chỉ chu đáo hỏi: “Muốn a đưa ngươi về ?”

Chóp tai hồ ly của Ô Khốn Khốn giật giật, y theo bản năng dựa dẫm Trần Xá, nhưng chuyện trong mộng ùa về, y bèn lập tức lắc đầu, tiện tay chỉ một cái: “Tuân đại nhân đưa .”

Tuân Yết: “?”

Ta?

Trần Xá cũng khuyên nhiều, khoác chiếc áo choàng đỏ rực lên đôi vai gầy của thiếu niên.

Người thật sự quá cao lớn, cảm giác tồn tại cũng quá mạnh mẽ, lúc cúi mắt buộc áo choàng cho y, Ô Khốn Khốn bất giác cảm thấy như một ngọn núi đang đè xuống .

Từ nhỏ đến lớn, bên cạnh đều khí thế của Trần Xá đáng sợ, Ô Khốn Khốn thấy đó chỉ là lời đồn nhảm, đây là đầu tiên y ý thức cảm giác áp bức đến từ Trần Xá.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hơi thở quen thuộc từ nhỏ đến lớn hóa thành một nhà giam vô hình trói buộc eo lưng y, bản năng cho y rời , nhưng lông tai và lông đuôi dựng hết cả lên.

Chỉ là buộc một cái áo choàng mà Ô Khốn Khốn cảm thấy dài như cả một năm, cơ thể cứng , cảm nhận tay Trần Xá lướt qua cổ , tiếng vải vóc cọ xát khe khẽ cũng phóng đại đến vô hạn.

Cuối cùng, Trần Xá cũng thong thả buộc xong áo choàng, lấy mũ rèm che tới.

Ô Khốn Khốn vội vàng lắc đầu: “Không, đội , sắp đến nơi .”

Trần Xá bật , cúi xuống sát mặt y, hạ giọng dịu dàng như hồi còn nhỏ: “Chờ đến ngày cập quan sẽ gặp , ?”

Ô Khốn Khốn gì, chỉ gật đầu.

Tuân Yết ở một bên , mặt lộ vẻ nghi ngờ.

Sao bầu khí giữa hai kỳ quái thế nhỉ? Đã xảy chuyện gì mà ?

Tuân Yết điều khiển Diều Gỗ Tiên đưa thiếu quân về nhà.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, ẩm ướt át dính nhớp, Ô Khốn Khốn thích, lên Diều Gỗ Tiên liền vọt thẳng lên tầng cao nhất, bắt đầu lăn lộn giường nệm.

Tại !

Ô Khốn Khốn đập đầu gối mềm.

Có thể!

Ô Khốn Khốn nhảy dựng lên, đ.ấ.m khí.

Làm!

Ô Khốn Khốn xổm trong góc, đuôi ủ rũ ve vẩy.

Xuân!

Ô Khốn Khốn treo cửa sổ, chỉ hận thể dốc hết nước trong đầu ngoài.

Tuân Yết động tĩnh bên trong, nghi hoặc gõ cửa: “Thiếu quân?”

Ô Khốn Khốn lập tức gào lên: “... Ta mơ!”

Tuân Yết: “Cái gì?”

Ô Khốn Khốn: “…”

Ô Khốn Khốn ho khan một tiếng, đang định “Không gì”, nhưng như nhớ điều gì đó, : “Vào .”

Tuân Yết đẩy cửa bước .

Cả gian phòng thanh nhã tầng cao nhất Ô Khốn Khốn lăn lộn đến bừa bộn, y sập, đôi đồng t.ử dọc màu đỏ sậm sáng lấp lánh Tuân Yết, cái đuôi vẫn vẫy qua vẫy lưng.

Tuân Yết nheo mắt, lòng dấy lên cảnh giác.

Không .

Mỗi Ô Khốn Khốn gây họa đều bộ dạng , Tuân Yết theo Trần Xá bên sớm thấu.

Tuân Yết trầm giọng : “Ta còn trông chừng Diều Gỗ Tiên, để nó khỏi lệch hướng bay khỏi Côn Phất, nên xin phép…”

Diều Gỗ Tiên nào cần trông, Ô Khốn Khốn đập bàn, mắng : “Lại đây!”

“Vâng ngay.”

Vị tổ tông ngay cả Trần Xá cũng cung phụng t.ử tế, dám chọc giận nửa phần, huống chi là . Tuân Yết nhanh như chớp chạy tới, ngay ngắn đối diện thiếu quân, chờ Ô Khốn Khốn lệnh.

Ô Khốn Khốn chống má : “Tuân đại nhân ?”

Tuân Yết lắc đầu.

“Tỷ thì ?”

“Cũng .”

“…” Ô Khốn Khốn, “Cha thì ?”

“Đều qua đời.”

Ô Khốn Khốn: “… Xin .”

Người ở Ma Khư phần lớn duyên thích mỏng manh, Tuân Yết hiểu y xin làm gì, nghi hoặc hỏi: “Thiếu quân hỏi gì ạ?”

Ô Khốn Khốn vốn quen vòng vo, bèn thẳng vấn đề: “Một bạn của và a ở với giống , mà giống đạo lữ hơn, ngươi cảm thấy ?”

Tuân Yết: “…”

Có chứ, lắm, thể nào hơn nữa!

Chỉ là mỗi nhắc đến, Phục Dư đầy vẻ ghét bỏ, khiến Tuân Yết thường xuyên hoài nghi quá đen tối , khi cứ luôn xem tình thuần khiết thành “Trần quân ý đồ khác”.

Tuân Yết nghiêm mặt : “Bạn của thiếu quân là ai? Trì kẻ hèn, Ôn Cố, là thôi bách?”

“Ngươi hỏi cái làm gì?”

“Không gì.”

Chỉ là kết bạn một phen.

Ô Khốn Khốn tha thiết hỏi : “Có ?”

Tuân Yết trả lời thế nào mới giữ cái mạng chó, đành ném đá dò đường : “Thiếu quân thấy ?”

“A nuôi lớn, chúng mật một chút cũng .” Ô Khốn Khốn quấn đuôi quanh eo, vò loạn đám lông xù, thất thần , “Cho dù Côn Phất coi trọng huyết thống, nhưng tình sâu đậm cũng mà.”

Tuân Yết do dự một câu thật nghẹn trong lòng từ lâu: “ hình như ngài chỉ thiết với mỗi Trần quân thôi.”

Ô Khốn Khốn ngẩn , lúc mới sực nhớ còn một trai nữa.

Người con trai thứ hai của Tư Phù quân cảm giác tồn tại cao, Ô Khốn Khốn mỗi năm gặp mấy , năm nay càng thấy bóng dáng , Trần Xá hình như nhốt , chắc là do cái miệng độc địa gặp báo ứng.

Ô Khốn Khốn và ai cũng quan hệ , y nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/con-co-chuyen-tot-nhu-the-nay-u/chuong-104-phien-ngoai-15.html.]

Nếu y và nhị ca bá vai bá cổ, ôm ôm ấp ấp, cùng một chiếc giường, ngủ chung một chăn…

Ô Khốn Khốn nghĩ đến đây, lông hồ ly dựng cả lên, chỉ thấy rùng nổi da gà.

Trần Xá làm những điều đó với y, cho dù đang ngủ mê man bế tắm rửa đồ cũng cảm thấy gì khác thường.

Khoan , tắm rửa?

Ô Khốn Khốn lúc mới nhận tối qua Trần Xá ôm tắm rửa đồ, chẳng lẽ là bắt gặp

Ô Khốn Khốn đập đầu gối mềm, giả c.h.ế.t ở đó.

Tuân Yết: “?”

Lại làm nữa đây?

Ô Khốn Khốn ủ rũ về đến chủ thành của Côn Phất Khư.

Diều Gỗ Tiên loạng choạng đáp xuống cửa Đan Cữu Cung, Ô Tê Sương tin chờ y ở cửa.

Ô Khốn Khốn thấy là tức khắc chẳng còn bận tâm điều gì, vội vàng nhảy xuống, đuôi vẫy tít như cún con, lông hồ ly bay loạn xạ: “Mẹ! Con về !”

Ô Tê Sương đỡ lấy y, ánh mắt lướt qua tai hồ ly và đuôi hồ ly của Ô Khốn Khốn, mày mắt giấu ý : “Sao con trai mùi tiểu yêu thế ?”

Ô Khốn Khốn : “Vì con là tiểu yêu của mà, meo meo meo.”

Ô Tê Sương vuốt tai y: “Còn biến về ? Ừm, cũng mềm lắm, biến về cũng khá .”

Ô Khốn Khốn đắc ý : “Đương nhiên , con thế nào cũng !”

Ô Tê Sương ha hả.

Cũng may Ô Khốn Khốn vận khí , khi cập quan thì yêu khí cuối cùng cũng tiêu tan, tai hồ ly và đuôi hồ ly cũng biến mất, đám bạn ở học cung Tứ Trác thể sờ cái đuôi xù của thiếu quân nữa, bèn thi thở ngắn than dài, tiếc hùi hụi hồi lâu.

Tiết Kinh trập, ngày thiếu quân Côn Phất làm lễ cập quan.

Tuy Côn Phất Khư coi trọng duyên thích, nhưng ma quân là một ngoại lệ, Tư Phù quân yêu ai yêu cả đường , mấy năm nay gần như cưng chiều Ô Khốn Khốn đến vô pháp vô thiên, lễ cập quan chỉ một trong đời cũng tổ chức khắp nơi.

Đan Cữu Cung to lớn ồn ào náo nhiệt, tất cả những phận ở Côn Phất Khư đều đến chúc mừng.

Ô Khốn Khốn quen với cảnh , y mặc một bộ lễ phục cập quan lộng lẫy nhất, từ sáng sớm bắt đầu ngóng trông.

May mà qua giờ Tỵ, Trần Xá tới.

Mắt Ô Khốn Khốn sáng lên, y định chạy tới thì như nhớ điều gì, bèn gắng yên tại chỗ, vẻ bình thản gật đầu với một cái: “A đến .”

Trần Xá bước tới: “Lễ bào cập quan của thiếu quân thật sự khí phách.”

Ô Khốn Khốn hắng giọng: “Cũng thường thôi, đặt làm cho đấy, mất hơn ba tháng lận, cha tự lấy về.”

Trì Phu Hàn vốn đang ríu rít bên cạnh, thấy Trần quân tới liền tùy ý vẫy tay một cái, mấy dám nán , vội vàng co giò bỏ chạy.

Lễ cập quan của Ô Khốn Khốn còn hoành tráng hơn cả lúc Tư Phù quân kế vị ma quân năm đó, nhưng y lười ngoài xem , lười biếng chống cằm chiếc ghế xa hoa, khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con bộ hóa bào đỏ rực tôn lên càng thêm nổi bật.

Trần Xá xuống bên cạnh y.

Ô Khốn Khốn lập tức lơ đãng đầu sang một bên, như thể vô cùng hứng thú với những đóa tường vi ngoài cửa sổ, một cánh, hai cánh, ba bốn cánh.

Y đang đếm cừu, một bàn tay mang theo hương trúc nhẹ nhàng đưa tới nắm lấy cằm y, xoay y .

Ô Khốn Khốn cứng cổ chịu đối mặt với , gân xanh cổ cũng nổi cả lên.

Trần Xá bật , đành dậy chiếc ghế mà Ô Khốn Khốn đang hướng tới.

Ô Khốn Khốn lập tức đầu , sống c.h.ế.t thèm .

Trần Xá: “…”

Trần Xá hỏi: “Ngày cập quan thiếu quân vui, ở Hành Vân Châu a sai điều gì khiến ngươi vui ?”

Ô Khốn Khốn nhận phản ứng của quá, đành giả vờ kinh ngạc đầu : “Đâu , a ?”

Trần Xá đáy mắt nén : “Vậy ngươi cứ tránh ?”

“Ta tránh .” Ô Khốn Khốn , “Ta sợ cứ đầu mãi thì quần áo sẽ nhăn, ừm, ngươi xem đầu là trang sức tóc đập mặt , chỗ đỏ ?”

Trần Xá: “Ta xem nào.”

Ô Khốn Khốn xong liền hối hận, nhưng nếu chuyển chủ đề thì vẻ quá chột , đành ghé sát cho xem.

Trần Xá nhẹ nhàng nâng cằm y, lòng bàn tay ấm áp dịu dàng vuốt ve gò má hạt châu đập của Ô Khốn Khốn, góc độ vặn thể khiến Ô Khốn Khốn thấy cánh tay rộng lớn, cổ và yết hầu của .

Ô Khốn Khốn ngẩn .

Cũng vết đỏ rốt cuộc vì xem lâu như , một lúc lâu , Trần Xá mới nhẹ nhàng : “Ừm, đỏ.”

Ô Khốn Khốn như tỉnh mộng, nghiêng đầu Trần Xá, bất giác một cảm giác kỳ lạ.

Trần Xá cố ý mật với y ?

Đang suy nghĩ, bỗng nhiên y thấy một tiếng ho nhẹ.

Ô Khốn Khốn nghi hoặc đầu , liền thấy nhị ca áo trắng của y đang ngoài rèm châu, như bọn họ, đôi môi mỏng khẽ mở.

Ô Khốn Khốn nheo mắt, thầm nghĩ cái thứ ch.ó má chắc chắn phun ngà voi.

Quả nhiên, liền năng ôn tồn: “Hai vị đang làm gì , định nhân ngày lành cập quan của Khốn Khốn mà kết làm đạo lữ luôn ? Hôm nay chỉ chuẩn một phần quà mừng đại lễ thôi, chuyện trời giáng thế thể báo một tiếng ?”

Ô Khốn Khốn: “…”

Trần Xá: “…………”

Ô Khốn Khốn bốn chữ “trời giáng” làm cho tức điên, hiệu cho Trần Xá mau xử lý .

Không ngờ Trần Xá dường như định tay như , chỉ thản nhiên : “Mượn lời của ngươi.”

Ô Khốn Khốn: “?”

Gã miệng độc thấy hai chọc tức đến giậm chân, “chậc” một tiếng nghênh ngang bỏ .

Ô Khốn Khốn hiểu tại , cứ cảm thấy câu “Mượn lời của ngươi” kỳ quái, rốt cuộc a nghiêm túc, là cố ý để chọc tức ?

“Đừng bậy.” Trần Xá sờ sờ… cả đầu đầy trang sức của Ô Khốn Khốn, thản nhiên , “Hôm nay là ngày cập quan của ngươi, vui lên chút .”

Ô Khốn Khốn: “Ồ.”

Ô Khốn Khốn trời sinh vô tâm vô phế, một tuyệt kỹ hạng nhất là dù chuyện lớn bằng trời cũng thể dọn dẹp cất sang một bên, chờ nào nhớ thì sầu tiếp.

Điều là nhờ những cãi với Trần Xá từ nhỏ đến lớn, thường đang cãi thì Trần Xá lấy bánh ngọt dỗ, trẻ con cốt khí, ăn coi là kẻ mấy miếng bánh mua chuộc mà hết giận, nhiều nghiên cứu cuối cùng cũng tìm một bộ logic hảo.

—— lúc giận dỗi dỗ, hết cứ im lặng, vui vẻ ăn hết điểm tâm, tiếp tục giận nốt cơn giận cắt ngang lúc nãy.

Trăm như một.

Ô Khốn Khốn vứt những nghi ngờ đầu, vui vẻ tham gia lễ cập quan.

Tên tự của thiếu quân là do Ô Tê Sương đặt, tên là “Ngọc Đài”. Trước khi tổ linh ngủ say từng để hai điểm mực son, một trong đó chính là lễ cập quan.

Ô quân đặt tên tự, tổ linh ban phước, đại trưởng lão chủ trì, đây là quy cách mà cả Côn Phất Khư từng .

Ô Khốn Khốn vây quanh, nhận lấy phúc lành sâu dày mà Ma Thần tổ linh ban cho.

Lễ cập quan kết thúc.

Tác giả lời :

--------------------

Loading...