Cơn Ác Mộng Khi Ở Một Mình - Chương 15
Cập nhật lúc: 2025-03-10 01:43:06
Lượt xem: 44
“Báo rồi, báo rồi. Có lẽ do trời mưa to, cảnh sát mãi chưa đến.”
Tôi đưa băng gạc cho anh: “502 chạy đi đâu rồi, anh có biết không?”
Động tác bôi thuốc của anh ta khựng lại.
“Tôi làm sao biết được? Tôi đâ m hắn vài nhát, hắn chạy xuống tầng dưới. Ai mà biết được hắn chạy đâu rồi.”
Tôi đứng sau lưng anh ta.
“502 ch ết rồi phải không?”
Anh ta im lặng quấn vết thương.
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lộ vẻ lảng tránh: “Sao tôi biết hắn ch ết hay chưa, cô đang nói gì thế? Mau giúp tôi đi, đỡ tôi ra ngoài ngồi cho đàng hoàng.”
Anh ta giấu tay phải ra sau lưng.
Nhưng tôi đã kịp nhìn thấy, trong lòng bàn tay anh ta có giấu con da’o nhỏ vừa nhặt được trên sàn.
27
Thấy tôi vẫn không động đậy, anh ta có vẻ tức giận.
"Đã đến lúc này rồi mà cô vẫn đứng đây như vậy. Nếu 502 quay lại và tấn công, tôi không đảm bảo cửa của cô sẽ chống lại được đâu."
Khi tay phải của anh ta chuẩn bị đưa ra phía trước, bất ngờ, một con da o nhọn đâ m vào tim anh ta.
“Anh không biết hắn ch”ết hay chưa, nhưng tôi biết hắn đã ch ết, do anh giế-t chets.”
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đầy sự không thể tin được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/con-ac-mong-khi-o-mot-minh/chuong-15.html.]
Chưa kịp nói lời nào, má u từ vết thương tôi đ!!âm đã lan ra nhanh chóng.
Tôi rút d.a.o ra và đạp anh ta xuống sàn.
Tôi nhìn anh ta dần dần ngã xuống.
Tôi quỳ bên cạnh anh ta, như đang thưởng thức một con mồi.
“Thông thường tôi không bao giờ gội đầu vào lúc mười giờ hay mười một giờ tối, vì quá muộn, tóc không khô nếu không sấy. Nhìn xem, ts tóc tôi rối bù, tôi hoàn toàn không muốn phải sấy nó.”
Tôi tháo găng tay cao su ra một cách lỏng lẻo, tôi đeo nó để tránh lộ giấu vân tay của mình.
Người đàn ông trên sàn đang cố gắng đứng dậy.
“Cô đang nói gì vậy, con điê n này?”
Tôi không bận tâm đến anh ta, tiếp tục nói:
“Thật đáng tiếc, hôm nay tôi đã bị dính m áu trên quần áo và tóc.”
“Anh có ngửi thấy không, toàn là mùi hôi thối, chỉ cần nghĩ đến là tôi muốn nô n.”
Trà Sữa Tiên Sinh
Tôi nhìn xung quanh rồi lấy từ dưới chậu rửa ra một bộ quần áo dính m&&áu.
“À đúng rồi, tôi đã nói với anh về vụ g iết người ở chợ thành Tây chưa? Ôi, thật đáng sợ, phương pháp rất t àn nh ẫn.”
“Anh có biết không, một trong số đó là tôi giế t.”
Nhắc đến đây, anh ta có vẻ hứng thú. Đôi mắt anh ta mở to.
Tôi trêu chọc anh ta nằm trên sàn.
“Hai người còn lại chắc chắn là anh gi((ết nhỉ? Tôi còn phải cảm ơn anh đấy, đã cho tôi cơ hội tốt như vậy. Nếu không thì tôi không có cơ hội để giế t tên khố,,n n ạn đó.”