Cố Ý Gọi Crush Là Ông Xã - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:03:34
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đó, Khương Nhiên chặn của Khương Sơ và thẩm thẩm, đồng thời rời khỏi nhóm chat gia đình, nên họ cách nào liên lạc trực tiếp. chú của vốn là trầm lặng, ít , gần như từng trò chuyện với Khương Nhiên, nên cũng quên mất việc chặn của ông.

Tin nhắn gửi từ máy của chú, nhưng nội dung thì nồng nặc mùi vị biên soạn của thẩm thẩm:

【 Khương Nhiên, chúng cực khổ nuôi dưỡng mày bao nhiêu năm qua, ngờ nuôi loại bạch nhãn lang như mày! Bây giờ mày học trường trọng điểm, cánh cứng nên định thấy c.h.ế.t mà cứu em trai mày hả? Em mày sang năm thi đại học, đang ở giai đoạn then chốt của cuộc đời. Bao nhiêu năm nay, nó chia cho mày một nửa đồ ăn thức mặc, chẳng qua nó hiểu quy tắc cái vòng nhỏ hẹp của tụi mày nên mới bạo lực học đường nghiêm trọng như ! Còn lũ con gái hư hỏng mạng tống tiền nữa!

Mày rõ ràng năng lực, chỉ cần giúp một chút là cứu cả gia đình, mà mày trơ mắt , còn chặn của nuôi mày khôn lớn! Mày làm chúng tao quá thất vọng!

Mày bất nhân thì đừng trách chúng tao bất nghĩa. Trong ngày hôm nay, nếu mày về, chúng tao sẽ đến tận trường mày mà quậy! Để thầy cô bạn bè bộ mặt thật của mày, tao tin là trường học sẽ bao giờ chứa chấp loại sinh viên nhân phẩm thấp kém như mày !! 】

Từng chữ từng câu đều đ.â.m thấu tim gan. Đây còn là công kích ngôn từ đơn thuần nữa, mà là hành động xé rách mặt nạ, uy h.i.ế.p theo kiểu "cá c.h.ế.t lưới rách".

Khương Nhiên còn giống như đây - hễ thấy điện thoại họ gọi đến là đổ mồ hôi lạnh, giờ đây lòng chỉ thấy trống rỗng. Chút ảo tưởng cuối cùng về họ cũng tan biến. Không ngờ chung sống mười một năm, cuối cùng thể giữ lấy một chút thể diện để rời trong yên bình.

Chú thím rõ chứng sợ xã hội của ngày càng nghiêm trọng, nên cố tình uy h.i.ế.p sẽ làm lớn chuyện ở trường, trường học vì ảnh hưởng mà đuổi học .

May mắn , Khương Nhiên bây giờ đổi nhiều.

Nếu là Khương Nhiên của ngày xưa... gặp đòn giáng , chỉ việc học hủy hoại, mà chỉ cần những lời chỉ trỏ bàn tán của xung quanh cũng đủ khiến gặp chấn thương tâm lý cực lớn, thể sẽ gục ngã, trốn biệt trong căn phòng thuê mà biến thành một "chú nấm mốc" cô độc.

Sống chung một mái nhà hơn mười năm, nuôi một con ch.ó cũng tình cảm chứ.

Khương Nhiên chỉ cảm thấy nực và xót xa.

Sau một hồi im lặng, soạn tin nhắn trả lời: 【 Những năm qua các bản ghi chép chuyển khoản đều giữ . Tôi trả hết từ lâu , nợ nần gì các cả. Dù kiện tòa các cũng . 】

Đối phương trả lời nhanh: 【 Ơn cứu mạng là chuyện tính toán tiền nong đơn giản như , đời mày cũng trả hết !!! 】

Tiếp đó là một loạt những lời lẽ thô tục chói tai, Khương Nhiên vô cảm tắt màn hình điện thoại.

Lục Tự sờ gương mặt , cảm nhận cái lạnh lẽo làn da. Đôi môi hồng nhạt mím chặt, đôi mắt trong veo bỗng trở nên trống rỗng, mất ánh sáng.

Người đàn ông vui nhíu mày, trong lòng dâng lên sự chán ghét tột độ đối với gia đình từng gặp mặt .

Hắn ôn tồn dỗ dành: “Em đừng bận lòng nữa, đừng nghĩ ngợi gì cả. Lại đây , chuyện gì cũng quan trọng bằng bữa sáng.”

Lục Tự dắt xuống bàn ăn bằng gỗ hồng sắc khảm vàng ở đại sảnh, còn thì xoay bước căn bếp bán lộ thiên.

Sự chú ý của Khương Nhiên ngay lập tức thu hút, đôi mắt sáng lên đàn ông: “Oa, L... Lục Tự, cũng nấu ăn ?”

Khương Nhiên suýt chút nữa là lỡ miệng gọi "ông xã"...

Thật sự là quá thuận miệng .

Hơn nữa khi hiểu lầm đêm qua hóa giải, khí giữa hai rõ ràng hòa hoãn . Giữa lúc uy hiếp, hình bóng cao lớn, bình tĩnh và quyết đoán của đàn ông giống như một liều t.h.u.ố.c an thần tự nhiên, khiến Khương Nhiên vô thức dựa dẫm và thả lỏng.

Suýt nữa thì gọi nhầm thật.

Khương Nhiên lặng lẽ thở phào, nhưng Lục Tự đanh mặt, cau mày im lặng.

[Thỏ nhỏ thù dai thật đấy.]

Hắn tùy ý tháo chiếc tạp dề màu sẫm treo bên cạnh, điêu luyện xắn tay áo sơ mi lên quá khuỷu tay, để lộ những đường nét cánh tay săn chắc, mạnh mẽ.

Dù hôm nay đến công ty, Lục Tự vẫn giữ thói quen âu phục khi thức dậy. Đây là kỷ luật tự giác của , giúp kích hoạt hệ thần kinh để bước trạng thái làm việc nhất.

Anh vòng tay thắt dây tạp dề. Cơ n.g.ự.c nở nang khiến chiếc tạp dề căng lên, vòng eo săn chắc sợi dây thừng siết trông cực kỳ đĩnh bạt và nam tính. Cả toát một luồng khí chất của " đàn ông đảm đang", hiền huệ - một khía cạnh mà Khương Nhiên từng thấy.

Khương Nhiên đến ngẩn ngơ, mê hoặc đến mức ánh mắt chút thẫn thờ, hèn chi lúc nãy suýt gọi nhầm tên.

Lục Tự lấy thịt xông khói, rau xanh, trứng gà và phô mai từ tủ lạnh , dọn máy nướng bánh mì sang một bên, ưu nhã đổ dầu chảo, qua vẻ định làm sandwich nướng.

Khương Nhiên thôi.

Cậu ý kiến gì về món ăn, nhưng crush mới khỏi bệnh, ăn thanh đạm chút chẳng hơn ?

thấy gương mặt đầy tự tin, thao tác lưu loát của đàn ông như thể thèm món , Khương Nhiên cũng ngăn cản.

Kết quả, chỉ một tiếng "xèo" chói tai.

Khương Nhiên giật chạy xem, chỉ thấy đàn ông đanh mặt tắt bếp, cái xẻng lật lên... quả trứng ốp la cháy đen thui, còn rách t.h.ả.m hại dính chặt đáy chảo.

Lục Tự: “...”

Khương Nhiên lặng lẽ mím môi, nhưng một lúc vẫn nhịn mà phì , đôi lúm đồng tiền ngọt ngào hiện lên rõ rệt.

Lục Tự sa sầm mặt, im lặng giả vờ làm cao thủ.

“Cái gì chứ, căn bản nấu ăn mà. Lửa quá to, dầu đủ, trứng kịp chín cháy , ha ha ha...” Khương Nhiên đến mức khóe mắt ướt, Lục Tự càng nghiêm mặt thì càng .

Lục Tự đến mức đỏ cả tai, đột nhiên cúi vây hãm thanh niên giữa bàn bếp và cánh tay , áp sát môi tai Khương Nhiên: “Em dám nhạo đang làm bữa sáng cho vợ ?”

Khương Nhiên đến mức còn sức phản kháng, ôm eo một hồi lâu mới dừng .

“Được , làm mà còn bày đặt làm màu. Anh chờ , để em.” Khương Nhiên xoay cởi tạp dề Lục Tự đeo lên cho .

Ngón tay thon dài trắng trẻo của thoăn thoắt vòng thắt một nút thắt thật , làm nổi bật vòng eo tinh tế. Ngay đó, cất hết đống nguyên liệu của Lục Tự chỗ cũ, chỉ giữ một ít rau xanh và lấy một miếng thịt nạc tươi.

Lục Tự giúp gì nhưng cũng chịu , cứ thế lù lù một bên như một pho tượng lớn, ánh mắt thâm trầm lặng lẽ dán chặt Khương Nhiên, dõi theo từng cử động.

Cực kỳ yên tĩnh, nhưng cũng cực kỳ đầy hiện diện. Ánh nóng bỏng đó khiến mặt Khương Nhiên ửng hồng.

“Dù hạ sốt nhưng ăn thanh đạm vẫn hơn. Em nấu cháo thịt nạc rau xanh bằng nồi đất cho nhé?”

Lòng Lục Tự dâng lên cảm giác ấm áp và ngọt ngào như mật, làm thể chứ, đồng ý ngay: “Bé ngoan, em giỏi thật đấy, cái gì cũng làm .”

Khương Nhiên rửa rau, thái sợi điêu luyện, ôn tồn trò chuyện: “Chú làm, thím đôi khi mải chơi mạt chược, lúc nhà ai thì là em nấu cơm, dần dần thì thôi.”

Lục Tự rũ mắt, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ u ám.

Khương Nhiên thuần thục nấu cháo, đồng thời kể từ đầu đến cuối chuyện gia đình chú thím uy h.i.ế.p cho Lục Tự : “Tóm đó, em trai em dùng danh nghĩa khác để nhận vẽ tranh lừa tiền gây chuyện, chủ đơn tìm tới tận cửa, bắt nó nếu thành đúng hạn thì bồi thường. Họ bây giờ trả tiền, nên em gánh vác, hoặc là bắt em xin cầu xin tha thứ.”

Lục Tự xong mà lông mày nhíu chặt .

Khương Nhiên liếc , thở dài: “Họ hiểu về internet, cứ tưởng mạng cũng giống như xã hội ngoài đời, thể tìm quan hệ, tìm những nhiều fan để dàn xếp khủng hoảng, nhưng thực tế .”

Nếu Khương Nhiên dám nhúng tay , chắc chắn sẽ cư dân mạng ném đá tới mức sập nhà. Cậu là trân trọng danh tiếng của , cũng quý trọng những fan hâm mộ thật lòng khen ngợi , đương nhiên sẽ làm chuyện như thế. Cậu cũng thầm cảm thấy may mắn vì bao giờ tiết lộ danh tính mạng cho .

Cháo chín, Khương Nhiên tắt bếp, dùng khăn ướt bưng nồi cháo nóng hổi lên bàn ăn. Mùi thơm của cháo thịt nạc rau xanh tỏa nghi ngút.

Lục Tự múc một thìa thổi nhẹ nếm thử. Cháo mịn màng, sánh đặc, thịt nạc băm nhỏ đến mức gần như cần nhai, chỉ cần dùng lưỡi ép nhẹ là tan như tào phớ. Rau xanh tươi giòn giúp giải ngấy, húp một bát cháo nóng hổi dày thấy cực kỳ dễ chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/co-y-goi-crush-la-ong-xa/chuong-71.html.]

“Ngon lắm, tay nghề của bé ngoan còn giỏi hơn cả đầu bếp năm .” Lục Tự ăn đến mức trán lấm tấm mồ hôi, hết lời khen ngợi.

“Thật ?” Được khen, Khương Nhiên vui đến mức mặt đỏ hồng: “Vậy ăn nhiều , vốn dĩ là nấu cho mà.”

một việc, bắt buộc thành thật với em.”

Khương Nhiên ngẩn , nụ mặt nhạt bớt.

... Lại chuyện gì cần thành thật nữa đây?

Tối qua chẳng hết , vị crush rốt cuộc còn giấu bao nhiêu chuyện nữa đây?

Teela - Đam Mỹ Daily

Thấy gương mặt Khương Nhiên căng thẳng, đôi mày nhíu đầy nghiêm túc, Lục Tự chỉ khổ.

còn cách nào khác, hứa với Khương Nhiên . Không giấu giếm gì nữa... đương nhiên mấy trò đùa tình tứ thì tính, cái đó gọi là dỗ vợ, Lục Tự vẫn giữ chút "đường lui" cho .

Ít nhất là trong những việc chính sự, Lục Tự giấu giếm thêm nữa. Tự khai báo vẫn hơn là "thỏ nhỏ thông minh" nhà đào bới , Lục Tự bây giờ thực sự sợ điều đó.

Tính cách của Khương Nhiên quả thực giống hệt như một chú thỏ nhỏ. Nhìn thì mềm mại dễ bắt nạt, nhưng thực tính tình lớn, nếu thật sự làm vui, sẽ thèm đếm xỉa đến nữa... trải nghiệm đó một là quá đủ với .

“Anh .”

Lục Tự , chậm rãi : “Chuyện mà em trai em gặp ... việc thể hòa giải , liên quan đến .”

Khương Nhiên ngẩn , câu vòng vo làm cho choáng váng, mất một lúc mới phản ứng : “Anh là... là do làm ?”

Cậu hốt hoảng trợn tròn mắt. Không ngờ yêu đương một cái, crush chỉ "khui" tài khoản của mà còn chơi cả bài "trời lạnh , cho Khương gia phá sản" luôn. Đây còn là xã hội pháp trị !

“Anh... tại đối phó với nó?” Khương Nhiên : “Em cắt đứt liên lạc với họ , cũng sẽ đưa tiền cho họ nữa, từ từ tách rời là , cũng cần thiết dồn nó đường cùng...”

Gương mặt Khương Nhiên tái . Đương nhiên là còn mong đợi gì ở gia đình đó, nhưng dù cũng quan hệ huyết thống, Khương Sơ cũng chỉ mới thành niên, Khương Nhiên mà khiến cuộc đời nó ngõ cụt.

Huống hồ, dù thế nào nữa, gia đình chú thím thực sự nhận nuôi lúc còn nơi nào để về. Trước đây Khương Nhiên luôn chọn cách nhẫn nhịn cũng là vì lý do . Thím là giỏi than nghèo kể khổ mặt khác, một phần uất ức thể thành mười phần, mà Khương Nhiên giỏi tranh luận. Nếu làm quá gay gắt, gia đình họ thể sẽ đỉnh cao đạo đức để đổi trắng đen.

Khương Nhiên mất cha , biến thành một đứa trẻ mồ côi nhà để về, coi như quả bóng da mà đá qua đá . cũng chấp nhận định mệnh, vĩnh viễn thấp hơn họ một cái đầu sự phán xét của đạo đức xã hội, vĩnh viễn ghi nhớ cái gọi là "ân tình" để báo đáp họ.

Quá khứ , hướng về phía , cắt đứt quan hệ với họ để sống cuộc đời của riêng .

Một bàn tay ấm áp và rộng lớn phủ lên mu bàn tay , Khương Nhiên ngẩn , ngẩng đầu chạm ánh mắt thâm trầm của đàn ông.

“Đừng sợ, , hết mà.” Người đàn ông trầm giọng trấn an .

“Tôi , em lương thiện.”

“Kể cả khi ông xã chuyện giấu em, lừa dối em suốt thời gian dài, em cũng hề trở mặt đòi những món quà tặng... Em chỉ buồn thôi, nên mới để ý đến .”

Lục Tự tiếp: “ với một , lương thiện là vô ích, đạo lý cũng vô ích. Em tưởng họ thực sự vô tri ? Họ lớn hơn em mấy chục tuổi, thấu bao nhiêu hạng , họ rõ cái vẻ ngoài vô tri thể mang cho họ nhiều lợi ích hơn.”

“Tôi em chỉ cắt đứt quan hệ với họ chứ trả thù. em thực sự thể cắt đứt ?”

“Em còn rời khỏi cổng trường đại học mà họ bắt em chu cấp tiền cho gia đình . Vậy khi em trai em đại học, yêu đương thiếu tiền thì ? Khi nó làm, cần nhờ vả quan hệ thì ? Khi nó cưới vợ, cần tiền sính lễ? Rồi sinh con, mua nhà?”

Lục Tự lặng lẽ : “Em định làm thế nào? Họ chịu buông tha cho em ?”

Khương Nhiên lặng .

Lục Tự xoa mặt , đầy xót xa : “Cho nên mới bảo, em còn quá nhỏ, em thấu . Em lớn thể xa đến mức nào.”

“Thật cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ em dạy dỗ em trai em một chút thôi, giúp nó bỏ chứng nghiện điện thoại bằng cách cho đưa tất cả tài khoản game của nó danh sách đen ẩn mà thôi.”

Người đàn ông điềm nhiên húp một ngụm cháo, tiếp: “Tôi ép nó nạp tiền, cũng dụ dỗ nó nảy sinh ý đồ để lừa tiền mạng. Nói trắng , chỉ kích hoạt chế độ chống nghiện game cho nó thôi. Rất đơn giản, nó chỉ cần chơi game nữa là xong, thể tập trung học hành. Không ai ép nó con đường sai trái cả, là tự nó gieo gió gặt bão mà thôi.”

Nụ của đàn ông ấm áp và tuấn lãng, giống như một con sói hung dữ thu nanh vuốt. Sự mạnh mẽ của khiến an tâm, nhưng cũng mang theo một luồng khí lạnh lẽo đáng sợ. Chỉ bằng những thao tác tư bản vô tình, bằng sự luân chuyển của quyền thế, thể khiến khác trả giá đắt mà đôi tay vẫn sạch sẽ .

Một luồng điện tê tái chạy dọc sống lưng Khương Nhiên.

Cậu thấy một khía cạnh xa lạ khác của crush.

hề thấy sợ hãi phản cảm. Cái lạnh thấu xương đối với khác là sự che chở ấm áp nhất dành cho .

Lục Tự cũng tin tưởng , vì thế mới sẵn sàng phơi bày mặt tối của cho Khương Nhiên thấy - sự tàn nhẫn, vô tình, lạnh lùng... sự si cuồng, yếu đuối và d.ụ.c vọng, tất cả đều để Khương Nhiên thấu hiểu.

“Hơn nữa, bao nhiêu năm qua họ bòn rút từ em bao nhiêu lợi ích, em thực sự cam lòng , thấy đau lòng một chút nào ? Em trai em thản nhiên đòi hỏi ở em, trong khi em còn chịu đựng hơn mười năm bạo lực ngôn từ... Bé ngoan, thật lúc nhỏ em hề sợ xã hội, em từng , rạng rỡ, chỉ là em nuôi dưỡng t.ử tế mà thôi.”

“Dù em truy cứu... nhưng thì thể bỏ qua.” Người đàn ông khẽ nghiến răng, toát một luồng khí áp thấp đầy lạnh lẽo.

Khương Nhiên ngẩn ngơ , hốc mắt ửng hồng, sự chua xót dâng lên thành nước mắt. Sự im lặng của lên tất cả.

Đương nhiên là thấy đau lòng.

Cậu , là bởi vì sự uất ức của đây bao giờ ai thấy.

“Cho nên em cần quản gì hết, cứ giao bộ cho .” Lục Tự mỉm với , đặt một nụ hôn lên hàng mi đang ửng hồng.

Khương Nhiên cuối cùng cũng thả lỏng, tựa lòng đàn ông, khẽ ngước mặt : “Vậy... đừng làm gì quá đáng nhé, em thấy gặp rắc rối .”

Lục Tự hôn lên trán một cái: “Yên tâm , những kẻ lớn tuổi giảo hoạt cứ để chồng giảo hoạt đối phó là .”

Khương Nhiên nhỏ giọng lầm bầm: “Em vẫn thừa nhận là chồng em nhé...”

Lục Tự giả vờ như thấy, xoay phòng đồ, mở tủ quần áo hỗn loạn tối qua . Ở bên dãy quần áo nữ, treo vài bộ quần áo nam, để Khương Nhiên mặc học.

Lục Tự chọn cho một bộ quần áo tông màu trắng. Khương Nhiên mặc hợp, sắc trắng làm nổi bật ngũ quan tinh tế của , trông như một vị tiên nhỏ vướng bụi trần, tóc đen môi đỏ, đôi mắt long lanh sáng ngời.

Cuối cùng Khương Nhiên vẫn để Lục Tự lái xe đưa , để nghỉ ngơi thêm một lát. Thế là Lục Tự gọi tài xế đến đưa học.

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt, đàn ông xoay , nụ ấm áp mặt dần biến mất. Đôi đồng t.ử đen sẫm hiện lên tia lệ khí lạnh lùng, sự ác ý cuồn cuộn bên trong chẳng liên quan gì đến những từ ngữ đẽ như ưu nhã, ôn nhu văn nhã cả.

Đây là đầu tiên tận mắt thấy những lời lẽ khó như "bạch nhãn lang", "ăn cây táo rào cây sung"... ném thẳng Khương Nhiên. Chỉ mới qua tin nhắn thôi mà Lục Tự cảm thấy cơn thịnh nộ ngút trời.

Thật khó thể tưởng tượng chú thỏ nhỏ của sống uất ức trong cái "ổ chó" đó hơn mười năm qua. Thảo nào! Dù là một cuộc đời rực rỡ đến mà sống ở nơi như cũng sẽ chèn ép đến mức héo úa.

Anh về phòng, lấy điện thoại gọi một máy. Chuông reo hai tiếng, đầu dây bên bắt máy với giọng điệu đầy miễn cưỡng và uể oải, như thể đ.á.n.h thức.

Lục Minh Huy hiển nhiên là chỉnh đến mức sợ hãi, hận thù đến tận xương tủy nhưng thể phục tùng.

Lục Tự lười thèm chào hỏi, lạnh lùng thẳng: “Dậy , việc cho chú làm đây.”

Lục Minh Huy ngái ngủ đến mức mở nổi mắt: “...”

[Mới sáng sớm, Lục Tự thể chút nhân tính nào ?]

Loading...