Có Lúc Sông Là Cầu - Chương 3: 03

Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:10:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

như lời Tiểu Trương , gã đàn ông trung niên thấy cảnh sát tạm thời rời liền to gan bước đến cạnh An Tiểu Hà. Gã đầy ác ý, lầm bầm dụ dỗ gì đó. Ông lão dùng cây gậy trong tay gõ một cái chân gã, nhưng gã chẳng mảy may thấy đau, ánh mắt vẫn dán chặt lên cơ thể An Tiểu Hà, thậm chí còn cả gan thò tay định nắm lấy cổ tay .

Nhìn là An Tiểu Hà chẳng hề dính dáng đến gã. Cậu nhíu mày, miễn cưỡng lùi né tránh, thế mà gã vẫn định sấn tới. Tiểu Trương sốt ruột: "Đê hèn thật! Anh Chiếu, hôm nay em nhất định …”

Chữ còn dứt, bên cạnh sải bước thẳng trong. Cậu khấp khởi mừng thầm, vội vàng nối gót theo .

An Tiểu Hà vóc nhỏ bé, gã đàn ông cúi xuống, cợt dụ dỗ: "Theo chú về nhà , chú mua sữa cho cháu uống. Cháu uống bao nhiêu chú mua bấy nhiêu, chịu ?"

Trên gã tỏa mùi t.h.u.ố.c lá quyện lẫn men chua loét. An Tiểu Hà ghét thứ mùi , rủ mắt, hàng chân mày khẽ nhíu , vô thức lùi về nửa bước. Nào ngờ gã đàn ông lập tức ép sát tới.

lúc , một bàn tay thình lình vươn từ phía lưng An Tiểu Hà, túm chặt lấy cổ áo gã đàn ông. Động tác nhanh gọn đến mức sượt qua làm rối cả mái tóc gáy .

Giây tiếp theo, gã đàn ông một lực mạnh lôi tuệch về phía . Theo quán tính, cả gã ngã đập mạnh xuống nền gạch kính bóng loáng của sảnh đồn cảnh sát.

Tim An Tiểu Hà đập thình thịch nhanh dồn dập. Cậu ngoái đầu , thấy Lê Chiếu ngay bên cạnh từ lúc nào. Anh mang vẻ mặt lạnh tanh, híp mắt gã đàn ông đất: "Hèn thế hả?"

Tiểu Trương cạnh lập tức hùa theo: " , hèn thế hả? Còn dám bắt nạt trẻ con ?"

Gã đàn ông sóng soài mặt đất thở hồng hộc. Có vẻ như làm gì , gã buông xuôi luôn, cứ thế phơi bụng đấy, chẳng buồn nhúc nhích.

Nghe thấy tiếng động, viên cảnh sát hối hả chạy , nhíu mày hỏi: "Chuyện gì thế ?"

An Tiểu Hà im thin thít, hốc mắt đỏ hoe, tay siết chặt vỏ hộp sữa. Cậu cục diện là do gây , thậm chí tối nay khi còn chẳng thể về gầm cầu nữa, nghĩ buồn bã bĩu môi.

Ánh mắt Lê Chiếu nhàn nhạt lướt qua khuôn mặt , sang với viên cảnh sát: "Không , do đưa đến, cứ để đưa về. Nửa đêm nửa hôm , đỡ mất công các chạy một chuyến."

Nghe , những ngón tay đang siết chặt vỏ hộp sữa của An Tiểu Hà dần nới lỏng. Cậu cảm nhận Lê Chiếu . Anh chỉ cách chuyện dữ dằn một chút, chứ ác ý gì, thậm chí lúc nãy còn mang sữa cho uống cơ mà.

Tên vô đất lập tức la lối om sòm: "Không ! Vừa nãy đ.á.n.h ! Không thể để ."

Cảnh sát gã làm cho nhức đầu, cau mày gắt: "Tháng ông đây mấy hả? Bản kiểm điểm xong mà còn đấy la lối? Nếu ông thấy oan ức thật thì để trích xuất camera bây giờ luôn, xem rốt cuộc thanh niên đ.á.n.h ông , và nếu thì tại động tay động chân?"

Tên vô hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt , im bặt.

Cảnh sát sang Lê Chiếu: "Thôi , để chắc ăn thì hai cứ lăn tay xong hẵng ."

Lê Chiếu gật đầu.

An Tiểu Hà ngờ sự việc giải quyết đơn giản đến thế. Cậu ngơ ngác, luống cuống chôn chân tại chỗ. Lê Chiếu ngoái liếc một cái, chẳng rằng, vươn tay tóm gọn lấy gáy dắt .

Bàn tay rộng lớn và ấm áp, mang theo một lớp chai sần mỏng. Cổ An Tiểu Hà gầy, động tác của Lê Chiếu tuy đột ngột nhưng lực đạo chẳng hề thô bạo. Cứ thế, nửa đẩy nửa dắt lăn tay, ngoan ngoãn theo bước khỏi đồn cảnh sát.

Tiểu Trương lẽo đẽo theo , miệng cứ toét hớn hở nãy giờ: "Anh Chiếu, lúc nãy ngầu thật đấy! Lão tởm quá mất, nếu camera, em cũng bồi thêm cho lão mấy đá."

Lê Chiếu đáp, mãi đến cạnh xe máy mới buông tay khỏi gáy An Tiểu Hà. Giọng lớn, nhưng rõ ràng: "Lên xe."

An Tiểu Hà ngoan ngoãn trèo lên ngay ngắn. Một tay bám xe máy, tay vẫn khư khư cầm vỏ hộp sữa.

Tiểu Trương sáp gần hỏi: "Anh Chiếu, định đưa đấy?"

"Về tiệm ." Lê Chiếu ấn nhẹ eo An Tiểu Hà, đẩy xích lên phía một chút, tự vắt vẻo lưng . "Chuyện đưa về tính ."

Nghe , sắc mặt Tiểu Trương đổi liên tục: "Đưa cơ?"

Lê Chiếu phớt lờ , hai tay nắm lấy ghi đông, với phía : "Vứt cái hộp sữa . Cứ giữ khư khư một tay thế , lát nữa rớt xuống vỡ đầu chịu trách nhiệm ."

Vừa dứt lời, Lê Chiếu nhận trong n.g.ự.c sợ hãi khẽ run rẩy.

Tiểu Trương cầm lấy vỏ hộp rỗng, bảo: "Không , để em vứt cho. Hai cứ , lúc nãy em đỗ xe đạp điện ở bên đường ."

Tiếng động cơ nổ máy, chiếc xe phóng vụt bầu khí oi bức của đêm hè.

Gió đêm phả mặt, lạnh, mang theo chút nóng kịp tản của ban ngày cùng mùi khói dầu và đồ nướng thoang thoảng từ các quán ăn vỉa hè.

Màn đêm ở thị trấn nhỏ chìm giấc ngủ hẳn. Những cửa tiệm ven đường hắt ánh đèn vàng ấm áp, phố lác đác vài ba thong thả tản bộ.

Lưng An Tiểu Hà dán chặt lồng n.g.ự.c phía , chỉ cách hai lớp áo phông mỏng tang. Cậu cảm thấy cơ thể Lê Chiếu nóng, độ rung của xe mang đến một ảo giác như thể trái tim đang đập thình thịch.

Thực , dù là nửa tháng nay đuổi khỏi nhà khi bà nội mất, thời gian đó, An Tiểu Hà đều cảm thấy cuộc sống của chẳng mấy suôn sẻ. Có chê lùn, chê lắp, kẻ miệt thị ngốc nghếch, dù bản thấy chẳng khác bình thường là mấy.

từng ai giống như ngày hôm nay, cho sữa uống, còn bảo sẽ đưa về ở tạm một đêm. Cậu chỉ là một đêm thôi, ngày mai khi đưa đến một nơi vô định nào đó, những ngày tháng vẫn bấp bênh trôi dạt, ngay cả đêm nay sẽ xảy chuyện gì cũng mù mờ.

dù là , vẫn ngả một chút, gần như phó thác hơn nửa trọng lượng cơ thể lên . Đó là lồng n.g.ự.c của một xa lạ, rộng lớn, cứng, nhưng đỗi ấm áp.

Gió đêm hè mơn man qua vầng trán lấm tấm mồ hôi của , bóng dáng những ngọn đèn đường loang loáng lướt qua tầm mắt. Trước đây An Tiểu Hà chỉ sống trong ngôi làng hẻo lánh, bốn bề là núi non trùng điệp, cửa hàng tạp hóa cũng chật chội bé xíu, từng thấy một thị trấn nhộn nhịp ánh đèn và dòng xuôi ngược thế ban đêm.

Cậu kìm , tò mò nhúc nhích khe khẽ một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/co-luc-song-la-cau/chuong-3-03.html.]

Bên tai chợt vang lên tiếng cảnh cáo trầm thấp của Lê Chiếu: "Đừng cọ nữa."

Giọng gần, làm tai tê rần. An Tiểu Hà thầm đoán, chắc thích dựa dẫm sát quá. Cậu tủi b.í.m môi, rủ mắt xuống, bỗng chốc chẳng còn tâm trí mà ngắm những cảnh vật mới mẻ phố nữa.

Tám giờ tối, Lê Chiếu đưa An Tiểu Hà về tiệm sửa đồng hồ, Tiểu Trương bám gót theo sát phía .

Bật đèn lên, tiệm sửa đồng hồ sáng bừng. Không gian chẳng lấy gì làm rộng rãi, trong khí quẩn quanh mùi kim loại và dầu máy nhàn nhạt. Phía một lối cầu thang hẹp, lên là chỗ ở của Lê Chiếu. Ban đầu thuê mặt bằng cũng là vì tính tiện lợi: nhà làm việc, lầu ngủ nghỉ, đỡ tốn công chạy chạy .

Lê Chiếu ném chìa khóa lên bàn. Thấy An Tiểu Hà vẫn ngây ở cửa, cất giọng đều đều: "Cần mời ?"

Tiểu Trương hì hì, đẩy vai An Tiểu Hà trong: "Tối nay ngủ lầu hai với Chiếu nhé. Trên đó sofa, ốm nhom thế chắc chắn là ."

An Tiểu Hà gật đầu, lí nhí đáp: "C-Cảm ơn."

Lê Chiếu lôi chiếc đồng hồ cũ lúc chiều , xuống quầy, bắt đầu lục lọi trong đống linh kiện, mí mắt cũng chẳng thèm chớp: "Tôi bảo cho ngủ lầu hai hồi nào?"

Tiểu Trương ngẩn một lát: "Thế thì để ngủ ? Về nhà em á? cái phòng trọ của em bé tẹo, giường chỉ một thôi." Cậu liếc Lê Chiếu, ái ngại đề xuất: "Hay là Tiểu Hà cứ về nhà em ngủ, em sang ngủ chung với . tối em nghiến răng... Chiếu chịu khó nhịn nhé."

"Cút." Lê Chiếu nhạt giọng: "Ra đầu phố mua chút đồ ăn ."

Tiểu Trương thừa đây là ngầm đồng ý cho ngủ lầu . Lê Chiếu vốn dĩ khẩu xà tâm phật, chỉ cái miệng khó thôi. Cậu lập tức hớn hở nhận lời: "Ok ok, hôm nay để em bao."

Nói , vội vàng cưỡi xe đạp điện phóng mất hút.

Cái tên ồn ào nhất , trong tiệm phút chốc chìm tĩnh lặng. An Tiểu Hà bẽn lẽn cạnh quầy, dám nhúc nhích, hai tay ngoan ngoãn buông thõng bên đùi, nhưng đôi mắt tròn xoe thì cứ láo liên ngó nghiêng khắp nơi.

Trên trần nhà treo mấy bóng đèn sợi đốt, ánh sáng quá rực rỡ nhưng đủ soi rõ từng món đồ trong phòng. Hai bên vách tường treo lỉnh kỉnh đủ loại đồng hồ đeo tay, đồng hồ treo tường, đồng hồ báo thức, cùng vô mặt , dây đeo và linh kiện nhỏ nhặt. Tủ kính lau chùi sạch bóng, tường dán vài tờ áp phích quảng cáo đồng hồ cũ, mép giấy quăn queo. Quanh quẩn trong khí là mùi kim loại ngai ngái.

Chiếc quạt cũ kỹ bên cạnh đang uể oải . An Tiểu Hà cúi đầu mũi giày một lát, ngẩng lên thấy Lê Chiếu còn hý hoáy với đống linh kiện như ban nãy nữa, mà đang chằm chằm chớp mắt.

Cậu hoảng hốt trợn tròn mắt, ngây ngốc Lê Chiếu: "Có... chuyện gì thế?"

Anh dậy, về phía lối cầu thang hẹp: "Lại đây."

Cầu thang trông khá hẹp, lối lên cũng tối, chẳng rõ thứ gì bên . An Tiểu Hà định làm gì, sợ hãi nuốt nước bọt cái ực: "Tôi... vẫn ngủ."

Lê Chiếu bước lên vài bậc. Nghe , khựng , ngoái đầu một cái. Khóe môi bỗng nhếch lên một độ cong chẳng rõ là trêu chọc là gì khác: "Sợ bắt nạt ?"

An Tiểu Hà vội vàng lắc đầu. Cậu tin Lê Chiếu là … một cho uống sữa thì thể xa đến mức nào chứ?

đôi chân cứ như mọc rễ, giống hệt một con mèo hoang dùng thức ăn dụ đến cửa. Dù khao khát ấm và sự no bụng, nhưng gian xa lạ cánh cửa khiến bản năng của nó chùn bước.

An Tiểu Hà hiện tại đang ngay ngưỡng cửa "vô định" đó. Cậu nên bước tiếp, nhưng sự bất an về môi trường xa lạ trong cơ thể ghim chặt tại chỗ.

Lê Chiếu thêm lời nào, tiếp tục lên lầu. Giọng từ cầu thang lờ mờ vọng xuống: "Nhanh lên, chỉ một thôi đấy."

Trực giác mách bảo An Tiểu Hà rằng nếu chống đối sẽ chẳng kết cục . Thế là bất an vò vò vạt áo, lề mề bước theo lên lầu.

Cầu thang chật hẹp, dẫm lên phát tiếng cọt kẹt. Phía cuối lối tối om, cho đến khi Lê Chiếu đẩy cửa bước và bật đèn lên, thứ mắt mới bừng sáng.

Ánh đèn màu trắng ấm, hề chói mắt, phủ đều khắp căn phòng. Diện tích phòng ngủ lớn lắm, nhưng dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Trong khí vương vấn mùi xà phòng giặt đồ nhàn nhạt, thế chỗ cho thứ mùi công nghiệp lầu, lặng lẽ lan tỏa khắp gian.

Bên trái cửa là một căn phòng đóng kín, chắc là phòng tắm. Đi sâu trong là gian nghỉ ngơi. Chiếc chăn màu xám đậm gấp, trải tùy ý giường.

Trên chiếc bàn nhỏ đầu giường bằng gỗ đặt một chiếc đèn bàn, nửa chai nước suối, dây sạc quấn rối , một cặp nút tai và một bao t.h.u.ố.c lá bóc. Cạnh cửa sổ kê một chiếc bàn làm việc và một cái ghế. Dựa sát tường là một chiếc tủ quần áo. Đồ nội thất và sofa đều mang tông màu gỗ nguyên bản sẫm màu, kiểu dáng tối giản, trầm tĩnh.

Dưới ánh đèn, cả căn phòng hiện lên vô cùng ấm cúng, khác một trời một vực với tiệm sửa đồng hồ chất đầy đồ nghề nhà.

Điều khiến An Tiểu Hà phần câu nệ, thầm tự nhủ may mà đoán mò ý đồ của Lê Chiếu, bởi vì quả thực là một còn ưa sạch sẽ.

"Người ưa sạch sẽ" lấy một bộ quần áo từ trong tủ đưa cho , đó mở cửa phòng tắm, một tay nắm nhẹ lấy gáy , từ tốn đẩy trong.

"Bên trái là nước nóng, bên là nước lạnh. Trên kệ khăn tắm mới, chai màu xanh là dầu gội, chai màu trắng là sữa tắm." Lê Chiếu ngoài cửa, giọng điệu bình thản: "Dùng xong để chỗ cũ. Tắm rửa sạch sẽ, quần áo xong thì xuống lầu, hiểu ?"

An Tiểu Hà chớp chớp mắt quanh. Đợi một lúc mới định thần , ngây ngốc gật đầu, dường như vẫn dám tin đối phương sẵn sàng cho mượn phòng tắm.

Bộ dạng lọt mắt Lê Chiếu mang một ý nghĩa khác. Anh chậc lưỡi, một tay giữ chặt vai An Tiểu Hà xoay đối diện với , rủ mắt hỏi: "Biết tắm đấy?"

Tai An Tiểu Hà ửng đỏ, lập tức lắp bắp thanh minh: "Đ-Đương... đương nhiên là ."

"Biết tắm mà bày cái vẻ mặt đấy ." Lê Chiếu : "Mấy ngày nay tắm ở ?"

An Tiểu Hà ôm khư khư bộ quần áo trong ngực, thấp thỏm ngước mắt lên : "Bờ sông, t-tối... tối mới đó."

Lê Chiếu hừ nhẹ một tiếng, mặt cảm xúc: "Không sợ thấy ?"

chắc ý đồ trong câu của , An Tiểu Hà chần chừ, giọng lí nhí hẳn : "...Trời tối , ai ."

Loading...