Có Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-02-17 12:59:16
Lượt xem: 151
Những người của ba mươi tư tông môn nhận ra cảnh giới của hắn, những kẻ hiểu biết thấy vậy liền vội vàng bỏ chạy.
Cố Thanh Hàn gi*t chóc rất hả hê, nhưng ta lại thấy lo sợ.
Không đúng, cuối cùng hắn đã làm cách nào mà trong thời gian ngắn như vậy đã đạt đến cảnh giới Tâm Kiếm mà trăm năm nay chưa có ai bước vào?
Hắn đã làm gì với chính mình để đến cứu ta?
25
Đến khi chúng ta trốn thoát, rơi xuống vực sâu.
Lần này không cần hỏi, ta cũng đoán được Cố Thanh Hàn đã làm gì.
Nhìn kinh mạch của hắn dần cạn kiệt, mái tóc trắng xóa trong nháy mắt, ta nhất thời không tìm được lời nào để miêu tả tâm trạng run rẩy lúc này.
Tương truyền trong tàng thư các của Hồng Mông Sơn có một vật cấm.
Phục dụng nó có thể nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật.
Có thể khiến người ta trong thời gian ngắn cảnh giới tăng vọt, trực tiếp nhảy lên một cảnh giới.
Nói cách khác, thực ra trước đó Cố Thanh Hàn đã đạt đến cảnh giới Kiếm Sinh Vạn Pháp, ngang bằng với Sở Kỳ.
Rõ ràng hắn chỉ cần tu luyện thêm trăm năm nữa là có thể đột phá.
Nhưng hắn lại vì đến cứu ta, mà lựa chọn trả giá bằng vật cấm này - kinh mạch cạn kiệt, không thể tu luyện nữa.
Ta ôm khuôn mặt đã hôn mê của hắn mà càng thêm tái nhợt, khi ngẩng đầu lên, nước mắt rơi đã đầy mặt.
26
Ta kéo Cố Thanh Hàn đi ba ngày ba đêm.
Cuối cùng cũng nhìn thấy bóng người.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta thấy mình đang ở trong một ngôi nhà gỗ hơi cũ kỹ nhưng lại khiến người ta cảm thấy yên tâm.
Tôi cảm ơn cặp vợ chồng ngư dân đã cứu tôi và cho tôi nơi nghỉ ngơi, rồi loạng choạng muốn đi tìm Cố Thanh Hàn.
Nhưng ta không ngờ, hắn lại không muốn gặp ta.
Hắn nhờ cặp vợ chồng đó chuyển cho tôi một lá thư.
Trong thư hắn viết: "Tiểu phế vật, sau này mở to mắt ra một chút, tìm một phu quân một lòng một dạ với mình."
Hắn lại viết: "Sư huynh của muội chỉ có một mạng này, sau này sẽ không cứu được muội nữa đâu."
Hắn còn viết: "Đừng đến tìm ta, gặp phải đứa không biết điều như muội, sư huynh ta không muốn nuôi con nữa rồi."
Hắn viết đầy hai trang giấy, vừa dài dòng vừa lo lắng, hoàn toàn không giống với vẻ ăn chơi trác táng của hắn lúc ở Hồng Mông sơn.
Nhưng từng lời dặn dò vụn vặt trong bức thư này, từng chữ từng câu đều là sự lo lắng của hắn dành cho ta.
Ta vừa đọc vừa rưng rưng nước mắt, vừa khóc vừa cười.
Cuối cùng, ta dứt khoát chửi ầm lên, xé nát bức thư một cách tàn nhẫn.
Được lắm Cố Thanh Hàn, đã lo lắng cho ta như vậy, còn dám để ta một mình sao?
27
Từ khi đến đây, ta chưa bao giờ thoải mái như vậy.
Trước đây ta là một người nóng tính, chỉ là sau khi đến đây, ta đã chứng kiến quá nhiều cuộc tàn sát, ta trở nên càng ngày càng khép kín.
Bản chất ta là một kẻ nhát gan, vì vậy ta thích Hồng Mông Sơn, thích sự dịu dàng của sư môn dành cho ta.
Tôi hỏi thăm cặp vợ chồng ngư dân về hướng đi của Cố Thanh Hàn, rồi sải hai chân, ung dung đi theo con đường đó.
Trên đường đi, tôi đi rất vô tư vô lo.
Đường tối?
Không quan trọng.
Kẻ xấu?
Ta không quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-hoi-han-cung-da-muon-roi/chuong-9.html.]
Cho đến khi ta bị những kẻ có ý đồ xấu theo dõi lần thứ tư, không may ngã xuống đất bị thương ở chân, người vẫn luôn đi theo ta gần đó tức giận nghiến răng đứng chắn trước mặt ta.
Mặc dù hắn đã mất tu vi nhưng kiếm pháp vẫn còn đó.
Kiếm thế Hồng Mông gọn gàng, thân hình cao lớn, chính là thế sơ khai của vạn vật quy tông.
Thấy hắn đánh ngất người cuối cùng, thu kiếm kêu nhẹ.
Ta vốn yếu ớt ngã xuống đất lập tức bò dậy từ mặt đất, nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, liền nhào tới ôm eo hắn từ phía sau.
Ta rõ ràng cảm thấy cơ thể của người trong lòng cứng đờ.
Ta cười híp mắt bóp bóp, không khỏi cảm thán: "Đại sư huynh, eo của huynh thật nhỏ."
"..."
"Sư huynh, ta có thai rồi, huynh phải chịu trách nhiệm." Ta mở miệng bắt đầu nói bừa.
"... Ta không thể tu luyện nữa, chứ không phải bị hỏng não." Hắn ngạc nhiên trước sự vô liêm sỉ của tôi.
Nhưng ta không nghe.
Ta lập tức mở miệng hét lớn: "Mọi người mau đến xem này, nam nhân này đã bỏ rơi ta, giờ ta mang thai con của hắn nhưng hắn lại không cần chúng ta nữa, mọi người hãy đến phân xử cho ta, làm chủ cho ta!"
"Ưm-"
Hắn bịt miệng ta, đen mặt kéo ta chạy.
Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Lâm Tuế-"
"Mọi người- Ưm-" Ta nhân lúc hắn buông tay xuống tiếp tục hét lớn, lại bị hắn ấn xuống.
"Được rồi được rồi, tổ tông, đừng hét nữa, đừng hét nữa" Hắn cầu xin ta: "Chỉ cần muội không hét, muội nói điều kiện đi, ta đều đồng ý với muội."
Mắt tôi sáng lên, đảo quanh: "Thật không?"
"... Thật."
"Vậy thì tốt, vậy ta muốn huynh cho ta mười dặm hồng trang, rước ta về nhà!"
"Tuế Tuế."
"Hửm?"
Hắn có chút nghẹn ngào: "Sau này ta không thể bảo vệ muội được nữa."
"Thì sao?" Ta cười nhạt: "Sau này tiểu sư muội ta sẽ bảo vệ huynh, đại sư huynh."
"Nhưng mà, Tuế Tuế..."
"Đừng nói nữa" Ta cắt ngang lời hắn, có chút tức giận mà vạch trần tâm tư của hắn: "Huynh cảm thấy mình không xứng sao? Cố Thanh Hàn! Huynh quên mất mình là ai rồi sao? Huynh là đại sư huynh của Hồng Mông Sơn chúng ta! Là đại sư huynh mà mọi người luôn tin tưởng!"
"Huynh có còn là một nam nhân nữa không, nếu khuynh không được thì ta sẽ đi tìm người khác gả, nói nhiều thế!"
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
"... Muội dám!?"
"..."
Chậc, nam nhân khẩu phật tâm xà.
Rõ ràng từng là thiên chi kiêu tử kiêu ngạo.
Sao giờ lại phải cẩn thận đến mức hèn mọn như vậy.
28
Xuân qua hạ đến, thu về đông cất.
Ta và nam nhân khẩu phật tâm xà này đã lặng lẽ ở lại ngôi làng chài ít người lui tới này.
Cố Thanh Hàn bị phản phệ rất nặng, phải tĩnh dưỡng mất hai năm mới có dấu hiệu thuyên giảm.
Chỉ là mái tóc đen đẹp đẽ kia, không bao giờ có thể trở lại như trước nữa.
Trong hai năm này, làng chài cũng không thiếu những người giống như chúng ta, vô tình lạc vào từ bên ngoài.
Tất nhiên, họ cũng mang đến cho chúng ta một số tin tức bên ngoài.
Nghe nói trong hai năm chúng ta mất tích, toàn bộ giới tu tiên đã xảy ra sự thay đổi long trời lở đất.