Có Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-02-17 12:59:13
Lượt xem: 120
“Ngoài ngươi và Tuế Tuế ra, những sư đệ sư muội còn lại đều không đủ tu vi, ba mươi tư tông phái bên ngoài lại luôn rình rập Hồng Mông Sơn của chúng ta.”
"Giờ đây chỉ có thể để Tuế Tuế và Tư Mộng lấy m.á.u đổi máu, mới có thể cứu Tư Mộng, kích hoạt huyết mạch thượng cổ của muội ấy.”
"Hơn nữa Tư Mộng cũng đã đồng ý với ta, chỉ cần chúng ta có thể cứu muội ấy, muội ấy sẽ giúp ta bảo vệ Hồng Mông Sơn!"
Hắn ta nói rất bình tĩnh, nhưng lại gấp gáp và nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Từng câu từng chữ như cắn chặt, như m.á.u chảy ra.
Có vẻ như hắn ta thực sự muốn báo thù cho những vong linh đã ch*t thảm ở Hồng Mông Sơn, cũng vì sự sống còn của những người còn lại mà lo lắng đến nát cả tim.
Nhưng vào khoảnh khắc này, khi nhìn vào khuôn mặt mà trước đây tôi thấy không bao giờ nhìn chán của hắn ta, cảm thấy trên đó dường như có một lớp mặt nạ mà ta chưa từng phát hiện ra.
Giống như thiếu niên cố chấp từng đứng trước mặt ta, cứu ta khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng, đưa ta về Hồng Mông Sơn an cư, trong cõi trời đất này, đột nhiên sụp đổ hoàn toàn.
"Ha, nếu ngươi quan tâm đến sự an nguy của mọi người như vậy, tại sao không dùng m.á.u của ngươi để đổi?"
Cố Thanh Hàn cười lạnh thay ta phản bác.
Nhưng câu trả lời nhận được lại là: "Vì Tuế Tuế là tà mạch, Tư Mộng nói, chỉ có nó mới có thể giúp muội ấy thức tỉnh huyết mạch, lấy sát trừ chính đạo."
Thật là một lý do cao cả, lấy sát trừ chính đạo.
Nhưng lại muốn lấy mất nửa cái mạng của ta.
...
20
Ta không chút do dự từ chối Sở Kỳ, theo Cố Thanh Hàn tập hợp những đồng môn còn lại, chuẩn bị tìm đường thoát thân.
Cố Thanh Hàn cũng lần đầu tiên chính thức gánh vác trách nhiệm của đại sư huynh, đau đầu xoay xở giữa những âm mưu quỷ quyệt này.
Phía bắc, núi Đấu Sơn sừng sững giữa tuyết trắng, rừng cây cao thấp đan xen, bao quanh đường tuyết thấp, toát lên vẻ tĩnh lặng thưa thớt.
Trong giữa sự tĩnh lặng vô biên này, chúng ta đã tìm được một lực lượng phòng thủ yếu ớt, dự định sẽ đột phá từ đây.
Rạng sáng, bình minh.
Pháp thuật và kiếm ý tung hoành.
Cố Thanh Hàn dẫn các sư huynh mở trận ở phía trước.
Còn ta được các sư tỷ bảo vệ, nhanh chóng theo sau.
Một nhóm người chúng ta, tu vi cao nhất cũng chỉ ở mức trung bình, đều là những người mang theo mối thù sâu như biển máu, đi đến đây.
Những bông hoa m.á.u nở rộ trên tuyết, mở ra cho chúng ta một con đường máu.
Nhưng ngay khi chúng ta sắp bước ra khỏi Hồng Mông Sơn, những lá cờ tung bay khắp núi đã nhạo báng sự ngây thơ của chúng ta.
Cho đến khi nhìn thấy Liễu Tư Mộng đứng cùng ba mươi tư tông phái, và Sở Kỳ với vẻ mặt khó coi đến giúp chúng ta, ta mới nhận ra một cách rõ ràng, chúng ta đã bị phản bội.
21
Bọn họ đưa ra điều kiện.
Dùng ta để đổi lấy sự bình an của những người còn lại.
Sở Kỳ không thể tin được nhìn Liễu Tư Mộng ở phía đối diện, giọng nói khàn đặc: "Ngươi từ đầu đến cuối đều lừa dối ta sao?"
Cảnh tượng hiện tại có chút buồn cười, cũng có chút không đúng lúc.
Nhưng lại khiến ta không khỏi nhớ đến câu phán đoán của hệ thống trước đây: "Cứu nam thứ tư Sở Kỳ, tránh để hắn ta yêu nữ chính dẫn đến bi kịch sau này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-hoi-han-cung-da-muon-roi/chuong-7.html.]
Hóa ra, đây chính là bi kịch đó.
Hóa ra, mỗi chúng ta từ lâu đã được sắp đặt sẵn trong vở kịch này, căn bản không thể trốn thoát.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
...
Không ai ở Hồng Mông Sơn muốn chọn dùng ta để đổi lấy sự bình an trong phần đời còn lại.
Ừm, Sở Kỳ trước đây sẽ không nhưng Sở Kỳ hiện tại, có lẽ, sẽ làm vậy.
Nhưng hắn ta đã không làm.
Hắn ta và Cố Thanh Hàn hiếm hoi lần đầu tiên cùng chung chiến tuyến, cùng với những người còn lại vây quanh ta.
Nhưng mà, như Sở Kỳ đã nói, hai quyền khó địch lại bốn tay, huống chi còn có nữ chính Liễu Tư Mộng.
Khi ta bị người ta thừa lúc họ không thể làm gì bắt đi, ta nhìn thấy hai ánh mắt vỡ vụn.
"Tuế Tuế-!"
"Lâm Tuế-!"
Một người là Sở Kỳ.
Một người là đại sư huynh của ta, Cố Thanh Hàn.
22
Ta là tà thể, từ khi ta đến thế giới này đã biết rõ điều đó.
Vì vậy, ta bị người ta truy sát, bị người ta coi như tiền thưởng.
Được Sở Kỳ cứu, được hắn ta đưa về, sống yên bình ở Hồng Mông Sơn suốt tám năm.
Mỗi tháng ta ăn Ngọc Lưu Tiên Thảo, là thứ để áp chế tà khí.
Nhưng ta không phải nữ chính, ta sẽ không thức tỉnh huyết mạch, ta cũng sẽ không lấy sát để chứng đạo.
Ta chỉ là một công cụ gi*t người có thể giúp họ tô điểm thêm cho lịch sử anh hùng của mình, cũng là một vật dẫn m.á.u có thể giúp nữ chính tiến thêm một bước.
Sau khi ta bị ba mươi tư tông môn bắt đi, ta bị giam trong một ngục tối ở Bắc Hàn.
Liễu Tư Mộng đã giao dịch với bọn họ, nàng cho bọn họ thứ bọn họ muốn, bọn họ phải lấy m.á.u đổi m.á.u với ta cho nàng.
Nhưng có vẻ như bọn họ chưa thương lượng xong, vì từ khi ta đến đây đã ba ngày rồi, vẫn chưa có ai đến lấy mạng ta.
Ta ngồi dậy từ trên mặt đất, bắt đầu quan sát kỹ ngục tối trong truyền thuyết chuyên dùng để giam giữ yêu ma này.
Ba mươi tư sợi xích sắt được khắc phù chú, đại diện cho ba mươi tư tông môn, trói chặt "Ác ma" là ta trong đại điện ngục tối này.
Nơi này được xây dựng dựa vào sườn núi, âm u lạnh lẽo, quả thật rất có ý nghĩa của sự trừng phạt.
Ta cúi đầu nhìn quần áo của mình, thầm tiếc nuối.
Bộ y phục bằng gấm mà Cố Thanh Hàn tốn nhiều tiền mua cho ta đã bị rách nát đến mức không còn nhận ra vẻ lộng lẫy ngày xưa nữa.
Trong tình cảnh này, ta lại lạc quan nghĩ rằng, nếu hắn nhìn thấy, chắc lại sẽ khinh thường lườm ta mấy cái.
Nghĩ đến đây, ta lại thở dài.
Ta nào có thể không nhận ra hắn có ý với ta.
Chỉ là mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ta không kịp suy nghĩ nhiều nên mới đến nông nỗi này.
Cũng không biết sau này còn có thể nhìn thấy bóng dáng lười biếng của hắn nữa không.