Có Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-02-17 12:59:09
Lượt xem: 111

Mọi người đều không hiểu nổi điều này, vì vậy chuyện này đã trở thành bí ẩn khó giải nhất trong mười bí ẩn của Hồng Mông Sơn.

...

Từ khi xuống núi, vị đại sư huynh được chưởng môn giao phó dẫn ta đi rèn luyện giang hồ này, chỉ chớp mắt đã quên mất sứ mệnh của mình, phát huy bản chất của một ông chủ cũ, dẫn ta đi ăn chơi khắp nơi, ngắm núi ngắm sông.

Chỉ đi bộ nửa ngày, ta đã mệt lả nằm trên bàn của khách điếm, không muốn động đậy.

"Ta đã bảo ngươi ngồi kiệu mềm rồi mà, ngươi cứ thích tự đi."

Cố Thanh Hàn ngồi xuống chiếc ghế dài đã được gã sai vặt lau sạch, nhận lấy chén trà Long Tỉnh đã được chuẩn bị sẵn cho hắn, nhàn nhã chế giễu ta.

Ta âm thầm liếc hắn một cái, cảm thán rằng người làm công và ông chủ quả nhiên không thể đồng cảm với nhau.

Hắn như nhìn thấu được tâm tư của ta, khóe miệng cong lên, nhưng không muốn chấp nhặt với ta, liền phất tay ra hiệu cho gã sai vặt đi chuẩn bị thức ăn.

Theo hắn lâu ngày, cơm bưng nước rót, ta cũng chán nản nằm tiếp.

Không lâu sau, những chiếc bánh nóng hổi được mua về.

Cố Thanh Hàn nhận lấy từ tay gã sai vặt, tự nhiên bày đầy bàn trước mặt ta.

Trong lòng ta chợt nghĩ, mặc dù hắn có vẻ không đáng tin cậy ở nhiều mặt, nhưng với tư cách là một sư huynh, hắn vẫn làm tròn trách nhiệm.

Thấy hắn bày xong, ta vội vàng ngồi dậy, cầm đũa lên.

Nhưng khi tầm mắt ta dừng lại trên bàn với đầy những món ngon, ta không khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Bởi vì cả một bàn đầy ắp, toàn là những món ta thích ăn.

Nhưng ta chưa từng nói với đại sư huynh...

Còn đĩa lê hoa ngọc cao đặt ngay bên tay trái ta, gần ta nhất, ta còn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên nó xuất hiện bên cửa sổ của ta.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Sau đó, ta hỏi Sở Kỳ, có thể mua cho ta một phần nữa để nếm thử không?

Nhưng hắn lại nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ nói rằng, cửa hàng đó thấy món lê hoa ngọc cao này giá thành quá cao, công làm phức tạp, không thu hồi được vốn nên đã hủy bán.

Nhưng bây giờ...

Ta nắm chặt đôi đũa, bình tĩnh quan sát Cố Thanh Hàn đang "di chỉ khí sử" (ra lệnh) với gã sai vặt.

Suốt dọc đường, hắn luôn chê bai cái này cái kia.

Chê cửa hàng này nhỏ, lại chê giường ở cửa hàng kia cứng.

Nhưng dù chê bai thế nào, hắn chưa bao giờ để ta rời khỏi tầm mắt của hắn.

Giống như ta, một vị sư huynh kiếm thuật nửa vời này, thực sự coi trọng việc sư môn giao phó cho hắn.

14

Ngày hôm sau.

Ta nhận được thư bay truyền tin từ sư môn.

Lá thư đến từ Sở Kỳ.

Trong thư, hắn ta hỏi ta: "Tại sao không nói với ta một tiếng nào mà đã xuống núi?"

Tôi im lặng một lúc, rồi tiếp tục đọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-hoi-han-cung-da-muon-roi/chuong-5.html.]

Nội dung phía sau không nhiều, đại khái đều là hắn ta giải thích lời xin lỗi của mình với ta.

Ví dụ như, hôm đó hắn ta đã nói những lời quá nặng nề với ta, tỏ vẻ hối hận.

Lại ví dụ như, hắn ta đã tìm lại cho ta rất nhiều Ngọc Lưu Tiên Thảo, đủ để ta tạm thời không phải chịu đau đớn trong vòng một năm.

Đọc xong, ta đốt lá thư.

Tự nhiên cũng bỏ qua lời hắn ta bảo ta hồi âm, còn có câu nói của hắn ta: "Muội vẫn luôn muốn xuống núi, vậy thì ở bên ngoài chơi thêm một thời gian đi nhưng không được quá lâu, vài ngày nữa ta sẽ đến đón muội về, đừng giận dỗi với ta nữa, Tuế Tuế."

Thật buồn cười, đến tận bây giờ hắn ta vẫn cho rằng, sự xa cách của ta với hắn ta chỉ là giận dỗi bình thường.

15

Ta và Cố Thanh Hàn lại đến nhiều nơi khác.

Núi non trù phú, sông nước hữu tình, người tài hoa, cảnh hữu ý.

Càng đi cùng nhau, ta càng phát hiện ra một số chi tiết mà trước đây ta chưa từng để ý.

Giống như hôm qua, ta chỉ dừng chân trước một sạp hàng thêm vài giây.

Đêm về phòng, dưới chuông gió treo bên cửa sổ lại có thêm một đôi thỏ bằng tre đan, trông rất sống động, giống hệt con ếch tre há miệng cười nhạo ta dưới cửa sổ tám năm trước.

Hay như khi ta vô tình đánh đổ bình rượu của bàn bên cạnh, hắn đã khéo léo ứng đối với mọi người, nhanh chóng hóa giải lỗi lầm nhỏ của ta.

Còn có...

Sau khi ta phát bệnh ăn Tiên Thảo và ngủ say, mùi hương an thần nhè nhẹ quen thuộc phảng phất trong không khí.

...

Tất cả mọi thứ dường như đều đang âm thầm tiết lộ cho ta một bí mật khiến ta phải giật mình.

16

Ta tưởng rằng những tháng ngày xuống núi như thế này, có thể mãi mãi thuộc về

ta của hiện tại.

Nhưng từng lá thư bay liên tục truyền đến, giống như một dòng sông bị chặn ngang, không còn sự tự do phóng khoáng như trước nữa.

Lúc đầu, chỉ là thư của các sư tỷ sư huynh.

Thư đều nói rằng, Sở Kỳ vì ta không chịu hồi âm cho hắn ta nên luôn thất hồn lạc phách ngồi trước cửa viện trúc của ta uống rượu không ngừng.

Thậm chí vào ngày hắn ta và Liễu Tư Mộng đính hôn, hắn ta cũng uống đến say khướt, ôm Liễu Tư Mộng với vẻ mặt khó coi, liên tục gọi tên ta.

Họ còn khuyên ta: "Tuế Tuế, muội không về thăm Sở sư huynh sao, bây giờ hắn không luyện kiếm, người cũng như nhập ma, phát điên muốn xuống núi tìm muội nhưng chưởng môn không cho, cấm hắn, nói rằng nếu hắn dám xuống núi, sẽ phạt hắn vài chục roi."

Ta nhìn lá thư trên tay, nhất thời không buồn không vui.

Có lẽ đã sớm có được câu trả lời, nên khi đón nhận cũng không khó chịu như tưởng tượng.

Viện trúc nhỏ của ta từng là do Sở Kỳ xây cho ta, hắn ta cũng rất ít khi uống rượu, chỉ là mỗi lần sư môn có yến tiệc, hoặc là sinh thần của ai đó, hắn ta mới uống vài chén.

Sau khi say, hắn ta thích nhất là ngồi bên ao nhỏ trước viện của ta, nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt chứa đầy ý cười.

Ta hỏi hắn ta: "Huynh nhìn ta như vậy làm gì?"

Hắn ta nói: "Ta phải từng giây từng phút nhìn chằm chằm Tuế Tuế nhà ta, sợ rằng muội đột nhiên lớn lên, sợ muội sau này sẽ bị người khác cướp đi mất."

Chính những chi tiết nhỏ nhặt mà hắn ta tích lũy từng chút một này, đã khiến ta từ việc từ chối đến sau này mới quyết định dũng cảm đồng ý với hệ thống để công lược hắn ta, nếu không thì ai sẽ bất chấp hết thảy mà dành tám năm cho một người?

Loading...