Có Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-17 12:59:01
Lượt xem: 126

[FULL] Có Hối Hận Cũng Đã Muộn Rồi

Tác giả: Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo

Edit: Yêu Phi

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng ta sắp thành công, thì hắn ta lại đem lòng yêu nữ chính.

Nữ chính bị thương, hắn ta lấy đi tiên thảo ta dùng để chữa bệnh cho nàng.

Nữ chính sắp ch*t, hắn ta cầu xin ta đổi m.á.u với nàng.

Sau khi ta mất tích, ta lại trở thành điều cấm kỵ của hắn ta, khiến hắn ta hoàn toàn mất kiểm soát.

Sau đó, hắn ta mang theo một trái tim chân thành quỳ xuống hỏi ta có thể tha thứ cho hắn ta không.

Hắn ta nói: "Muội là cô nương mà ta cưng chiều từ bé, nếu muội từ bỏ ta để thích người khác, ta sẽ ch*t mất."

Ta ồ lên một tiếng: "Vậy thì huynh cứ ch*t đi."

1

Khi Sở Kỳ đưa nữ chính Liễu Tư Mộng trở về Hồng Mông Sơn, đúng vào ngày sinh thần của ta.

Nghe nói hắn ta vừa về đã đi xin phép chưởng môn bàn chuyện hôn sự, các đệ tử trong sưu môn đều tò mò chạy đến vây xem, tiện thể trêu chọc ta.

"Không xong rồi, tiểu sư muội của chúng ta sắp lấy chồng rồi!"

"Chúc mừng tiểu sư muội, khổ công tám năm, cuối cùng cũng sắp thành chính quả."

"Ta đã nói rồi, Sở sư huynh rất thương tiểu sư muội, hai người họ sớm muộn gì cũng đến với nhau!"

"Hồng Mông Sơn của chúng ta sắp có hỷ sự rồi!"

Ta sờ sờ vành tai ửng đỏ, mỉm cười nhẹ, mặc cho họ trêu chọc.

Bởi vì cả Hồng Mông Sơn đều biết, đệ tử chân truyền của chưởng môn, Lâm Tuế, thích tứ sư huynh Sở Kỳ, đã thích tám năm rồi.

Họ cũng biết, Sở Kỳ vốn lạnh lùng với người ngoài, chỉ đặc biệt cưng chiều tiểu sư muội của mình.

Dù là nữ hiệp giang hồ hay những người theo đuổi không dứt, trừ ta ra, hắn ta chưa từng cho bất kỳ ai cơ hội đến gần hắn ta.

Vì vậy, tất cả mọi người đều cho rằng, chúng ta sẽ là lựa chọn cuối cùng của nhau.

Kể cả... chính ta.

2

Mùa thu ở Hồng Mông Sơn, lá phong đỏ rực như lửa.

Khi nhìn thấy Sở Kỳ ở đường trừng phạt, hắn ta đang quỳ trước mặt chưởng môn đang tức giận, lưng thẳng tắp, như đang thể hiện sự kiên định của mình.

Còn sau lưng hắn ta, có một cô nương được hắn ta dùng khí lực che chở.

Nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng màu hồng, trông có vẻ hơi nhút nhát, đôi mắt linh động toát lên vẻ ngây thơ không vướng bụi trần.

Giống như chú thỏ tinh nghịch nhưng không hư hỏng thường đến kiếm ăn sau núi.

Cảnh tượng này khiến ta không khỏi nhớ đến năm xưa, khi được Sở Kỳ nắm tay đưa về Hồng Mông Sơn, lúc đó ta cũng tò mò như vậy.

Những đệ tử vừa trêu chọc ta trên đường đi đều ngơ ngác nhìn họ, vẻ mặt khó hiểu nghe chưởng môn quát mắng hắn ta.

"Ngươi thật sự muốn vì một nữ tử quen chưa đầy một tháng mà hủy hôn ước với Tuế nhi?"

"Sở Kỳ đã quyết, xin sư phụ thành toàn!"

"Hồ đồ!"

Sư phụ chưởng môn tức đến nỗi mặt mày tái mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-hoi-han-cung-da-muon-roi/chuong-1.html.]

Nhưng hắn ta lại dịu dàng nắm lấy tay cô nương sau lưng: "Tư Mộng là một cô nương tốt, ta không thể phụ muội ấy."

Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt thường phủ đầy sương giá ấy như mùa xuân tan chảy, mang theo sự dịu dàng quấn quýt.

Còn cô nương được hắn ta nắm tay có vẻ không thoải mái khi bị mọi người nhìn chằm chằm, không khỏi lùi lại sau lưng hắn ta, cử chỉ tràn đầy sự dựa dẫm.

Nhị sư huynh ngồi bên cạnh nhìn họ với vẻ không hài lòng, chất vấn hắn ta: "Ngươi không muốn phụ ả ta, vậy còn tiểu sư muội thì sao?"

Vừa dứt lời, y liếc nhìn ta với vẻ mặt phức tạp, như đang cân nhắc phản ứng của ta.

Nhưng ta đã không còn tâm trạng để đáp lại sự lo lắng và lòng tốt của y.

Bởi vì từ khi nghe thấy cái tên Liễu Tư Mộng, đầu óc ta đã trở nên hỗn loạn, sắc mặt cũng mất hết huyết sắc.

Không ngờ theo đuổi tám năm, hắn ta vẫn yêu nữ chính.

3

Ta đến thế giới này mười năm trước.

Nhiệm vụ yêu cầu ta phải theo đuổi Sở Kỳ.

Ta không muốn, cũng từ chối.

Nhưng sau đó, trong một lần tình cờ, ta bị Sở Kỳ đưa về Hồng Mông Sơn từ nghĩa trang.

Những năm tháng thanh mai trúc mã bên nhau, sự thiên vị mà mọi người đều biết, ta không tránh khỏi việc thích hắn ta.

Tình cảm của một thiếu nữ, là ánh sao trăng ẩn trong ánh mắt, ta không nói nhưng những người tinh ý đều nhận ra.

Những lời trêu chọc đầy thiện ý, những lời bông đùa không vạch trần, đã tô điểm cho tất cả những khoảnh khắc của ta tại Hồng Mông Sơn.

Ta thích sư môn này, cũng yêu cả Hồng Mông Sơn.

Vào một đêm mưa rơi tí tách, ta đã hỏi ý nghĩa của việc theo đuổi Sở Kỳ.

Nó nói: "Cứu nam thứ tư Sở Kỳ, tránh để hắn ta yêu nữ chính dẫn đến bi kịch sau này."

Nhưng khi nhìn thấy Sở Kỳ đang bảo vệ Liễu Tư Mộng, giới thiệu nàng với tất cả mọi người trong sư môn, lòng ta đau nhói.

Hóa ra tất cả những điều mà mọi người đều cho là đương nhiên, cũng có thể thất bại hoàn toàn.

4

Mặt trời lặn, chim chóc về tổ.

Những người vốn yêu thương ta đều tỏ ra thờ ơ với lời giới thiệu của hắn ta.

Không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Liễu Tư Mộng sợ hãi kéo tay áo Sở Kỳ, lo lắng hỏi: "A Kỳ, sư môn của huynh không thích ta sao?"

Sở Kỳ vỗ về nàng hai cái, dịu dàng giải thích: "Không phải vậy, họ chỉ hơi lạ lẫm thôi, quen rồi sẽ ổn."

Ta nhìn những cử chỉ thân mật của họ, cảm thấy mắt mình trở nên cay cay.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Không khỏi nhớ đến lúc ta mới được Sở Kỳ đưa về Hồng Mông Sơn.

Lúc đó, hắn ta luôn lạnh mặt khiến ta sợ hãi, không dám đến gần.

Nhưng ta vẫn thường nghe thấy tiếng ve sầu đặc biệt vào những đêm khó ngủ.

Khi đứng dậy nhìn, ta phát hiện ra khe cửa sổ bị ai đó mở ra, bên trong chất đầy đủ các loại đồ chơi kỳ lạ.

Đồ tre đan dưới chân núi, bánh ngọt ở Phủ Dung Viện, nước suối tiên ở Hoành Khê Sơn.

Sau đó, các sư tỷ nói với ta rằng, đó là cách thể hiện sự quan tâm vụng về của Sở Kỳ.

Họ nói rằng ngày thường hắn ta chỉ biết luyện kiếm, không biết dỗ dành trẻ con nên chỉ có thể ngốc nghếch mua một số đồ vật để làm ta vui.

Lúc đó, Sở Kỳ đã nổi tiếng khắp nơi, người theo đuổi không đếm xuể.

Loading...