CÔ GÁI NHỎ CỦA ANH - 08

Cập nhật lúc: 2025-03-14 04:02:52
Lượt xem: 105

8.

“...”

Nháy mắt bầu không khí dần đi vào nơi lạnh lẽo nhất, tôi cảm giác bản thân đã đỏ mặt vì bị người ta đòi tiền.

“Tôi cứ nghĩ bố của tôi đã trả lại cho anh rồi, vậy thì… Lát nữa tôi chuyển qua Wechat cho anh nhé?”

Nói xong tôi không dám nhìn nhiều nữa xoay người đi lên lầu.

Trở về nhà phát hiện bố tôi đang ăn cơm ở phòng khách.

Trong phòng không bật đèn chỉ mở mỗi TV, ông ấy ngồi trước bàn, trên bàn là một nồi sủi cảo đông lạnh đã được nấu.

“Niếp Niếp?”

Nghe thấy âm thanh mở cửa, bố tôi vừa cắn sủi cảo vừa xoay lại nhìn: “Sao lại về sớm thế?”

Tôi nhìn đồng hồ ở trên tường, nói với giọng điệu bất lực: “Không còn sớm nữa, đã mười giờ rồi.”

Nhưng lúc tôi đi tới cửa phòng, phía sau bố tôi đã cất giọng lên nói: 

“Ồ, ở dưới lầu là Tiêu Diên à?”

Tôi sững sờ rồi nói: “Có lẽ là anh ấy đang đợi để tính sổ.”

“Tính sổ?”

Bố tôi nói thầm, rõ ràng là rất khó hiểu, nhưng mà chưa đợi ông ấy hỏi nhiều tôi đã phi vào trong phòng.

Sau khi về phòng, tôi chuyển cho anh ấy sáu trăm tệ, tôi đoán bữa cơm hôm đó nhiều nhất chỉ có hai trăm tệ, bởi vì đó chỉ là tiệm cơm nhỏ, tôi cũng chỉ uống chút rượu chứ không ăn gì mấy.

Còn quần áo của Hứa Diên bình thường anh ấy mặc khá giản dị, trên người mặc những hiệu đơn giản không có gì mắc tiền nên chắc cũng không quá đắt.

Tổng cộng sáu trăm tệ chắc có lẽ là đủ rồi nhỉ?

Nhưng lúc mới chuyển khoản xong đã bị trả trở về.

Hứa Diên: Lúc nãy là tôi nói đùa.

Đằng sau còn có icon xấu hổ.

Tôi lại chuyển lần nữa nhưng đều bị anh ấy trả lại. Hơn nữa còn gọi điện thoại cho tôi:

“Mới nãy là tôi nói đùa, chú Lý đã trả tiền cho tôi rồi.”

“Thật à?”

“Ừ.”

Cuối cùng tôi từ bỏ, có điều chút tâm tư muốn phát triển với Hứa Diên cũng bị chuyện này đè ép xuống.

Trong phòng tôi bực bội đi đi lại lại, sau đó nhụt chí mà nghĩ vẫn nên phát triển từ từ thì hơn.

Sợ cái gì dù sao tương lai còn dài.

Nhưng chưa đợi được ngày bắt đầu quá trình thì sau hơn một tháng ngắn ngủi tôi nhận được một cuộc gọi từ cấp dưới của Hứa Diên.

“Chị dâu, chị mau tới bệnh viện đi, lão đại bị thương khi đang chấp hành nhiệm vụ rồi, giờ đang ở phòng cấp cứu!”

Tôi sửng sốt, suýt chút nữa đã làm rơi di động xuống đất.

Lấy lại tinh thần, tôi hỏi địa chỉ, thậm chí không kịp xin nghỉ làm đã vội vàng chạy qua đó.

Trên xe taxi, tôi nắm chặt di động, tâm loạn như cào cào.

Hơn một tháng qua, mối quan hệ của tôi với Hứa Diên vẫn chẳng tiến triển gì, anh ấy đối với tôi rất tốt, bên người cũng chưa từng xuất hiện cô gái nào khác, chỉ là anh ấy vẫn chậm chạp không tiến lên nửa bước.

Từ trước đến nay tôi là người không có cảm giác an toàn, anh ấy không tỏ rõ thái độ thì tôi cũng không dám xác định tâm tư của anh ấy, quan hệ của chúng tôi càng thêm thân hơn nhưng không hề ở bên nhau.

Mỗi lần đi tới cục tìm Hứa Diên, đám anh em đều mở miệng gọi tôi là ‘chị dâu’, anh ấy cũng cười cười, không thừa nhận cũng không phản bác.

Nửa tháng trước, tôi cũng mới tìm được công việc, tiền lương khá nhiều, đãi ngộ cũng tốt, quan trọng nhất là—

Ở cùng đường với cục cảnh sát.

Vì có thể tiếp xúc nhiều với Hứa Diên mà tôi đã tốn rất nhiều tâm huyết.

Bên trong bệnh viện.

Không kịp chờ thang máy tới tôi đã đi cầu thang bộ lên.

Đi vào hành lang tới trước phòng phẫu thuật, đám anh em của Hứa Diên đang ngồi đang đứng ở đó.

“Chị dâu…”

Sắc mặt của bọn họ rất khó coi, thấy tôi tất cả đều đồng thanh gọi ‘chị dâu’.

Tôi chẳng còn tâm trạng nào đi so đo với xưng hô này nữa, vội vàng túm một cậu trai đứng gần mình hỏi: “Hứa Diên thế nào rồi?”

Anh ta sửng sốt, nhìn hai mắt tôi cuối cùng thở dài lắc đầu, xoay người đi tới bên góc tường ngồi xổm xuống.

Hả…

Tôi vô cùng lo lắng, trong lòng bỗng dưng có tảng đá đè nặng xuống, các loại suy nghĩ không ổn đều hiện lên trong đầu.

“Tiểu Lương, lão đại của các người rốt cuộc sao rồi?”

Tôi nhìn về người con trai đứng xa mình nhất, mọi người ai cũng biết anh ta là người thành thật nhất, chưa bao giờ nói dối.

Bỗng nhiên bị gọi Tiểu Lương sửng sốt một chút, im lặng ngẩng đầu nhìn tôi, hai mắt đỏ bừng, há mồm thở dốc, một câu cũng không nói đã rơi nước mắt xuống.

Tôi hoàn toàn luống cuống.

Trong phòng phẫu thuật vẫn không có động tĩnh gì, tôi cứ đứng ngồi không yên ở hành lang, đến tận bây giờ cũng không biết Hứa Diên bị làm sao.

Hỏi bọn họ cũng chỉ nói khi Hứa Diên chấp hành nhiệm vụ thì bị thương, còn bị thương ra sao, có nghiêm trọng không thì không ai chịu nói, chỉ đành thở dài mà lắc đầu.

Trước kia tôi cho rằng chờ đợi rất buồn tẻ và vô vị nhưng cho đến hôm nay tôi mới hiểu được hóa ra chờ đợi là sự tra trấn dã man nhất của đời người.

Khi tôi sắp sụp đổ cuối cùng phòng phẫu thuật cũng đã mở ra.

Bác sĩ vừa đi vừa tháo khẩu trang xuống, tôi đang ngồi xổm trên mặt đất muốn đứng dậy đi tới nhưng mới đứng dậy chân đã lảo đảo suýt ngã, may mắn có Tiểu Lương nhanh tay lẹ mắt tới đỡ tôi.

Mấy người kia đã đi tới vây quanh bác sĩ để hỏi.

Bác sĩ bị giọng lớn của bọn họ che đi khiến cho tôi không nghe thấy được gì cả, vất vả lắm mới đứng vững được, sau đó thấy xe đẩy Hứa Diên từ bên trong đi ra ngoài.

Lúc nhân viên y tế đẩy anh ấy ra, hai mắt của Hứa Diên nhắm nghiền, không biết có phải là do ánh đèn chiếu sáng hay không mà sắc mặt của anh ấy tái nhợt cực kỳ.

Trái tim đang treo lên của tôi đã được hạ xuống, đầu trống rỗng thậm chí không thể hỏi bất cứ điều gì.

Chưa kịp phản ứng, tôi đã đẩy mọi người để chạy qua: “Hứa Diên…”

Tay tôi run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ấy, mới mở miệng nước mắt đã rơi xuống.

“Anh tỉnh dậy đi, hai chúng ta còn chưa ở bên nhau mà, anh tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được…”

Anh ấy vẫn không có chút phản ứng gì.

Tôi càng khóc lớn hơn: “Hứa Diên, anh không thể không phụ trách được, ngày đó anh hôn em sao có thể bỏ qua được chứ….”

Lời này vừa nói ra, đằng sau đã truyền tới một trận thổn thức.

Những gì tôi nói đều là sự thật, thật ra tối đó khi đi ăn lẩu, tôi và Hứa Diên đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Thực sự là ngoài ý muốn.

Khi anh ấy buộc tóc cho tôi, không khống chế tốt lực cho nên làm tôi đau, tôi quay đầu muốn nói với anh ấy lại không ngờ anh ấy tới gần như thế—

Sau đó rất trùng hợp là môi tôi sượt qua môi Hứa Diên.

Hoàn hồn xong, phía sau có tiếng cười đùa: “Chị dậu, chị có tin không giờ chị hôn lão đại một cái là lão đại tỉnh liền.”

Tôi lau nước mắt nức nở nói: “Giờ không phải là lúc nói đùa.”

Nhưng mà giây tiếng theo bỗng nhiên Hứa Diên mở mắt.

Anh ấy lẳng lặng nhìn tôi, khóe môi cong lên, đáy mắt đầy ý cười: “Bọn họ không lừa em.”

Tôi ngây ngẩn nhìn Hứa Diên, Hứa Diên thấp giọng nói: “Em lại đây anh nói cho em một bí mật.”

Đầu óc tôi là một mảnh mờ mịt, theo bản năng làm theo yêu cầu cúi xuống.

Đến khi tôi ghé vào tai của anh ấy ai ngờ Hứa Diên quay đầu hôn lên môi tôi.

Trên môi ấm áp, cơ thể tôi cứng đờ giây lát, cứ thế nhìn Hứa Diên chằm chằm, một lúc sau mới biết được là anh ấy cố tình làm thế.

Nụ hôn này kéo dài vài giây, đã bị bác sĩ đánh gãy.

Vị bác sĩ khoảng bốn mươi tuổi dở khóc dở cười nói: “Được rồi, chỉ là phẫu thuật xương đùi mà thôi ai không biết còn tưởng cô cậu đang diễn cảnh trong phim ‘Trái tim mùa thu’ nữa đó.”

Cả hành lang là tiếng cười vang dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-gai-nho-cua-anh/08.html.]

Tôi lấy lại tinh thần, cuối cùng mới hiểu được lời bác sĩ nói—

Phẫu thuật xương đùi.

“Hứa Diên!”

Tôi đẩy xe một cái, trừng anh ấy: “Gãy xương đùi mà anh cần gì phải làm thành dáng vẻ hôn mê bất tỉnh hả?”

Hứa Diên dở khóc dở cười: “Chân mới phẫu thuật nên bác sĩ không cho ngồi xe lăn, phải bắt dùng xe đẩy để chờ, trong lúc phẫu thuật có tiêm thuốc tê nên cả quá trình không đau gì nhưng anh thì có hơi buồn ngủ.”

“....”

Được được, tôi còn thấy sắc mặt của Hứa Diên có hơi tái nhợt nữa chứ, chắc chắn là do ánh sáng có vấn đề.

Ít nhất hiện tại anh ấy nằm trên xe đẩy nhưng mặt vẫn còn hồng hào.

Trong phòng bệnh.

Bác sĩ chủ trị dặn dò vài câu rồi rời đi, đám anh em đầy kỹ thuật diễn cũng thức thời mà đi ra về.

Cả phòng bệnh chỉ còn tôi và Hứa Diên.

Anh ấy nằm trên giường bệnh, tôi ngồi bên mép giường, bầu không khí vừa xấu hổ vừa ái muội.

Tạo nghiệp mà!

Nhớ lại vẻ mặt của mình lúc nãy tôi chỉ muốn chui đầu xuống đất, giờ thì hay rồi tất cả mọi người đều biết tôi thích Hứa Diên.

Thật ra tôi cũng đang nghĩ tới chuyện ở bên nhau với Hứa Diên nhưng có nằm mơ tôi cũng không ngờ cuối cùng tôi lại chủ động mở miệng nói.

Quay đầu một cái không kịp phòng bị đối diện với ánh mắt mỉm cười kia.

Sự tức giận tích tụ nơi lồng n.g.ự.c bỗng tan thành mây khói.

Hứa Diên cười với tôi, cách vài giây sau mới nhỏ giọng hỏi: “Cô gái nhỏ, anh muốn hỏi em một vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

Tôi duỗi tay sờ mặt, rất nóng.

“Em đã có bạn trai chưa?”

Tôi trừng anh ấy: “Biết rõ còn hỏi!”

Anh ấy cười, ngay sau đó đưa tay cầm lấy tay tôi: “Vậy em cảm thấy anh thế nào?”

Tôi sững sờ, nhiệt độ trên mặt càng tăng lên.

Nhanh chóng nhìn anh ấy một cái rõ ràng trong lòng hận đến mức mau mau thúc đẩy tiến độ để ở bên nhau nhưng ngoài miệng vẫn cứ cứng đầu.

Tôi bĩu môi, cố ý nói: “Cũng được.”

Hứa Diên vẫn nở nụ cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, hô hấp tăng dần đều nói: “Vậy, vất vả cho em một chút, để em ở bên cạnh anh rồi.”

Nói xong, Hứa Diên lẳng lặng nhìn vào đôi mắt của tôi.

Thật ra tôi cũng không phải là người ngoan cố gì nhưng ở trước mặt Hứa Diên không chịu được mà mặt đỏ tim đập nhanh.

Tôi rất rất khẩn trương, bỗng nhiên ánh mắt rơi xuống vành tai của Hứa Diên—

Hóa ra người này bề ngoài thì bình tĩnh nhưng trên thực tế rất lo lắng nha.

Tôi nhịn không được cười, thò đầu lại nhìn anh ấy, cũng phát hiện ra ánh mắt đó theo bản năng tránh đi đôi chút.

“Hứa Diên, có phải anh đang thẹn thùng không? Hai tai anh đỏ lên rồi kìa.”

“Anh đang khẩn trương.”

Tôi chống đôi tay lên giường phủ lên người anh ấy: “Anh không làm chuyện gì sai cần gì phải khẩn trương?”

Anh ấy nuốt nước miếng, ánh mắt di chuyển cuối cùng thấp giọng nói: “Trong lòng anh đang làm chuyện sai trái.”

????

Mờ mịt một lúc tôi mới nhận ra ý nghĩa của câu nói này.

Sau khi hiểu ý của anh ấy sắc mặt của tôi đỏ bừng.

“Hứa Diên!”

Tôi đỏ mặt trừng anh ấy.

Hứa Diên chỉ cười khẽ, giây tiếp theo, giơ tay ra nhéo mặt tôi: “Cô gái nhỏ, làm bạn gái của anh đi.”

Trong phòng bệnh rơi vào khoảng trống im lặng.

Gió nhẹ khẽ thổi qua cửa sổ, hất tung màn trắng lên để nhìn vào cảnh tượng hấp dẫn này.

Tôi cười khẽ, có thể cảm nhận được hai tai của mình cũng đang đỏ lên.

“Được thôi.”

PHIÊN NGOẠI:

Loại chuyện như duyên phận này đúng là tuyệt không thể tả.

Chúng tôi quen nhau một năm thì đính hôn.

Bố tôi và bố của Hứa Diên đều không muốn làm lớn nên khi đính hôn cũng không gióng chiêng múa lớn, chỉ là tụ tập hai nhà lại ăn bữa cơm.

Ồ, bố tôi và bố của Hứa Diên còn có câu chuyện xưa nữa.

Cũng không phải là câu chuyện cũ rích về việc hai người đàn ông cùng tranh giành một người phụ nữ mà là ngược lại—

Khi còn trẻ tuổi, bố Hứa Diên và một người con gái khác cùng tranh giành bố tối.

Không sai, năm đó bố của anh ấy là bạn cùng trường với bố tôi, là anh em thân thiết.

Nhưng mà cuối cùng tình anh em tan vỡ bởi vì năm đó sau khi bố Hứa Diên say rượu nên đã thổ lộ tình cảm với bố tôi.

Những việc này bố tôi chưa bao giờ nhắc tới, là do Hứa Diên nói cho tôi biết.

Anh ấy nói, năm đó khi bố Hứa say rượu thổ lộ rồi cưỡng hôn bố tôi, bố tôi khi đó là trai thẳng bị dọa cho khiếp sợ dưới cơn tức giận đã mắng cho bố Hứa một trận.

Sau đó tình anh em tan tành mây khói.

Nhiều năm sau gặp lại, mọi chuyện năm đó đã chìm vào quên lãng, hai người bắt tay làm hòa không những thế còn thương lượng tác hợp cho hai đứa con của mình.

Cũng chính là tôi và Hứa Diên.

Nhưng hai người này không ngờ chưa đợi họ ra tay thì tôi và Hứa Diên đã quen biết nhau.

Duyên phận quá tuyệt vời!

Buổi tối hôm đó, khi tất cả mọi người đều uống say, Hứa Diên cũng vậy.

Tan cuộc xong, bố Hứa ôm lấy vai bố tôi, làm ra vẻ anh em tốt nói: “Lão Lý, chị dâu đã đi nhiều năm rồi anh cũng nên đi tìm một người bạn già đi.”

Bố tôi nghiêng đầu nhìn ông ấy, nói chuyện đầy hơi thở của rượu: “Đã đống tuổi rồi còn đi tìm ai? Tìm cậu à?”

Bố Hứa sửng sốt một lúc, cuối cùng vuốt trán nói: “Anh nói lời này…”

Hai người lắc đầu, không nhìn tôi và Hứa Diên cái nào, cứ thế vai kề vai trò chuyện trên trời dưới đất, vừa đi vừa nói.

Tôi nhìn Hứa Diên, bỗng nhiên có chút lo lắng: “Hứa Diên, anh nói xem… Có phải hai chúng ta sẽ thành anh em kế của nhau không?”

Hứa Diên uống rượu xong, phản ứng chậm hơn bình thường rất nhiều, cách vài giây anh ấy mới cười, nhẹ nhàng búng lên trán tôi một cái: “Nghĩ cái gì thế?”

Tôi đang muốn nói nữa, bỗng Hứa Diên cúi người ôm lấy tôi.

Không biết vì sao, cơ thể cao một mét tám mươi mấy này khi uống rượu xong y chang trẻ con, anh ấy ôm tôi cọ nhẹ lên cổ.

“Cô gái nhỏ.” Giọng của anh ấy ấm áp mềm mại: “Thật ra, anh không phải là người tin vào việc mới gặp lần đầu đã yêu, anh cảm thấy điều đó là do thấy sắc nổi lòng tham, nhưng mà—”

Anh ấy hôn nhẹ sau tai tôi, hơi ngứa.

“Ngày đó ở tiệm cơm khi thấy em anh đã không kìm nén được mà tim đập nhanh. Anh có tội, dám có ý nghĩ động tâm với cô gái nhỏ uống say.”

Tôi im lặng nghe, trong lòng đã sớm mềm đến rối tinh rối mù, ngoài miệng vẫn làm ra vẻ: “Vậy anh muốn chuộc tội như thế nào?”

Hứa Diên cười khẽ, giọng điệu đùa giỡn: “Hay là tối nay chuộc tội ở trên giường?”

Tôi đ.ấ.m n.g.ự.c anh một cái: “Hứa Diên!”

Anh ấy cười nhẹ, ôm chặt tôi, giọng nói vang lên bên tai:

“Cô gái nhỏ, cảm ơn em.”

“Cảm ơn em cái gì?”

“Cảm ơn em ngày đó đã gọi sai số cho anh.”

 

Loading...