CÔ GÁI NHỎ CỦA ANH - 07
Cập nhật lúc: 2025-03-14 04:02:14
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
“...”
Tôi đội nón xanh cho Khương Nhất?
Ngạc nhiên một lúc, tôi mới ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Khương Nhất nói vậy cậu?”
Bởi vì uống rượu cho nên mặt Triệu Khang đỏ lên, cứ mặc kệ mọi người hòa giải vẫn lớn giọng nói ra—
“Mới vừa nãy… Vừa nãy khi cậu chưa tới, Khương Nhất đã nói với bọn tôi như thế!”
Nói xong, Triệu Khang nhìn khắp vòng: “Bọn tôi đều nghe thấy được.”
Cả một đoàn người đều im lặng, bầu không khí xấu hổ vô cùng.
Dừng lại vài giây, mới có người bắt đầu lên tiếng: “Niếp Niếp, cậu đừng nghe Triệu Khang nói bừa, cậu ta uống nhiều nên nói bậy đó.”
Nhưng chính ánh mắt đã bán đứng bọn họ, Triệu Khang đã nói thì không sai nhất định là Khương Nhất và bạn gái mới của anh ta đã nói lung tung gì đó trước khi tôi đến.
Nói đến cũng khéo, khi cả phòng đang lâm vào hoàn cảnh yên lặng bỗng nhiên cửa được mở ra, Khương Nhất ôm bạn gái đi vào.
Tôi đứng dậy đi qua, nghênh diện ở trước mặt hai bọn họ.
Khương Nhất liếc nhìn tôi một cái, theo bản năng mà nhíu mi, với hiểu biết của tôi với anh ta chắc chắn là đang lo lắng khẩn trương.
“Nói chuyện chút đi.” Tôi ôm cánh tay nhìn anh ta: “Nghe nói anh ở nơi này bịa đặt chuyện tôi ngoại tình?”
Đôi lông mày của Khương Nhất càng nhíu chặt hơn, mím môi không nói chuyện.
Anh ta thì im lặng như cô bạn gái thì không biết một điều nhịn chín điều lành còn ngang ngạnh nói: “Như thế nào chẳng lẽ nói sai à? Lý Niếp Niếp, trước khi cô và Khương Nhất chia tay anh ấy đã phát hiện ra chuyện cô ngoại tình, chẳng qua là cho cô mặt mũi nên mới không nói mà thôi!”
Tôi bị lời này của cô ta chọc cho cười, dựa theo một lời kịch kinh điển đó chính là—
Tôi chưa bao giờ gặp phải thể loại người mặt dày vô sỉ như thế này.
Đôi cẩu nam nữ còn dám thoải mái bịa chuyện trong buổi tụ họp với lớp, thậm chí còn cắn ngược lại một cái, hắt hết nước bẩn lên trên đầu tôi.
Tôi cãi nhau với cô bạn gái của Khương Nhất, sau đó anh ta sốt ruột cũng nhanh chóng thống nhất mặt trận với cô ta, thậm chí còn ra tay xô đẩy tôi.
Vừa xô đẩy Khương Nhất vừa ngăn tôi, hại tôi bị cô bạn gái của anh ta tát một cái vào má.
Khung cảnh hỗn loạn vô cùng.
Có lẽ là do có cồn, cảm giác say xông lên não, tôi thuận tay cầm bình rượu lên nện thật mạnh lên đầu của Khương Nhất.
Một tiếng vang nặng nề, bình rượu nát bươm.
Chứng kiến khung cảnh m.á.u me đầm đìa chảy từ trán Khương Nhất xuống, ai nấy đều sợ hãi.
Bạn gái nhỏ của anh ta hét lên một tiếng sau đó gọi điện thoại báo cảnh sát.
Buổi tụ họp với bạn học đã bị ba bọn tôi biến thành buổi đánh nhau luôn rồi.
Điều c.h.ế.t người đó chính là hơn mười phút sau mấy bọn tôi bị đưa đến trong cục cảnh sát ở cạnh chỗ liên hoan.
Cửa cục cảnh sát.
Hứa Diên đã thay đồ mặc ngày thường chuẩn bị tan tầm nhìn tôi một cái, tôi xấu hổ mà dời ánh mắt đi…
Quá trình kế tiếp rất thuận lợi, tôi đền chút tiền thuốc men cho đôi cẩu nam nữ kia, nhưng bọn họ cũng không được thư thái mà rời đi khỏi cục cảnh sát, trước khi đi, Hứa Diên gọi Khương Nhất lại.
Nhìn anh ta từ trên xuống dưới, Hứa Diên ra vẻ sực nhớ điều gì đó: “Thảo nào tôi thấy anh cứ quen mắt hóa ra là lần trước có vài người bị bắt vì làm vài chuyện không thích hợp ở hộp đêm, cũng có anh ở trong đó đúng không?”
Khương Nhất sững sờ, vẻ mặt xấu hổ nói nhận lầm người rồi cũng không quay đầu lại mà rời khỏi cục cảnh sát.
Chỉ còn lại cô bạn gái nhỏ đứng tại chỗ sững sờ hai giây rồi mới dậm chân hai cái đuổi theo.
Hứa Diên vừa lòng thu tầm mắt, anh ấy có thể cảm thấy bản thân đã thành công làm mất mặt hai người kia nhưng—
Anh ấy không biết câu nói đó đã làm dấy lên nghi ngờ trong lòng tôi.
Lần trước?
Lần trước tôi vẫn chưa chia tay với Khương Nhất, xem ra Khương Nhất đã ngoại tình rất nhiều lần rồi. Mà trên đầu tôi là cặp sừng đã dài tận mấy mét?
Nghĩ lại thì cũng cảm thấy đúng.
Bên trong cục cảnh sát.
Tôi đối mặt với Hứa Diên một lúc lâu sau đó anh ấy bỗng cười.
“Được nha cô gái nhỏ.” Hứa Diên lắc đầu, nhìn tôi nói: “Đánh cũng rất hăng.”
Tôi mím môi, do dự một lúc cuối cùng vẫn giải thích:
“Anh ta là bạn trai cũ của tôi, bên cạnh là tiểu tam, rõ ràng lúc trước là do tôi bắt gian họ tại giường kết quả hôm nay ở buổi tụ họp với bạn bè bọn họ bịa chuyện nói tôi ngoại tình ở sau lưng…”
Hứa Diên im lặng không nói chuyện.
Một lúc sau, anh ấy mới thấp giọng mắng một câu, rồi nói: “Nếu lần sau còn gặp anh ta nữa thì gọi điện thoại cho tôi.”
“Vì sao?”
Không biết người này lấy đâu ra một lọ nước trái cây ném cho tôi, nhỏ nhẹ nói: “Loại chuyện này con gái đừng nên ra tay thì hơn.”
Tôi nhận lấy lọ nước trái cây sau đó uống một ngụm, cuối cùng mới hiểu ra ý của anh ấy muốn nói—
Ý của anh ấy là lần sau còn gặp phải Khương Nhất nữa thì tôi phải gọi cho anh ấy để anh ấy đánh Khương Nhất một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-gai-nho-cua-anh/07.html.]
Đúng là, cách nói quá uyển chuyển!
Có điều…
Nghe xong câu này tự dưng trong lòng tôi chảy xuống một dòng nước ngọt, đây là chuyện gì thế?
Uống thêm ngụm nước trái cây, ừm, có lẽ là do nước trái cây quá ngọt.
Chưa kịp nuốt ngụm nước trong miệng, bỗng nhiên từ trên lầu có người đi xuống, đầu hơi trọc, bụng bia, ồ là dáng người quen thuộc.
“Bố!”
Bố tôi ngẩng đầu đang muốn nói chuyện bỗng liếc mắt thấy Hứa Diên đứng cạnh tôi, nháy mắt trên mặt hiện lên sự vui mừng.
Ông ấy chầm chậm đi tới, cũng không ngó nhìn tôi một cái chỉ nói với Hứa Diên:
“Tiểu Diên à, tối nay chú có chút việc, làm phiền cháu đưa con bé đi ăn bữa cơm nhé!”
Hứa Diên cười liếc tôi: “Được ạ, chú cứ yên tâm.”
Bố tôi gật đầu, chắp tay sau lưng rời đi, có lẽ là tâm trạng rất tốt trong miệng còn ngâm nga điệu nhạc nào đó.
“Đi thôi.” Hứa Diên cúi đầu: “Tối nay em muốn ăn cái gì?”
Tôi cầm lọ nước trái cây: “Anh mời khách à?”
Hứa Diên nhịn cười nói: “Nếu em muốn mời tôi cũng được.”
“Chúng ta đi thôi.”
Cuối cùng chọn tới chọn lui, tôi cũng đã chọn được một tiệm lẩu ở gần đó.
Hình như tôi đã từng nghe ai đó nói nếu thích một người thì hãy đưa anh ấy đi ăn lẩu, nguyên nhân vì sao thì tôi cũng không nhớ rõ nữa nhưng điều này chẳng quan trọng gì cả.
Quan trọng là có lẽ tôi thật sự thích Hứa Diên.
Thậm chí tôi còn có suy nghĩ muốn nhân lúc ăn cơm mà thổ lộ với anh ấy hay không?
Nghĩ tới nghĩ lui tôi đành từ bỏ ý nghĩ này.
Cái người tên Hứa Diên hình như không hợp với mấy chuyện tình cảm này lắm, tôi lo lắng nếu như thổ lộ quá nhanh sẽ dọa anh ấy chạy…
Bữa cơm này hài hòa hơn so với tưởng tượng của tôi nhiều.
Điều đáng nhắc tới đó chính là với dáng người của Hứa Diên, cơ thể rắn rỏi chắc chắn, nhưng trên thực tế không phải là một thẳng nam chính hiệu mà là cực kỳ thân sĩ.
Khi ăn lẩu, anh ấy sẽ đưa đồ uống cho tôi, thay tôi nhúng tràng vịt, món này ăn sẽ không bị căng bụng, cũng thay tôi lấy khăn ướt đeo tạp dề, thậm chí dùng một tay cầm tóc cho tôi rồi lôi một chiếc dây chun buộc tóc ở đâu ra buộc lên.
Có thể nói là vô cùng vô cùng cẩn thận.
Tôi không nhịn được mà nghĩ nhiều, trong bữa cơm, đầu óc của tôi đều là ý nghĩ có phải—
Có phải anh ấy cũng thích tôi không?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy không có khả năng.
Thử hỏi xem có ai lại có hứng thú với con ma men mới gặp lần đầu tiên đã thế còn nôn hết lên người mình hay không?
Huống hồ, xét về bề ngoài tôi cũng không xứng với Hứa Diên lắm, ngũ quan của anh ấy đẹp sắc sảo còn là soái ca có tiếng ở cục cảnh sát.
Mà tôi cùng lắm chỉ được xem là dễ nhìn, người khác toàn khen tôi đáng yêu chứ chưa bao giờ khen tôi xinh đẹp yêu kiều.
Tôi nghĩ hành động thân sĩ của Hứa Diên là bởi vì tôi là con gái của cấp trên anh ấy mà thôi.
Nghĩ như thế tôi dần dần đè ép những tâm tư mờ mịt trong đầu xuống, ăn xong bữa cơm, Hứa Diên lấy con xe máy điện chở tôi về nhà.
Trên đường, tôi vẫn nắm lấy góc áo của anh ấy như cũ, cứ muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định không nói.
Lần này, Hứa Diên đưa tôi tới tận dưới lầu, tôi buông góc áo xuống xe, tháo mũ bảo hiểm đưa cho anh ấy.
“Tôi đi vào nhà đây.”
“Được.”
“Anh lái xe cẩn thận.”
“Ừ.”
Nói ngắn gọn hai câu xong tôi vẫy tay chào, xoay người chuẩn bị về nhà, cố gắng xua tan những ý nghĩ mơ hồ của đêm nay.
Dù sao hiện tại nam chưa cưới nữ chưa gả, chỉ có mối quan hệ bạn bè miễn cưỡng, tương lai cố thúc đẩy tình cảm cũng không muộn.
Không cần phải gấp.
Nhưng mới đi được hai bước phía sau đã truyền tới tiếng của Hứa Diên: “Niếp Niếp!”
“Hả?”
Tôi xoay người lại nhìn anh ấy, thấy anh ấy dựa nửa người lên thân xe, mím môi nhìn tôi.
Không biết có phải ảo giác hay không, dưới ánh đèn đường bên tai của Hứa Diên đỏ lên.
Tôi lại bắt đầu suy nghĩ miên man, có phải anh ấy…
Càng nghĩ trái tim càng gia tăng tốc độ đập.
Nhưng sau một lúc im lặng, anh ấy lại nói: “Tiền mà em thiếu tôi vẫn chưa trả.”