CÔ GÁI ĐẾN TỪ NĂM 1939 - Chương 4: Trở lại
Cập nhật lúc: 2025-03-22 09:13:18
Lượt xem: 317
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Quá trình trưởng thành của tôi thật ra không có quá nhiều chông gai.
Dù thi thoảng trong những giấc mộng nửa đêm, tôi vẫn thấy mình đứng giữa tàn tích đổ nát.
Những cảnh tượng đổ nát, hoang tàn, vỡ vụn — sống động như thật — cứ kéo tôi về thời kỳ chiến tranh.
Tiếng kêu gào, tiếng la hét như văng vẳng bên tai, lôi tôi trở lại những tháng ngày lửa đạn.
Mỗi lần nhớ đến cảnh ly tán, mất mát khi ấy, tôi đều rơi nước mắt.
Ba mẹ hiện tại rất chịu đầu tư cho việc nuôi dạy con cái.
Sau khi vào tiểu học, thành tích của tôi luôn dẫn đầu.
Một phần là do tôi được tiếp cận đầy đủ với tài nguyên học tập — phần khác là vì tôi biết trân quý cơ hội ấy.
Một đất nước hòa bình, những lớp học sáng sủa — với tôi mà nói, là giấc mơ từng không thể chạm tới.
Ngoài ra, ba mẹ cũng thường đưa tôi đi du lịch khắp nơi.
Đến một ngày, họ giao quyền chọn điểm đến cho tôi.
Tôi hơi do dự, rồi nói:
— “Con muốn đến Khánh Hòa”
^^
Khánh Hòa — cố hương của kiếp trước tôi.
Ba mẹ chỉ sửng sốt một chút, không hiểu sao tôi lại biết tên nơi đó, nhưng vẫn đồng ý.
Giờ đây, nơi đó đã là một thành phố du lịch nổi tiếng, được quy hoạch lại hoàn toàn, mang đậm dấu ấn lịch sử.
Nhưng nó đã quá khác với những gì tôi nhớ.
Tôi vẫn nhớ rõ — năm 1938, cả thành phố chìm trong biển lửa. Ba mẹ tôi khi ấy cũng mất trong ngọn lửa đó.
Đó là một đêm khuya, khi ngọn lửa lan ra, mọi người còn đang ngủ.
Hàng xóm lao vào cứu, còn ba mẹ tôi trong khói lửa dày đặc, đẩy tôi cho hàng xóm giữ lấy.
Khoảnh khắc sau, xà nhà gãy đổ — tôi và ba mẹ cách biệt bởi nước mắt và biển lửa.
Đám cháy kéo dài nhiều ngày đêm.
Rất nhiều người mất đi mái nhà.
Khi đến bảo tàng, đọc được những mô tả về thời kỳ đó, nước mắt tôi bỗng rơi lã chã.
Ba mẹ tưởng tôi khó chịu ở đâu, liền bế tôi lên dỗ dành.
Tôi chỉ tay vào n.g.ự.c mình, khẽ nói:
— “Tim… đau lắm…”
Với họ, đây là dấu tích lịch sử, là câu chuyện chưa đến trăm năm.
Là khổ nạn mà cha ông đã trải qua.
Nhưng với tôi — tôi đã từng đi xuyên qua biển lửa ấy, đã mất đi tất cả thân nhân yêu dấu trong đêm đen rực cháy ấy.
Cảm xúc tiền kiếp vẫn kéo căng từng dây thần kinh, nước mắt tôi cứ thế không thể ngừng.
Ba tôi còn nói với mẹ:
— “Con gái mình đúng là hạt giống đỏ của Đảng, giác ngộ cao quá trời!”
Nói xong lại bị mẹ đ.ấ.m một cái.
Không ai truy hỏi sâu hơn vì sao một đứa bé lại khóc vì lịch sử.
Tôi biết ơn vì thành phố này đã hồi sinh.
Và rơi nước mắt cho những nỗi đau mà chúng tôi từng trải qua.
8
Tôi ngoài ý muốn lại trở thành một đứa trẻ thông minh.
Suốt chặng đường trưởng thành, dù linh hồn tôi đã trải qua bao năm tháng, lớn hơn thể xác này rất nhiều, nhưng thời đại hiện tại vẫn quá mới mẻ đối với tôi — có biết bao điều cần học, cần làm quen.
Sự va chạm giữa hai thời đại đôi lúc khiến tôi choáng váng, nhất là vào những đêm khuya tĩnh lặng, tâm trí lại lạc vào m.ô.n.g lung.
Nhưng thời gian chẳng đợi ai, tôi vẫn không ngừng lớn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-gai-den-tu-nam-1939/chuong-4-tro-lai.html.]
Tiểu học, trung học cơ sở, rồi trung học phổ thông.
Đất nước hiện tại đã hùng mạnh, không còn là VN suy yếu và nghèo đói như năm xưa.
Dù vẫn còn những góc khuất không thể chạm tới ánh mặt trời, nhưng vẫn luôn có người ngày đêm nỗ lực để thay đổi điều đó.
Việc học của tôi chưa từng khiến cha mẹ phiền lòng, đặc biệt là năm lớp 12 — tôi dốc hết tâm huyết, gần như ăn ngủ cùng sách vở — đến mức ba mẹ lo rằng tôi học quá đà mà thành ngớ ngẩn.
Cuối cùng, điểm thi đại học không phụ kỳ vọng.
Chỉ là đến lúc đăng ký nguyện vọng, giữa tôi và gia đình nảy sinh bất đồng.
Lúc này, Tạ Ngân Lễ đã ngoài ba mươi, khí chất đã khác xưa — trầm ổn, sắc sảo, có chính kiến.
Mới vào công ty, thỉnh thoảng cậu ta vẫn bị ba tôi mắng vì những quyết định mạo hiểm. Nhưng giờ thì không còn nữa — cậu ấy gần như đã tiếp quản toàn bộ sự nghiệp của gia đình. Ba tôi sắp như về hưu, suốt ngày chỉ mong sớm được bế cháu.
Tôi lớn lên, cha mẹ cũng dần già đi.
Thời gian không tha cho ai.
Tạ Ngân Lễ đã kết hôn cách đây hai năm, chị dâu tôi là một người phụ nữ xinh đẹp và hiểu chuyện. Khi họ còn đang yêu nhau, tôi vẫn là một nữ sinh trung học.
Có lần Tạ Ngân Lễ trở về nhà nói:
— “Em học tiếng Anh kém quá, vài hôm nữa anh thuê gia sư cho em nhé?”
— “???”
Tôi yếu tiếng Anh thật, nhưng chỉ yếu kỹ năng nghe thôi.
Sau này mới biết, cậu ta nói với chị dâu rằng tôi dốt tiếng Anh đến mức điểm không lên nổi, khiến tôi phải đóng vai một con bé “gà mờ ngữ pháp” trước mặt chị ấy.
Tất nhiên, tôi diễn chẳng ra gì, mà chị dâu thì quá thông minh — chưa đầy hai ngày đã nhìn thấu.
Tạ Ngân Lễ bị chị ấy chặn tin nhắn suốt một tuần, còn tôi thì không — thậm chí chị ấy còn rủ tôi đi chơi.
Quan hệ giữa tôi và Tạ Ngân Lễ không tệ, chỉ là thỉnh thoảng anh ấy lại lên cơn muốn thể hiện “quyền uy của người anh”.
Ví dụ như bây giờ, lúc tôi nộp nguyện vọng đại học.
Anh ấy cau mày nhìn tôi:
— “Tạ Sở Dung, em có cần làm quá thế không? Những năm qua em năm nào cũng về Đ.C vài lần, giờ lại muốn học đại học ở đó. Em sắp thành người Khánh Hòa luôn rồi, nơi đó có gì khiến em mãi không buông bỏ?”
Ba mẹ tôi hiếm khi đứng cùng một chiến tuyến với Tạ Ngân Lễ — nhưng lần này họ đồng lòng, đều hy vọng tôi chọn trường gần nhà.
— “Không lẽ em quen thằng nhóc nào ở Đ.C rồi yêu qua mạng?” — Tạ Ngân Lễ lại nghĩ ra một khả năng khác.
Anh ấy tưởng tượng quá phong phú, tôi chẳng biết đáp lại sao.
— “Không có.”
Ở thời đại này, yêu đương trước 18 tuổi được gọi là “yêu sớm”.
Cũng có nhiều người từng mời tôi “gia nhập hội yêu sớm” ấy.
— “Vậy vì sao em nhất định phải chọn trường ở Khánh Hòa?”
Tôi không thể nói với họ chuyện tiền kiếp, chỉ đành nói:
— “Em chỉ đơn giản là muốn học ở nơi đó vài năm thôi.”
Tạ Ngân Lễ trầm mặc hồi lâu, rồi lại lên tiếng:
— “Em vẫn còn để bụng chuyện hồi nhỏ à?”
— “?”
— “Anh biết trí nhớ em rất tốt. Hồi nhỏ anh từng cãi nhau với ba, bảo ông ấy có giỏi thì giao hết gia sản cho em. Còn có chuyện anh từng không thừa nhận em là em gái mình, và đám bạn anh từng nói không ít lời khó nghe… Em đều nhớ rõ, đúng không?”
— “Có phải vì vậy mà em muốn rời xa gia đình?”
Tôi hơi sững người.
Quả thực, trí nhớ tốt khiến tôi nhớ được nhiều điều… không cần thiết phải nhớ.
Những lời Tạ Ngân Lễ nhắc lại, tôi còn nhớ.
Một phần vì điều đó mà mối quan hệ giữa tôi và anh ấy luôn có khoảng cách, dù sau này anh dường như đã cố gắng bù đắp.
Chúng tôi, từ đầu, đã tồn tại một sự ngăn cách.
Lúc đó, dù tôi còn nhỏ tuổi, nhưng linh hồn đã giúp tôi nhận ra những ác ý ẩn sau bề ngoài. Dù tôi hiểu rằng con người vốn dĩ phức tạp, nhiều lớp mặt nạ.
— “Không phải vì chuyện đó.” Tôi bất đắc dĩ cười nhẹ. “Em thật sự chỉ muốn học ở trường đó thôi.”