Có Con Gì Nuôi Mà Không Thịt? - Chương 1:

Cập nhật lúc: 2025-03-06 09:40:35
Lượt xem: 673

Chương 1:

 

Mẹ ta nói cho ta biết, đời nữ nhân nhất định phải có một đứa con trai.

 

Cho nên ta nhặt một nam nhân bị thương về làm con trai nuôi.

 

Hắn cao hơn ta, cũng cường tráng hơn ta. Khi rũ mắt nhìn ta, trong mắt hắn đầy vẻ khó hiểu:

 

“Ý ngươi là ngươi muốn ta gọi ngươi là mẹ?”

 

Ta gật đầu: “Đúng thế đúng thế!”

 

Hắn cười một tiếng, hỏi: “Ngươi có lớn hơn ta không?”

 

Vẻ mặt ta cực kỳ trịnh trọng: “Ân cứu mạng lớn hơn trời nha!”

 

Hắn bất đắc dĩ phải thỏa hiệp, phải gọi một thiếu nữ mới 16 như ta đây là mẹ suốt nửa năm.

 

Sau đó hắn lắc m ình biến hóa, thành công tử phú quý tiếng tăm lừng lẫy của Biện Kinh.

 

Đêm đó, hắn vây ta ở giữa sập, nhỏ giọng nói: “Ngươi thích con như vậy, không bằng tự mình sinh một đứa đi.”

 

1.

 

Trời còn chưa sáng ta đã lên núi đào nấm.

 

Nửa đường không biết bị thứ gì vấp một cái, làm ta ngã sấp xuống.

 

Một giọng nói yếu ớt truyền tới từ nơi không xa: “Cô nương...”

 

Là một nam nhân. Hắn bị thương, trên mặt có vết máu, đoán chừng sắp chếch.

 

Vẫn nên mặc kệ hắn đi, tránh phiền toái thì tốt hơn.

 

Ta không để ý tới hắn mà đứng dậy định chuồn, lại bị thứ gì cứng rắn đập trúng đầu.

 

Ta bất đắc dĩ xoay người: “Ngươi làm cái gì vậy! Vì ta không cứu ngươi nên ngươi định đập chít ta hay sao?”

 

“Vị huynh đệ này, không phải ta không muốn cứu ngươi, mà là ta thật sự không có tiền để mời đại phu cho ngươi, ngươi chếch trong nhà ta còn chẳng bằng chếch ở bên ngoài cho rồi!”

 

Thấy hắn thật sự đáng thương, ta lại an ủi hắn: “Nhưng ngươi có thể yên tâm, ngày mai ta còn tới nữa, đến lúc đó ta sẽ mang một cái chiếu tới, chôn cất ngươi cẩn thận.”

 

Trông nam nhân có vẻ rất thống khổ, hắn chỉ vào dưới chân ta: “Kia… miếng ngọc bội kia rất đáng giá.”

 

“Ngươi bán nó đi, ngoại trừ tiền chữa bệnh, còn lại đều thuộc về ngươi.”

 

Nói xong, hắn hôn mê bất tỉnh.

 

Ta nhặt miếng ngọc bội lên nhìn kỹ một chút, lại suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn mềm lòng mà đưa hắn về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/co-con-gi-nuoi-ma-khong-thit/chuong-1.html.]

Như hắn đã nói, đúng là miếng ngọc bội này rất đáng giá thật. Trừ tiền mời đại phu cứu chữa ra, vẫn còn thừa lại không ít.

 

Ta lại mua thêm ít thuốc bổ với quần áo cho hắn.

 

Đại phu nói với ta, trên thân nam nhân này có không ít vết thương, thuốc ngoại trừ để uống ra, mỗi ngày cũng cần bôi thuốc lên vết thương ngoài của hắn.

 

Ta ghi nhớ lời dặn dò của đại phu, mỗi ngày lột sạch bong hắn, cẩn thận bôi thuốc.

 

Hắn hôn mê tròn ba ngày, khi tỉnh lại, ta đang lau thân thể giúp hắn.

 

Hắn nằm trên giường, cả người đỏ bừng như tôm luộc. Hắn muốn mặc quần áo vào nhưng vừa động đậy đã đụng tới vết thương, làm hắn đau tới hít sâu một hơi.

 

Khó khăn lắm mới khiến cơn đau dịu bớt, hắn che ngực, lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi đang làm cái gì vậy?”

 

Ta cầm khăn mặt, có chút mờ mịt: “Lau sạch rồi bôi thuốc sẽ tốt hơn nha.”

 

 

Nam nhân nói hắn đã mất trí nhớ, không nhớ được bản thân tên gì, cũng không nhớ rõ nhà mình ở đâu.

 

Hắn cầu xin ta chứa chấp hắn.

 

Ta hơi do dự. Nhà ta chỉ có bốn bức tường, muốn bảo đảm bản thân được ăn no đã là một vấn đề, sao có thể nuôi thêm một người nữa được đây?

 

Hơn nữa trông hắn cao ráo to lớn, vừa nhìn đã biết hắn ăn rất nhiều.

 

Dường như hắn nhìn ra được ta đang do dự, vội vàng nói: “Ta có thể làm việc, cũng có thể kiếm tiền, ngươi có thể sai sử ta, coi như ta báo đáp ơn cứu mạng của ngươi.”

 

Ta nhìn chằm chằm hắn, bắt đầu suy nghĩ.

 

Sắp tới ngày thu hoạch hoa màu rồi, vừa lúc ta cũng cần có người thu gặt hoa màu giúp ta.

 

Đột nhiên ta nghĩ ra được một biện pháp:

 

“Như vậy đi! Ngươi làm con trai ta, sau này ta nuôi ngươi, hai mẹ con chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, ta có một miếng ăn chắc chắn ngươi cũng sẽ có một hớp cháo, ngươi cảm thấy thế nào?”

Follow chúng mình tại page Bộ Truyện Tâm Đắc nha
https://www.facebook.com/anthienlinhtruc?mibextid=ZbWKwL

 

Hắn cứng đờ người, khóe miệng run nhè nhẹ: “Ta… làm... con trai ngươi?”

 

Ta gật đầu như băm tỏi: “Đúng thế đúng thế.”

 

Hắn rũ mắt nhìn ra, trong mắt đầy vẻ khó hiểu: “Ý ngươi là muốn ta gọi ngươi là mẹ?”

 

“Đúng vậy đúng vậy.”

 

Trước đây mẹ ta đã nói với ta, cuộc đời nữ nhân nhất định phải có một đứa con trai.

 

Bà ấy cũng vì muốn sinh con trai, kết quả do khó sinh mà một xác hai mạng.

 

Cha ta cưới một người khác, mẹ kế mới về nhà chồng không lâu bọn họ đã thương lượng muốn bán ta đi.

 

Loading...