(Có Babe) Giáo Chủ Nằm Vùng Sau Đó Có Thai - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-28 03:03:43
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Bạch Tự lập tức đắp chăn cho hai nhóc con, mặc quần áo lao ngoài, "Đi."

Y hai bước, còn đầu xem sư tôn theo kịp , ngoảnh suýt đ.â.m vai Ôn Đình Thụ, coi như cũng điều.

Ra khỏi cửa, Mạnh Bạch Tự đột ngột dừng .

Ôn Đình Thụ khẽ siết chặt lòng bàn tay, giọng điệu đổi: "Hay là nghỉ sớm , ngày mai ngươi còn tham gia đại hội tu chân."

Mạnh Bạch Tự: "Ngươi cõng ."

Oa Oa Nang Nang đều cõng , sư tôn còn cõng y.

Ôn Đình Thụ hai lời, lập tức xổm xuống.

Mạnh Bạch Tự gạt hết tóc trắng của sư tôn sang một bên, lồng n.g.ự.c áp tấm lưng rộng lớn vững chãi của sư tôn, thỏa mãn cong mắt, hai tay vòng phía , trong đầu nghĩ đến nội dung trong truyện tranh, thử đưa bàn tay thon dài trắng nõn luồn trong cổ áo của Ôn Đình Thụ.

Cơ thể Ôn Đình Thụ rõ ràng cứng đờ vì khinh bạc. Mạnh Bạch Tự cảm thấy bàn tay đang đỡ m.ô.n.g cũng dùng sức hơn một chút.

Đây chắc chắn là một cực hình đối với Ôn Đình Thụ.

Mạnh Bạch Tự cũng vắt hai chân lên eo Ôn Đình Thụ, mũi chân đột nhiên đạp thứ gì đó, tuyệt đối tầm thường.

C.h.ế.t dở, đây cũng là một cực hình đối với bổn giáo chủ.

Tối nay Ôn Đình Thụ khống chế y, cho che chắn cảm giác đau ?

Mắt cá chân của đại ma đầu khẽ run rẩy, chút lâm trận bỏ chạy.

"Ôn ."

Bất thình lình, từ mái hiên đối diện truyền đến một tiếng chào của Giả Liêm Sách.

Mạnh Bạch Tự vội vàng rút tay , móng tay thậm chí còn cào cổ áo Ôn Đình Thụ, phát tiếng vải sượt qua. Y theo phản xạ xuống khỏi Ôn Đình Thụ, nhưng gốc đùi hai bàn tay to lớn ấn xuống, cho y động đậy chút nào.

Ôn Đình Thụ bình tĩnh hơn Mạnh Bạch Tự tưởng tượng, "Giả còn ngủ? Có chiêu đãi chu đáo ."

Giả Liêm Sách : "Người già ít ngủ, ngắm trăng, trăng ở Hoành Tuyết Sơn của ngươi tròn hơn nơi khác."

Ôn Đình Thụ gật đầu: "Lan Xạ đến hàn đàm luyện công, xin thất lễ."

Giả Liêm Sách: "Các ngươi luyện công , cần để ý đến ."

Nhìn Ôn Đình Thụ cõng đạo lữ về phía ngọn núi nhà, Giả Liêm Sách khỏi cảm khái: Lão phu thiếu thê đúng là dính như sam, sinh hai đứa con mà vẫn ân ái như .

Trong tu chân tam kiếm khách của bọn họ, cuối cùng chỉ ít khả năng thành nhất là Ôn Đình Thụ thành , và Tạ đều còn tiếc nuối.

Mặt nước hàn đàm cuộn lên một vòng xoáy, càng lúc càng lớn, biến ảo thành một cánh cửa, Ôn Đình Thụ cõng Mạnh Bạch Tự nhảy , vững vàng đáp xuống đất, đầu mặt nước phẳng lặng như gương.

Dưới lòng đất là một hầm băng, những bảo vật vốn lấp lánh trong các ô băng tường cũng vơ vét sạch sẽ, xung quanh trở nên chút đơn sơ.

Ánh mắt Ôn Đình Thụ lướt qua tường, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Mạnh Bạch Tự: "Tìm gì ?"

Ôn Đình Thụ: "Tìm nội đan của một yêu vật, thể thử m.á.u con."

Mạnh Bạch Tự: "Ha, sớm lấy ."

Sáng nay lúc Ôn Đình Thụ dọn dẹp phòng, nhặt lên viên phát tình đan mà Mạnh Bạch Tự ném xuống đất, vô tình thấy nội đan yêu vật lăn gầm bàn.

Lan Xạ t.h.a.i mới bỏ chạy.

Nếu thai, lẽ thể vùng lâu hơn.

Không, cũng sẽ quá lâu, quá lâu sẽ phát hiện trong cơ thể y thêm hai viên tiểu nguyên đan.

Ôn Đình Thụ: "Tại Hoành Tuyết Sơn dưỡng thai? Người trong giáo thể chăm sóc cho ngươi ?"

Mạnh Bạch Tự: "Lỡ ngươi phá t.h.a.i thì ?"

Ôn Đình Thụ: "Trong lòng ngươi, vi sư là loại ?"

Mạnh Bạch Tự giọng điệu của liền thầm kêu : "Nói , hôm nay che chắn cảm giác đau mới lên giường với ngươi."

Ôn Đình Thụ: "Không ."

Mạnh Bạch Tự trừng lớn mắt, gã đàn ông ch.ó má thậm chí chịu dối hai câu để dỗ dành y.

Ôn Đình Thụ tiếp tục quanh tường, đột nhiên, tìm thấy một thứ giống như vỏ sò, lấy xuống ném , vỏ sò tại chỗ phóng to bằng một chiếc giường bạt bộ, bên trong vỏ sò mở óng ánh ấm áp, trong hầm băng là một chiếc giường ấm tuyệt vời.

Ôn Đình Thụ: "Ở đây ."

Mạnh Bạch Tự cảm thấy gì đó là lạ, ồ, lạ ở chỗ bổn giáo chủ mất quyền chủ động, y lập tức lấy hùng phong, một bước bước giường vỏ sò, vắt chéo chân: "Ôn Đình Thụ, cởi quần áo ."

Ôn Đình Thụ nhất thời động đậy.

Mạnh Bạch Tự trong lòng lập tức sảng khoái, bổn giáo chủ khối cách ép lương vi xướng, y thưởng thức vẻ lúng túng của thủ lĩnh chính đạo, sung sướng lấy một bình rượu từ túi càn khôn, ồ, rượu, chỉ nước đường.

Y rót cho một bát nước đường, đang uống thì đột nhiên chiếc giường m.ô.n.g rung lên một cái, nước đường loạng choạng chảy theo xương quai xanh trong vạt áo.

Mạnh Bạch Tự đang định thi pháp loại bỏ thứ nước đường dính nhớp, đột nhiên phát hiện pháp thuật của áp chế.

"Ôn Đình Thụ!!!"

Ngẩng mắt lên nữa, Ôn Đình Thụ cởi quần áo từ lúc nào.

Đồng t.ử đen láy của đại ma đầu run rẩy, tuy sinh Oa Oa Nang Nang, nhưng y chỉ lên giường với Ôn Đình Thụ một , đó Ôn Đình Thụ ban đầu cởi quần áo, duy trì dáng vẻ chính nhân quân t.ử giải độc cho đồ , đó quần áo đều bẩn, hai da thịt kề suốt quá trình, Mạnh Bạch Tự cơ hội cảnh.

Cổ tay đang cầm bát nước đường nắm lấy, giống như một cành bông mỏng manh, hái là sẽ nứt , để lộ lõi trắng mềm bên trong.

Mạnh Bạch Tự nuốt nước bọt, sư tôn một đầu tóc bạc, da băng xương sắt, đại ma đầu như quả đào chín mọng, đều ửng hồng: "Lão già, ngươi, ngươi trả pháp thuật cho ."

Ghét nhất là yếu đuối vô dụng như phàm!

Ôn Đình Thụ cởi quần áo của Lan Xạ, : "Không cảm giác đau, ngươi sẽ cảm nhận gì cả."

"Lần sẽ nhẹ nhàng, làm ngươi đau, ."

Nụ hôn rơi xuống khóe mắt, lông mi Mạnh Bạch Tự run rẩy, mê hoặc.

Được, thôi, ngũ cảm tương thông, vui buồn cùng gốc, che chắn cảm giác đau đồng nghĩa với việc giảm độ nhạy cảm của cơ thể, khoái cảm cũng sẽ triệt tiêu theo.

Y làm một cái xác hồn, y cảm nhận thật kỹ sự dịu dàng khi kề tai tóc má với sư tôn.

...

Chỉ là quá dịu dàng.

Mạnh Bạch Tự thật sự đau, nhưng khi Ôn Đình Thụ dịu dàng l.i.ế.m giọt nước đường ngực, thiên linh cái của y sắp nổ tung !

Y như con ốc mượn hồn sống trong vỏ sò, nơi mềm mại nhất nhét mạnh một viên trân châu mài mài .

y là con trai sinh trân châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/co-babe-giao-chu-nam-vung-sau-do-co-thai/chuong-40.html.]

Nước mắt của đại ma đầu còn to hơn cả trân châu.

Ôn Đình Thụ, nuôi trai độc ác , ngậm từng viên trân châu mà Mạnh Bạch Tự đ.á.n.h rơi miệng.

Đại ma đầu sắp mài hỏng , mà trân châu vẫn cứng rắn vô cùng.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Mạnh Bạch Tự thấy đoạn là tức.

"Đủ đủ , bổn giáo chủ ngày mai còn tham gia đại hội tu chân, tuyên bố hành lang tu chân mở cửa diện." Mạnh Bạch Tự tức tối đẩy Ôn Đình Thụ .

Đau thì đau, nhưng còn khó chịu hơn cả đau.

Mây tan mưa tạnh, Ôn Đình Thụ buông Mạnh Bạch Tự .

Mạnh Bạch Tự nghi ngờ Ôn Đình Thụ: "Ngoan ngoãn , ngươi uống t.h.u.ố.c thì chỉ làm một thôi ?"

Ôn Đình Thụ hít sâu một : "Lan Xạ, tha cho ngươi ."

Tối nay chỉ cho Mạnh Bạch Tự , chuyện đó thể đau, thể dịu dàng triền miên, chỉ làm bừa để giải thuốc.

"Ư!" Cơ thể Mạnh Bạch Tự run lên, sớm quá, ngón tay Ôn Đình Thụ vẫn còn ở bên trong, dám ấn y.

"Ta sai !"

Mạnh Bạch Tự điều vòng tay qua eo Ôn Đình Thụ: "Chúng về , Oa Oa Nang Nang nửa đêm tiểu, phát hiện cha nào cả."

Ôn Đình Thụ một tay đỡ m.ô.n.g y, dậy: "Được."

Hắn chỉ làm một , cũng là vì nghĩ đến con. Hắn và Lan Xạ sắp , thể khi , buổi tối cũng chỉ lo mây mưa mà trông con.

Mạnh Bạch Tự nhắm mắt lưng Ôn Đình Thụ, khỏi hàn đàm, ánh trăng chiếu , khuôn mặt đỏ bừng hạ bớt chút nhiệt.

Y tỉnh táo hơn một chút, đột nhiên nhận .

Tối nay, sư tôn đang khoe kỹ thuật ?

Hình như suốt quá trình đều đang phục vụ y... tuy cũng tha cho phía .

Lão già Ôn Đình Thụ cũng quá giỏi .

Sao đột nhiên vội vàng thể hiện như ?

Mạnh Bạch Tự hề ngốc, lập tức nghĩ nguyên nhân: "Sư tôn, ngài sợ cha đồng ý ?"

Cho nên tranh thủ lúc Mạnh Phù Quang ngoài mà sức lấy lòng bổn giáo chủ?

Ôn Đình Thụ trúng tim đen, hiếm khi chút tự nhiên: "Ừm."

Lan Xạ nay thông minh.

Mạnh Bạch Tự trộm hai tiếng, lão già năm trăm tuổi nhà ngươi còn sợ Mạnh Phù Quang ? Lấy khí thế ngày xưa đối đầu với ma đầu chứ.

Mạnh Bạch Tự: "Cha đ.á.n.h ngươi."

Ôn Đình Thụ: "... Ừm."

Mạnh Bạch Tự: "Vậy ngươi còn sợ gì?"

Ôn Đình Thụ: "Lời cha , tiếng mai mối, thể dùng vũ lực giải quyết. Tương lai đ.á.n.h thắng , là thể mang Oa Oa và Nang Nang ?"

"Ngươi là thiên hạ nhất." Mạnh Bạch Tự nghĩ một lát, bổ sung: "Vậy sư tôn ngài giữ vững phong độ."

Ôn Đình Thụ: "Được."

Mạnh Bạch Tự cằm tựa hõm vai sư tôn: "Sư tôn, ngài dạy thuật con rối , để một phân ở Hoành Tuyết Sơn chăm sóc Oa Oa Nang Nang."

Ôn Đình Thụ dừng bước, con rối sẽ chịu đựng ác ý, Lan Xạ đối mặt với những điều .

"Không dạy."

Mạnh Bạch Tự: "Cái cũng dạy, cái cũng dạy, ngươi uổng công làm thầy!"

Ôn Đình Thụ: "Ừm, sư phụ của ngươi."

Mạnh Bạch Tự: "Ta cứ học, tóc ngươi bạc trắng , chỉ thể học thôi, thì con trai ngươi ai dỗ?"

Giây phút , Ôn Đình Thụ đầu tiên hối hận, cả đầu tóc bạc một sợi đen.

Lúc đó màng gì chỉ tìm Lan Xạ, còn hai đứa con chờ chăm sóc.

Mạnh Bạch Tự: "Ngươi dạy, sẽ học bừa, ở Phù Quang Giáo cũng xem qua chút ít, đến lúc học thành một kẻ chẳng gì, khống chế con rối, bổn giáo chủ nổi điên lên sẽ đ.á.n.h con trai ngươi ở Hoành Tuyết Sơn."

Ôn Đình Thụ: "..."

Hắn chỉ thể đồng ý.

Ngày hôm , Mạnh Bạch Tự tinh thần sảng khoái tham gia đại hội tu chân, đây là buổi giao lưu chưởng môn cuối cùng của đại hội , những mặt đều là tiền.

Ồ, lẽ vị kiếm tông mặt đen gia cảnh kém hơn một chút, dù cũng trả nợ mấy năm .

Đại hội tu chân của Ôn Đình Thụ tổ chức thật đáng giá, vốn dĩ các chưởng môn đa phần đều ít ngoài, cả đời lấy việc đột phá làm mục tiêu, đặc biệt là các môn phái ở phía tây đại lục, việc gì thì qua Ung Châu Thành, là khách hàng của hành lang tu chân.

Quả nhiên, nội bộ giới tu chân vẫn cần giao lưu nhiều hơn.

Mạnh Bạch Tự xuất hiện, nể mặt Ôn Đình Thụ, gọi thẳng là ma đầu, mà khách sáo gọi y là giáo chủ.

Mạnh Bạch Tự: "Bổn giáo chủ hôm nay tuyên bố một tin , hành lang tu chân mà giáo tốn nhiều tiền xây dựng trong năm mươi năm, hôm nay thông suốt, từ đông Ung Châu đến tây Ung Châu, chỉ mất nửa canh giờ, phí qua đường sáu nghìn linh thạch!"

Nửa canh giờ!

Tất cả đều ngờ tin mà ma đầu mang đến, thật sự là tin !

Tu sĩ địa vị và tu vi càng cao, càng thích qua Ung Châu Thành, Ung Châu biến thành phế nhân, tu vi mà thể thi triển, thậm chí còn phàm sỉ nhục, quả là một sự sỉ nhục lớn.

Không trách họ thích , nhưng nếu hành lang tu chân, thì ít nhất một năm cũng ngoài du ngoạn Thần Châu một . Hành lang tu chân đ.á.n.h trúng nỗi đau của các chưởng môn.

Phù Quang Giáo để xây dựng hành lang, tốn ròng rã năm mươi năm, bắt đầu xây dựng từ đời của Mạnh Phù Quang.

Điểm chỉ trích nhiều nhất của Phù Quang Giáo chính là dùng bí cảnh để vơ vét của cải một cách trắng trợn, nhưng đảm bảo tính mạng của tu sĩ bí cảnh.

Hóa vơ vét của cải là lý do.

Chẳng trách Ôn tông chủ chọn hòa giải với Phù Quang Giáo.

Ôn tông chủ là thánh nhân, lựa chọn của ngài , nhất định là vì lợi ích của đại đa tu sĩ trong giới tu chân, dù lựa chọn sẽ khiến ngài mang một vài tiếng .

Những chưởng môn vốn chút dị nghị với Ôn Đình Thụ, khỏi tự kiểm điểm bản , dám nghi ngờ đức độ của thánh nhân.

"Giáo chủ đại nghĩa, Húc Dương đạo nhân ở đây xin đa tạ." Môn phái của Húc Dương ở phía đông, nhưng khi tu hành chân trái một chút di chứng, mỗi năm đều đến một ngọn núi ở phía tây để tĩnh dưỡng vài ngày, đây ông chỉ thể nhịn đau, qua cõi phàm như một kẻ què quặt, bây giờ cuối cùng cũng thoải mái.

"Thiên Linh đề nghị, gọi Phù Quang Giáo là ma giáo nữa." Thiên Linh là một môn phái nữ tu ở phía đông, môn phái chị em của bà ở phía tây, vì phàm luôn những kẻ vô liêm sỉ ngày ngày ảo tưởng hãm hại thần nữ, giữ các nữ tu dung mạo khó phai ở làm vợ cho chúng, vì các nữ tu thích qua Ung Châu Thành, chị em thể thường xuyên đoàn tụ.

Mạnh Bạch Tự: "..."

Sao ai la ma đầu moi tiền sáu nghìn đắt quá? Bổn giáo chủ còn chừa chút gian để mặc cả mà.

Loading...