(Có Babe) Giáo Chủ Nằm Vùng Sau Đó Có Thai - Chương 14: Xuống Núi Lịch Luyện, Gặp Lại "cố Nhân" Bán Bánh Bao
Cập nhật lúc: 2026-01-28 03:03:13
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gần đây lượng tiêu thụ bột mì của Hoành Tuyết Sơn lớn ?"
Chung Ly Vân danh sách nhà ăn báo lên, nhíu mày, vốn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt , nhưng ai bảo mấy ngày theo dõi Liễu Khê Thi, cho nên đối với việc của nhà ăn đều đặc biệt để ý.
Quản sự nhà ăn : "Là bên phía Tông chủ cần, là chuẩn lương khô cho đồ ."
"..." Chung Ly Vân dậy, tay che trán xa một chút, chỉ thấy Hoành Tuyết Sơn khói bếp lượn lờ, sáng cũng chẳng trưa, đang chuẩn bữa chính, mà là lương khô .
" là con ngàn dặm lo âu a." Chung Ly Vân cảm thán một chút, thoải mái dựa lưng ghế, tiếp tục xem sổ sách. Sau Hoành Tuyết Sơn trực tiếp đưa vải vóc , Ôn Đình Thụ mắt thấy cũng sắp học may vá .
"Chưởng môn, Tạ gia đại tiểu thư cầu kiến."
"Mời nàng ."
Tạ Như đến tìm Chung Ly Vân, là vì tranh thủ cho cháu trai Tạ Tĩnh một cơ hội lịch luyện, tiểu t.ử tu vi mãi đến Kim Đan kỳ, nghĩ là cuộc sống quá an nhàn, tìm kiếm đột biến mới .
Yêu cầu nhỏ thế , Chung Ly Vân thể đáp ứng: "Được, để ngày mai cùng đại đội xuất phát."
Tạ Tĩnh dù cũng là con độc đinh của Tạ Thủ Chuyết, Tạ gia chủ ngày thường nghiêm khắc, nhưng đáy lòng thương yêu thôi, ngoài lịch luyện cũng sợ xảy chuyện.
Tạ Như chỉ đành hỏi cặn kẽ lộ trình lịch luyện và bảo đảm, để gia chủ yên tâm.
Chung Ly Vân đáy mắt Tạ Như đầy lo lắng, , đổi sang giọng điệu chuyện nhà: "Tạ Tĩnh là con độc đinh của Tạ gia các ngươi, cùng Mạnh Bạch Tự chẳng cũng là con độc đinh của Hoành Tuyết Tông , Tông chủ thể để bọn họ xảy chuyện ?"
Tạ Như gượng : "Đệ t.ử của Tông chủ thiên phú trác tuyệt, Tạ Tĩnh theo kịp, thể đồng hành là cơ duyên của Tạ Tĩnh."
Trước khi Tạ Đồng Trần c.h.ế.t, Tạ gia và Hoành Tuyết Tông cũng coi như vai kề vai, nay thể so sánh nổi nữa, càng là... tư chất của con độc đinh là khác biệt. Càng là gia to nghiệp lớn, càng là đời đời đều thể lơi lỏng.
Tạ Như: "Ôn tông chủ là tìm đồ như ở ?"
Chung Ly Vân thể trả lời: "Trong đại hội tuyển sinh bộc lộ tài năng, Tông chủ tuệ nhãn thức châu mà thôi."
Tạ Như: "Ta chỉ lắm miệng hỏi một câu. Làm phiền Hoành Tuyết Tông hai ngày, chúng cũng nên về , hôm nay đến để cáo từ, Chung Ly chưởng môn, ngày gặp . Đây là chút tâm ý của Tạ gia, xin hãy nhận lấy."
Chung Ly Vân tự nhiên nhận: "Tông chủ và Tạ tiền bối tình như thủ túc, Hoành Tuyết Tông và Tạ gia đồng hành chính đạo, như minh ước nhật nguyệt, Tạ đại tiểu thư thế là khách sáo ."
...
Mạnh Bạch Tự nhận danh sách lịch luyện mới nhất, dùng khuỷu tay huých lưng sư tôn: "Sao Tạ Tĩnh tên ở ?"
Ôn Đình Thụ: "Chắc là Tạ Thủ Chuyết ngoài lịch luyện một phen."
Mạnh Bạch Tự đảo mắt, , đến lúc đó bản giáo chủ sẽ cho làm gì cả, để chạy một chuyến tay .
Khoan , còn một Tư Đồ Nam Xuân?
Tư Đồ Nam Xuân, đại đồ của phong chủ ngọn thứ nhất, thể là t.ử khai sơn của Hoành Tuyết Tông, từng Ôn Đình Thụ chỉ điểm, khi Mạnh Bạch Tự đến, Tư Đồ Nam Xuân mới là Đại sư danh xứng với thực.
Tư Đồ Nam Xuân là Độ Kiếp kỳ, tu vi thâm hậu, mấy tháng nay vẫn luôn ở bên ngoài thực hiện nhiệm vụ, còn gặp mặt Mạnh Bạch Tự, trong danh sách ám sát của Mạnh Bạch Tự.
Không gì khác, Tư Đồ Nam Xuân tổng cộng dẫn đội thanh trừ bảy cái bí cảnh của Phù Quang Giáo, dễ như trở bàn tay, vô cùng đáng ghét.
Danh sách chẳng ai thuận mắt cả.
Mạnh Bạch Tự khi m.a.n.g t.h.a.i tính khí lớn lắm, y nghĩ đây chính là cha nhờ con mà sang, thế là y sai khiến hất hàm : "Con cùng Tư Đồ Nam Xuân, bỏ , con làm đội trưởng."
Ôn Đình Thụ: "Không ."
Mạnh Bạch Tự tức đến đau cả bụng: "Tại ?"
Ôn Đình Thụ kiên nhẫn : "Chuyến của các con qua Ung Châu Thành, thành chủ cũng họ Tư Đồ, là hậu duệ của ruột Tư Đồ Nam Xuân, ở đó, các con sẽ thuận tiện hơn một chút."
Phàm Giới giữa hai mảnh tu chân giới, mà Ung Châu Thành vặn là con đường bắt buộc qua giữa hai tu chân giới. Tu sĩ ở tu chân giới thể ngự kiếm phi hành, ở Phàm Giới chỉ thể xe ngựa, đường tốn thời gian, cho nên, lịch luyện mới kéo dài ba tháng.
Mạnh Bạch Tự Ung Châu Thành, thích lo chuyện bao đồng, dễ trả thù, Ôn Đình Thụ triệu hồi Tư Đồ Nam Xuân, là kế sách vẹn nghĩ .
Mạnh Bạch Tự giọng điệu của lão cổ hủ liền thể thương lượng, Tư Đồ Nam Xuân trâu bò , ám cọc của Phù Quang Giáo bọn họ ở phàm gian cũng nhiều lắm đấy.
Mạnh Bạch Tự u oán : "Sư tôn, nhận Tư Đồ Nam Xuân làm đồ ?"
Ôn Đình Thụ quả quyết : "Không ."
Thế còn tạm , nhưng Tư Đồ Nam Xuân từng sư tôn chỉ điểm, ma giáo giáo chủ lòng bao dung, thuận mắt gấp đôi.
"Con còn một trăm tám mươi lồng sủi cảo." Mạnh Bạch Tự tăng giá, sư t.ử ngoạm mồm.
Ôn Đình Thụ: "Không kịp, con mua đường ?"
Mạnh Bạch Tự kịp .
Y giám sát Ôn Đình Thụ làm hai ngày các món bột mì, Ôn Đình Thụ quả nhiên cần ăn cơm ngủ nghỉ cũng sức lực dùng mãi hết, trong thời gian đó y tăng giá hai .
Rất nhiều sư phụ làm bột mì ở phàm gian đều vai u thịt bắp mới sức nhào bột, ngờ Ôn Đình Thụ vẻ... , sư tôn cởi áo cũng cơ bụng.
Mạnh Bạch Tự đưa tay hung hăng nhéo một cục bột nhỏ, y đều sờ cơ bắp của sư tôn, chỉ lo ôm sư tôn buông lóc ở đó.
"Sủi cảo thể mua đường, sách thể đường." Mạnh Bạch Tự soạt một cái móc từ trong n.g.ự.c một cuốn cấm thư, "Sư tôn, khi con , dạy con cái ."
Lần , y sẽ trở nữa, nếu khi thể ngủ sư tôn thêm một thì .
Một lạ hai quen, y chắc chắn sẽ mất mặt cứ mãi.
Làm một , rửa sạch nhục nhã, đúng, chính là như .
Ôn Đình Thụ nhắm mắt, hai tay đều là cục bột dính dính, lực đạo mạnh bóp bóp trong vại nhào bột: "Lan Xạ, một việc, sư phụ cách nào dạy, chỉ thể dựa chính con lĩnh ngộ."
Mạnh Bạch Tự: "Với con là học tập, với sư tôn là ôn tập, làm?"
Ôn Đình Thụ sắc mặt khẽ biến: "Ôn tập?"
Mạnh Bạch Tự: " a, sư tôn học , thực hành chính là ôn cố tri tân."
Ôn Đình Thụ thần tình dịu một chút: "Lan Xạ, luôn một con đường tự , giống như con lịch luyện, sư phụ liền thể cùng con."
Mạnh Bạch Tự nhíu mày, đ.á.n.h giá Ôn Đình Thụ đang lảng sang chuyện khác, thì ngọc thụ lâm phong cao lãnh uy nghiêm, thực chất nhu nhược (oa oa nang nang) trốn tránh d.ụ.c vọng.
Ỷ sư tôn hai tay đều đang nhào bột rảnh ngăn cản, Mạnh Bạch Tự từ phía đột nhiên ôm lên, sờ một cái.
Hai bút cùng vẽ, sờ cái cứng cứng, sờ cơ bụng.
Y đoán sai!
Sư tôn chính là mùi tủy "lên" y, nhưng ngại quan hệ thầy trò khắc kỷ phục lễ.
Ôn Đình Thụ: "Lan Xạ!"
Mạnh Bạch Tự cũng chỉ dám sờ một cái buông tay, quát một cái liền sợ đến mức giấu tay lưng, lòng bàn tay nóng rực chà xát thắt lưng.
Ôn Đình Thụ đồ to gan chột , thể làm gì: "Con quy tắc thầy trò Hoành Tuyết Tông ."
Mạnh Bạch Tự buông tay, trong lòng mắng một tiếng "lão cổ hủ nhu nhược", hừ hừ, còn làm thầy trò với y , bản giáo chủ sắp phản bội sư môn .
Đợi y biến thành đại ma đầu tà ác, mang theo tiểu ma đầu, biểu cảm của sư tôn sẽ còn đặc sắc hơn bây giờ.
Y hắng giọng một cái: "Được , con học nữa."
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Ôn Đình Thụ giọng mang theo nghiêm khắc: "Ở bên ngoài lịch luyện đối với khác như ."
Mạnh Bạch Tự: "Con !"
Thật sự ?
Ôn Đình Thụ còn dặn dò thêm chút gì đó, nhưng ngôn từ thiếu thốn, chỉ thể nhẫn nhịn nhẫn nhịn.
Mạnh Bạch Tự nhiều chuyện dặn dò sư tôn: "Sư tôn, con ở Hoành Tuyết Sơn, nhớ mỗi ngày nấu cơm cho ăn."
Cuộc chuyện trở quỹ đạo, trong lòng Ôn Đình Thụ ấm áp, cán phẳng cục bột, đáp : "Ừ."
Mạnh Bạch Tự: "Trâu xanh con tặng nhớ cho ăn, bất luận xảy chuyện gì cũng vứt bỏ chúng."
Ôn Đình Thụ: "Con tặng , thể vứt."
Mạnh Bạch Tự nghiêm túc Ôn Đình Thụ: "Còn nữa, ba tháng con ở bên cạnh , đừng sử dụng linh lực quá độ, nếu kẻ thù tìm tới cửa, một trốn , đợi con về giúp báo thù, quân t.ử báo thù, mười năm muộn. Nếu đột phá cảnh giới, cũng đợi con về hộ pháp cho ."
Thai nhi trong bụng y lúc đầu là hấp thu linh lực của y, ba tháng t.h.a.i tượng định xong, mới bắt đầu hấp thu linh lực của cha còn .
Đến lúc đó nếu Ôn Đình Thụ vặn sử dụng linh lực quá độ, hoặc là đang trong thời kỳ đột phá, chồng chất linh lực đột ngột trôi , thể sẽ tổn hại thể.
Ôn Đình Thụ đồ dặn dò từng li từng tí, cứ như thật sự là một lão nhân gia thể tự lo liệu , bật : "Được, vi sư đều nhớ kỹ ."
Bản chẳng cũng , Mạnh Bạch Tự xa, cứ như lo lắng trẻ con ba tuổi ôm vàng giữa chợ náo nhiệt .
Mạnh Bạch Tự vẫn lo lắng, Ôn Đình Thụ làm nhất nhân tu chân giới lâu , bên tai đều là lời nịnh nọt, khó tránh khỏi kiêu ngạo tự phụ, liệu để lời dặn dò của một đồ Kim Đan kỳ nhỏ bé như y trong lòng ?
Không , y chép , một bản dán ở phòng bếp, một bản dán ở đầu giường sư tôn, một bản dán ở đầu giường , để Ôn Đình Thụ ở cũng thể thấy.
Nghĩ , Mạnh Bạch Tự liền chạy đến thư phòng của Ôn Đình Thụ, tĩnh tâm xuống, cầm lấy một cây bút lông, vung vẩy, chép nguyên văn những lời đó.
Y giống sư tôn chữ , dù mới hai mươi tuổi, những thứ y học quá nhiều, thời gian chia cho thư pháp nhiều, chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng to nhỏ đều.
Hai chữ "Lan Xạ" ở phần lạc khoản, một cái nhỏ xíu, một cái to đùng.
Đều tại chữ "Xạ" quá phức tạp.
Tại Ôn Đình Thụ đặt cho cái tên chữ khó như ? Mạnh Bạch Tự nhớ tới một chuyện, lúc mới bái sư, Ôn Đình Thụ từng miệng dạy y luyện chữ, nhưng về vì y học, mỗi ngày sớm về khuya, về đến Hoành Tuyết Sơn là học nữa, thế là giải quyết gì.
Ba tháng trôi qua quá nhanh, nhanh đến mức y còn học từ chỗ sư tôn cách một chữ "Lan Xạ" nhỏ nhắn quy chuẩn.
Mạnh Bạch Tự lấy một tờ giấy trắng, tranh thủ luyện tập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/co-babe-giao-chu-nam-vung-sau-do-co-thai/chuong-14-xuong-nui-lich-luyen-gap-lai-co-nhan-ban-banh-bao.html.]
Phù Quang Giáo đều là một đám mù chữ, sẽ ai gọi tên chữ của y nữa.
Y trong thư phòng một canh giờ, trời cũng sắp tối, chữ vẫn là một cái to một cái nhỏ.
Đều tại Ôn Đình Thụ cầm tay dạy y.
Sư tôn nếu thể biến thành hai , một hấp bánh bao, một dạy y luyện chữ thì .
Mạnh Bạch Tự nhăn mặt nhỏ, đổi sang tên Ôn Đình Thụ, ba chữ thì tương đối đều , tạm thời thể , bèn tươi hớn hở.
"Lan Xạ." Sư tôn từ xa gọi y.
"Đến đây!" Mạnh Bạch Tự đặt bút xuống, một nồi bánh bao thịt tươi lò, sư tôn gọi y thu túi Càn Khôn.
Đêm hôm đó, Hoành Tuyết Tông Tông chủ cũng ngủ nghỉ nướng bánh.
Mạnh Bạch Tự đuổi về ngủ, cũng ở giường trằn trọc nướng bánh.
Đều tại tẩu của Tề Phong sư , quá sớm cung cấp cho y cảm hứng sinh bại gia t.ử (kẻ phá gia).
Cũng tại bản giáo chủ thông tuệ cơ linh, lập tức lên kế hoạch thành công .
Lần chạy thôi.
Sáng sớm hôm , Mạnh Bạch Tự rời giường, từ phòng bếp thu lồng bánh bao cuối cùng túi Càn Khôn, thoáng qua sư tôn.
Ôn Đình Thụ ba ngày ngủ, cũng bất kỳ dấu vết mệt mỏi nào.
Không là làm bánh bao mệt, là lên giường với y mệt hơn?
Đội ngũ lịch luyện tổng cộng ba mươi , chỉnh đốn trang phục xuất phát, Tư Đồ Nam Xuân dẫn đội cũng suốt đêm về, tiếp tục nhiệm vụ siêu cấp đơn giản .
Lịch luyện sắp xếp kỳ thăm , thể thuận đường hộ tống một tu sĩ về nhà.
Ôn Đình Thụ chỉ thể tiễn Mạnh Bạch Tự đến chỗ tuyết tuyến, "Đi ."
Hắn cần hỏi đồ đạc mang đủ , bởi vì Hoành Tuyết Sơn ngoại trừ bản và trâu xanh, cũng chẳng còn gì.
Mạnh Bạch Tự xuống vài bước, nhịn đầu sư tôn cao cao tại thượng, cọ cọ chạy chậm về vài bước: "Sư tôn, thể cùng con ?"
Ôn Đình Thụ: "Không , Lan Xạ."
Mạnh Bạch Tự: "Bí cảnh thể thanh trừ ?"
Ôn Đình Thụ: "Không thể."
Mạnh Bạch Tự cảm thấy vô cùng tủi : "Vậy thể tiễn con đến sơn môn ?"
Ôn Đình Thụ liếc mắt xuống , khẽ gật đầu hiệu: "Tư Đồ Nam Xuân đến , hộ tống."
Hắn định cho Mạnh Bạch Tự bí mật thế Thiên Trụ, tránh để Mạnh Bạch Tự lo lắng, cũng sợ y tính tình nóng nảy, tìm Phù Quang Giáo đàm phán.
Năm đó, Tạ chính là chuyện Thiên Trụ Hoành Tuyết Sơn gãy, tìm Mạnh Phù Quang chuyện, thuyết phục Mạnh Phù Quang hợp tác, cảm hóa ma đầu.
Kết quả hai xảy chuyện gì cùng quy tận.
Cho nên, lập trường của Ôn Đình Thụ nhất định là thanh trừ bí cảnh, chứ hợp tác với Phù Quang Giáo.
Hắn cho Mạnh Bạch Tự, cũng sẽ để Mạnh Bạch Tự tương lai thế trách nhiệm của , Mạnh Bạch Tự chỉ cần vui vẻ là .
Tương lai của tương lai, bí cảnh bộ thanh trừ, thể cùng Mạnh Bạch Tự bất cứ .
Hiện tại, chỉ thể để Lan Xạ chịu thiệt thòi .
...
Tư Đồ Nam Xuân đầu tiên thấy "Đại sư " trong lời đồn, "Đại sư " dung mạo ôn lương, hòa nhã dễ gần, tâm địa thiện lương... tóm , cái vị nguyên Đại sư tự thấy hổ bằng, đồng môn chút do dự liền đổi một Đại sư khác.
Trăm bằng một thấy, chỉ là sắc mặt Đại sư hòa nhã cho lắm.
Tư Đồ Nam Xuân : "Đi nhanh một chút, một tháng rưỡi là thể về."
Tông môn cho thời gian ba tháng, là hy vọng bọn họ đường chậm rãi, mắt chúng sinh, tâm sở ngộ. Có câu vạn cuốn sách bằng vạn dặm đường, nhưng nếu Đại sư quy tâm tựa tiễn, cũng thể gấp.
Mạnh Bạch Tự ôm kiếm, thầm nghĩ, bản giáo chủ rõ ràng với đám chính đạo còn đường vòng các ngươi.
"Xuất phát ."
Tu chân giới thể ngự kiếm, Mạnh Bạch Tự đạp Phong Hành Kiếm, một bay ở phía , khinh thường làm bạn với chính đạo.
Một lát , phía đuổi theo một , đầu , chính là Tạ Tĩnh.
Dưới chân Tạ Tĩnh là bản mệnh kiếm của Tạ Đồng Trần, Tạ gia năm đó nhặt ở nơi Tạ Đồng Trần và Mạnh Phù Quang đại chiến, mang về Tạ gia, Tạ đại cô mang tới, cho Tạ Tĩnh phòng .
Tạ Tĩnh cố ý ngự kiếm vượt qua Mạnh Bạch Tự nửa , khoe khoang : "Đây là Thanh Sương Kiếm của đại bá , thế nào, hơn của ngươi chứ."
Mạnh Bạch Tự nheo mắt , kiếm của Tạ Đồng Trần, chừng chính là thanh kiếm g.i.ế.c cha y, y lập tức đầu, mũi kiếm Phong Hành Kiếm lao thẳng kiếm Thanh Sương Kiếm, ngầm rót linh lực Bùm điện quang tứ xạ, hồ quang như cầu vồng, Phong Hành Kiếm khắc một vết lõm vặn vẹo lên Thanh Sương Kiếm.
Thanh Sương Kiếm còn thể gắng gượng, nhưng Tạ Tĩnh ở sớm lung lay sắp đổ.
"A a a " Thân Tạ Tĩnh lắc lư, rơi xuống.
Tư Đồ Nam Xuân phía thấy tình thế , phi kiếm lên vớt Tạ Tĩnh, thả về Thanh Sương Kiếm giống như thả gà con.
Mạnh Bạch Tự thu tay, vững vàng Phong Hành Kiếm, hừ, nếu y mang thai, hôm nay nhất định bẻ gãy đôi bản mệnh kiếm của Tạ Đồng Trần.
Tư Đồ Nam Xuân rốt cuộc cũng hiểu ánh mắt đầy ẩn ý của Chung Ly chưởng môn khi , hỏi: "Xảy chuyện gì?"
Mạnh Bạch Tự: "Tạ Tĩnh so với xem Phong Hành Kiếm và Thanh Sương Kiếm cái nào lợi hại hơn."
Tạ Tĩnh kinh hồn định đó: "..."
Ngự kiếm ngàn dặm, chẳng qua trong chớp mắt, khi mặt trời lặn, bọn họ liền đến điểm giao giữa tu chân giới và Phàm Giới bên ngoài cửa thành Ung Châu Thành.
Trước khi tiếp đất, Tư Đồ Nam Xuân dặn dò: "Phàm gian tự trật tự, hành sự cẩn thận, xung đột với khác, trừ hành hiệp trượng nghĩa."
"Mọi nghỉ chân ngoài cửa thành, mua chút đồ ăn, giao thiệp với giữ thành."
Ung Châu Thành là nơi náo nhiệt nhất thiên hạ, tu sĩ và phàm chen chúc, là nơi buôn bán thể hơn của hai bên, ngoài cửa thành một hàng dài là các loại quán , dịch trạm, sạp nhỏ.
Nhiệm vụ hộ vệ nhà đến đây là kết thúc, các ngả chia tay, tu sĩ còn biên thành ba tiểu đội, tự nghỉ ngơi.
Tạ Tĩnh ngoài, mang theo nhiều vàng bạc, liếc mắt liền thấy một quán ăn khói lửa đầy đủ nhất, hưng phấn : "Ta mời các sư sư ăn đùi dê nướng!"
"Tạ hào phóng, lâu ăn món ."
"Đại sư cùng đến !"
"Không cần, khẩu vị." Mạnh Bạch Tự xua tay, tìm một cái ghế dài, ở một đầu, từ trong túi Càn Khôn móc một cái bánh bao gặm.
Bánh bao buổi sáng còn nóng hổi, bây giờ nguội ngắt .
Tạ Tĩnh gọi đùi dê nướng và rượu nếp, thấy Mạnh Bạch Tự một gặm bánh bao, nhíu nhíu mày, Ôn tông chủ cho Mạnh Bạch Tự lộ phí ?
"Này, cần cho ngươi mượn tiền ? Á." Tạ Tĩnh đón đầu một ám khí vàng óng bay tới, tay mắt lanh lẹ bắt lấy, phát hiện là một chiếc lá vàng, bay tới từ chỗ Mạnh Bạch Tự.
Mạnh Bạch Tự nhướng mày với , "Cho ngươi mượn, cần trả."
Nhiều tiền hơn bản giáo chủ mà đòi cho mượn?
"..." Có tiền ăn đùi dê nướng tại chỗ, gặm bánh bao nguội, Tạ Tĩnh phẫn nộ , "Đại sư các ngươi đầu óc bệnh ?"
Các tu sĩ khác , một nghiêm túc : "Đại sư dùng lương khô lót , là để thời khắc cảnh giác tình huống xung quanh."
Nếu giống như bọn họ, từng hai tay đều cầm đùi dê ăn như hổ đói, đến lúc đó dùng tay nào rút kiếm đây?
Tạ Tĩnh câm nín, , các ngươi đều hiểu bộ mặt thật của Mạnh Bạch Tự.
Mạnh Bạch Tự đang suy tư, phản bội sư môn thời cơ nào thì làm ít công to, bên tai đột nhiên truyền đến một câu hỏi ôn hòa.
"Vị tiểu công t.ử , ăn sủi cảo gói ?"
Mạnh Bạch Tự đầu , hóa ghế dài thuộc về một sạp sủi cảo, ông chủ hình cao lớn tướng mạo bình thường, khoảnh khắc mở nắp lồng hấp, trắng bốc lên, dung mạo mơ hồ trong nháy mắt bóng dáng sư tôn.
Mạnh Bạch Tự sải bước lên , bóp cổ tay thăm dò, linh lực , chính là một tiểu thương bình thường thể bình thường hơn.
"Nhân gì?"
Nam nhân : "Nhân tôm thịt tươi."
Mạnh Bạch Tự: "Không ngon."
Nam nhân trầm mặc một chút, "Ngươi ăn nhân gì?"
Mạnh Bạch Tự: "Nhân miến dưa chua."
Nam nhân trầm mặc, dường như từng trong sủi cảo gói miến dưa chua.
"Không chứ gì? Trong bánh bao của ." Mạnh Bạch Tự khoe cái bánh bao miến dưa chua của , liếc sủi cảo nam nhân gói, "Nếp gấp quá, chẳng bằng một góc sư tôn gói."
Nam nhân tay , chút hoài nghi nhân sinh.
Mạnh Bạch Tự tiếp tục gặm bánh bao của , khi cố ý gây sự, chút vui vẻ vắt chéo chân.
"Vậy hâm nóng bánh bao của ngươi ?" Nam nhân hỏi, trong mắt khách khác, chỉ Mạnh Bạch Tự.
Mạnh Bạch Tự thấy thật sự kiếm tiền của , đại phát từ bi ném bánh bao trong lồng hấp: "Được thôi, hâm nóng một cho ngươi mười văn tiền."
Y làm việc thiện mỗi ngày, sinh cái gì cần y nhấn mạnh nữa nhé.