Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-29 07:47:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời sầm sì suốt cả ngày, lúc Cung Thừa bước vũ trường, màn đêm buông xuống nhưng vẫn thấy giọt mưa nào rơi. Có điều, đêm đen càng phủ dày, những cơn gió âm u càng thêm lạnh lẽo. Cung Thừa chẳng mấy bận tâm đến thời tiết, bước xuống xe, đưa mắt chằm chằm tòa vũ trường lộng lẫy nguy nga mặt.

 

Ánh đèn màu sặc sỡ rực rỡ giữa màn đêm, chỉ cần từ xa thấy rõ hình dáng đồ sộ của nơi . Những bảng đèn hiệu nhấp nháy liên tục, tỏa thứ ánh sáng lẳng lơ và ái . Chỉ cần ngoài cửa thấy tiếng hát du dương vọng từ bên trong. Vô ánh đèn hắt lên Cung Thừa, gã gác cửa nhận liền niềm nở tiến gần, nịnh nọt: "Tam gia hôm nay nhã hứng ghé chơi ?"

 

Cung Thừa lười biếng liếc gã một cái. Gã mặc bộ tây trang chỉnh tề, thắt nơ nhỏ, tóc tai chải chuốt mượt mà, trông cũng dáng hình đúng kiểu phục vụ ở nơi xa hoa. Cung Thừa hỏi: "Nghe Ngũ gia của các về, đến thăm một chút. Tần Ngũ gia hiện đang ở ?"

 

Gã gác cửa đang nịnh bỗng khựng khi Cung Thừa thẳng vấn đề. Gã vỗ tay lòng bàn tay, rối rít: "Ái chà, hóa Tam gia đến tìm Ngũ gia. Ngũ gia mới về, đang cần nghỉ ngơi, e là thời gian bàn chuyện làm ăn với Tam gia ."

 

Cung Thừa chằm chằm gã, thấy gã lanh lợi thông minh liền nhếch môi . Hắn tùy ý rút vài tờ tiền từ ví , cuộn nhét túi n.g.ự.c của gã. Ánh đèn vũ trường ở góc tối, khiến thần sắc mặt Cung Thừa mờ ảo rõ. Một lát , gã thanh niên mới ghé tai nhỏ: "Ngũ gia đang ở phòng riêng tầng hai. Tâm trạng ngài khá , Tam gia nhất đừng nhắc chuyện làm ăn thì hơn."

 

Không bàn chuyện làm ăn? Hắn bàn chuyện thì tối nay vác mặt ngoài làm gì?

 

Dù trong lòng nghĩ , Cung Thừa vẫn vỗ vỗ lên mặt gã thanh niên. Lực đạo tuy nhẹ nhàng nhưng khiến gã khỏi rùng sợ hãi thái độ lấn lướt . Dưới bóng tối nhập nhẹm, gương mặt Cung Thừa ẩn hiện vẻ âm u, thể cảm nhận rõ một tia phẫn nộ đang kìm nén. Hắn buông thõng một câu: "Biết ." Nói xong, thu tay , dẫn theo thẳng tiến bên trong vũ trường.

 

Ánh đèn bên trong càng thêm mê hoặc sặc sỡ, khiến hoa cả mắt. Những dải sáng xoay tròn lượn lờ quanh , tiếng hát ngọt ngào của nữ ca sĩ khiến ai cũng say đắm. Trên sàn nhảy, các cặp nam nữ ôm eo nắm tay, áp sát đung đưa theo điệu nhạc. Mùi vị mê say tỏa từ rượu nồng, lời ca và vũ điệu, mang theo vẻ hưởng lạc đầy hỗn loạn.

 

Những luồng sáng quét qua khuôn mặt lạnh lùng của Cung Thừa nhưng chẳng thể làm lay động. Hắn chẳng buồn xung quanh lấy một cái, hùng hổ tiến thẳng lên tầng hai. khi đến cửa phòng, Cung Thừa bỗng dừng .

 

Hắn khẽ nhắm mắt, buông lỏng đôi vai, chậm rãi thở một dài. Vẻ lạnh lùng mặt lập tức biến mất, đó là nụ thiết. Hắn đẩy cửa bước , bên trong vốn đang tràn ngập tiếng đùa của nam nữ bỗng một câu của làm cho đứt quãng: "Tần Ngũ gia , về mà cũng chẳng báo cho lấy một tiếng. Đã lâu gặp, Ngũ gia vẫn cứ oai phong tuấn như ngày nào." Vừa , lách trong bao ánh mắt kinh ngạc.

 

Mọi trong phòng bỗng chốc im bặt. Chỉ một đàn ông giữa phòng là khà khà Cung Thừa, vẫy tay: "A Thừa đấy , ."

 

chỉ chỗ bên cạnh . Chỗ đó vốn một mỹ nữ đang , nhưng Tần Ngũ chỉ tay, cô liền thức thời dịch chỗ khác. Cung Thừa bước tới, xuống cạnh Tần Ngũ.

 

Tần Ngũ giơ tay choàng qua vai Cung Thừa, với đám đông: "Tiếp tục chứ! Chỉ là Cung Tam gia tới chơi thôi mà, cứ tự nhiên." Nghe , khí trong phòng mới náo nhiệt trở . Tần Ngũ cứ thế bá vai Cung Thừa, gã sực nức mùi rượu và tỏa nóng hừng hực. Cung Thừa ngước mắt gã, hỏi thẳng: "Tần Ngũ, ông rốt cuộc là ý gì?"

 

Tần Ngũ , vờ như hiểu. Gã cầm ly rượu ấn tay Cung Thừa, : "Cậu ? Tôi mới về mà. Trước đó còn lo xử lý đống hàng cho , về sa sầm nét mặt với thế?"

 

Nói đoạn, gã cầm một ly rượu khác khẽ chạm ly trong tay Cung Thừa. Tiếng ồn ào náo loạn vây quanh tai khiến tâm trí Cung Thừa càng thêm bực bội, nhưng vẫn cố chịu đựng, kìm nén cơn giận sắp bùng phát. Hắn cố nặn nụ , bảo Tần Ngũ: "Ông đừng mà giả hồ đồ. Ông làm chuyện gì ông ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-9.html.]

 

Cung Thừa xưa nay thích vòng vo, sự thẳng thắn của làm Tần Ngũ biến sắc. Ngược , gã còn ha hả vỗ vai , : "Xu thế tất yếu thôi, cũng còn cách nào khác." Gã nhấp một ngụm rượu tiếp: "Tam gia, nghĩ xem, Thành Cảng vì gọi là Thành Cảng? Chẳng vì nó nhiều bến cảng ? Nếu cái quyền thông hành bến cảng mà cũng nắm , thì với tiếp tục hợp tác ý nghĩa gì?"

 

"Thằng khốn nào bảo quyền thông hành bến cảng?" Cung Thừa gằn giọng.

 

"Ái chà," Tần Ngũ vẻ mặt ngạc nhiên, chẳng rõ thật diễn, "Hóa là tin giả ? khổ nỗi nhiều tin lắm, họ cứ xúi đầu quân cho kẻ khác. Tôi cũng chỉ là thuận theo chiều gió, bỏ chút tiền lẻ đầu tư thôi. Cậu đấy, chút tiền đó với chẳng đáng là bao, chỉ thử nước chút thôi mà. Nhìn lo sốt vó lên kìa. Trước đây chúng là châu chấu cùng một sợi dây, bỏ là bỏ thế nào . Đừng bằng cái bộ dạng đó, trông tội nghiệp lắm," gã , đưa tay vỗ vỗ mặt Cung Thừa, "Nhìn kìa, như sắp đến nơi . Vui lên , hôm nay về chỉ nghỉ ngơi thôi."

 

"Đánh rắm!" Cung Thừa gạt tay Tần Ngũ , hậm hực uống cạn ly rượu. Tuy sắc mặt nhưng chẳng đến mức . Gương mặt Cung Thừa vốn dữ dằn, lúc cau mày càng thêm hung tợn. Nghe Tần Ngũ giải thích, chân mày mới giãn đôi chút, tâm trạng cũng dịu .

 

Tần Ngũ lấy một chai vang đỏ, rót đầy ly cho Cung Thừa, bảo: "Rượu ngon mang từ nước ngoài về đấy, nếm thử . Chỉ hai chai thôi, chai dành riêng cho đấy."

 

Từ lúc Cung Thừa tới, Tần Ngũ màng rượu chè ôm ấp phụ nữ với kẻ khác, chỉ lo trấn an và rót rượu cho Cung Thừa, hệt như một em chí cốt. Thấy Cung Thừa vẫn im lìm đó, Tần Ngũ : "Sao mới gặp một thời gian mà thê t.h.ả.m thế ? Lúc vẫn mà? Tôi mang về mấy tuyệt thế mỹ nhân đây, xem thích cô nào? Hay cái trai đằng kìa, xinh lắm, ưng ? Tôi thấy chẳng bao giờ chạm đàn bà, chắc là thích đàn ông , nên cũng tìm cho vài ."

 

Nói gã định choàng vai Cung Thừa, nhưng đẩy : "Cút!"

 

Rốt cuộc vài câu và thâm tình nhiều năm, Cung Thừa còn vẻ oán khí ngút trời như lúc mới đến. Hắn chỉ dựa sofa, rượu rót đến uống đến đó, trông vẻ khá nản lòng. Một luôn tràn đầy dũng khí như Cung Thừa mà cũng lúc mất tinh thần thế , Tần Ngũ thấy lạ nhưng cũng gì thêm, cứ để uống. Tần Ngũ bảo: "Tôi tình thế của đang khó khăn, mượn rượu giải sầu, hiểu. Bên ngoài đồn thổi về thế nào hết . Tôi cố tình về sớm một ngày, cố ý đầu tư chút tiền bên . Nếu Cung Thừa đến tìm , thì đúng là hết cứu. Cậu tìm đến đây, còn yên tâm đôi chút. Nếu uống rượu đủ vui, thì ở đây cứ tùy ý chọn, chứ để Cung Tam gia lừng lẫy tuổi mà vẫn còn..."

 

Cái ly tay Cung Thừa suýt chút nữa bay thẳng đầu Tần Ngũ. Tần Ngũ la oai oái nhưng cũng dám trêu thêm, chỉ sai rót thêm rượu.

 

Lần Cung Thừa uống thực sự phóng đãng. Trước đây chuyện gì cũng đến tay lo, nay đột ngột ngã xuống vị trí , trong cái cảm giác nghẹt thở nảy sinh chút khoái ý kỳ lạ. Lâm Chí Học bảo đừng gấp, Tần Ngũ cũng bảo đừng gấp, ai nấy đều bình chân như vại. Giờ đây chính là cuộc đấu trí xem bên nào trầm hơn, xem quân địch còn mưu kế gì mới.

 

Cung Thừa cứ thế uống ngừng, rượu chảy họng cay nồng. Ban đầu còn tỉnh táo, nhưng đó đầu óc bắt đầu cuồng. Âm thanh xung quanh như ngăn cách bởi một lớp màng, cứ xa xăm mờ mịt. Hơi nóng bốc lên khiến cảm thấy ngột ngạt. Bỗng cảm thấy bàn tay ai đó mơn trớn , một bàn tay mềm nhũn như xương bắt đầu cởi cúc áo .

 

Cung Thừa gạt phắt đó . Hắn thấy như đang bủa vây trong lò lửa, khác đè nén đến mức khó thở, nhất là mùi hương lạ lẫm của kẻ áp sát gần khiến nôn nao, nghẹt thở. Nghĩ bụng nếu còn ở đây chắc chắn sẽ xảy chuyện nực , liền bảo Tần Ngũ cần vệ sinh.

 

Tần Ngũ gì đó nhưng Cung Thừa rõ, lảo đảo bước ngoài. Cơn gió lạnh ập tới khiến tỉnh táo đôi chút. Lạ thật, tửu lượng hề tồi, mà mới uống với Tần Ngũ hai ly thấy nóng rực và choáng váng thế . Cơn nóng thiêu đốt khắp cơ thể, chỉ nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo.

 

Một ngọn lửa vô danh bốc lên từ lồng ngực, bàn tay vô hình như bóp nghẹt cổ họng khiến nhịp thở của trở nên nặng nề. Bạch Dật định đỡ nhưng Cung Thừa xua tay bảo cứ yên quan sát biến động, vệ sinh ngay.

 

Trên hành lang vắng lặng, ý thức Cung Thừa càng lúc càng tỉnh táo. Hắn nhận điểm : bề ngoài trông như vững, nhưng thực chất đầu óc tỉnh đến lạ lùng. Hắn lảo đảo bước , bỗng nhiên đ.â.m sầm lồng n.g.ự.c một . Người nọ đưa tay đỡ lấy , gò má Cung Thừa lập tức dán lên vai đó, và một mùi hương quen thuộc xộc thẳng mũi.

 

Loading...