Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-29 07:46:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cung Thừa mấy ngày nay ở lì trong An Thanh công quán hưởng chút thanh nhàn, ngược chút quen. Dẫu từ đến nay vốn là bôn ba sương gió, dù mấy năm qua địa vị tăng cao thì cũng chẳng mấy khi yên một chỗ. Lúc thì kiểm tra hội trường, khi thì xem xét sổ sách, lúc xã giao rượu chè với mấy lão ông chủ; tóm chẳng lúc nào là thực sự nghỉ ngơi .

 

Cái tính vốn chịu yên, nay rảnh rỗi quá đà thấy thời gian dài dằng dặc, trực tiếp khiến cảm thấy nhàm chán vô cùng.

 

Hết dưỡng thương ăn uống qua loa, thẩn thơ dạo quanh hoa viên công quán, cứ thế mãi Cung Thừa thấy sắp nhàn đến mức mốc meo cả . Trong lúc rảnh rỗi đến phát bực , đôi khi mở tạp chí xem mấy bài văn của Liễu Ngọc Đường. Dù trong mắt Cung Thừa, họ Liễu là kẻ cực kỳ đáng ghét, nhưng chẳng hiểu mỗi văn của y, lòng bỗng chốc bình lặng đến lạ. Hắn đắm chìm những dòng chữ tuyệt mỹ ôn nhã, ngắm vạn vật thế gian qua lăng kính của Liễu Ngọc Đường.

 

Những chi tiết nhỏ bé và vẻ đây Cung Thừa từng để tâm, nay qua ngòi bút của họ Liễu hiện rõ nét. Hắn cũng chẳng hiểu làm , cứ thỉnh thoảng lôi mấy bài văn vốn dĩ ít ỏi của Liễu Ngọc Đường tạp chí .

 

Hắn , nghiền ngẫm từng chữ một, một cách nghiêm túc vô cùng. Đến lúc tới đoạn kết, mới giật bừng tỉnh, nhận thời gian lặng lẽ trôi qua từ lúc nào. Hắn tiêu tốn thêm một thời gian nữa chỉ để từ con chữ của Liễu Ngọc Đường mà nếm trải những phong vị khác lạ của cuộc đời.

 

Bên ngoài , ai cũng tưởng Cung Thừa đang dỗi hờn với chính phủ nước Thừa nên thèm lộ diện, trốn trong An Thanh công quán để tránh ám sát; nhưng thực chất đang dưỡng thương và âm thầm chờ đợi thời cơ. Chẳng ngờ, ở trong bao lâu, thương tích mới thuyên giảm đôi chút, làm báo tin: Liễu Ngọc Đường tới.

 

Lúc , Cung Thừa tắm xong, đang khoác chiếc áo ngủ bằng lụa đen bên cửa sổ đón gió lạnh và hút xì gà. Nghe tin báo, thoáng chút ngạc nhiên nhưng vẫn phân phó cho mời Liễu Ngọc Đường .

 

Hắn tiếp tục bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm bên ngoài. Gió đêm lùa , thổi bay mái tóc còn ẩm và vạt áo lỏng lẻo của . Chiếc đai lưng thắt hờ hững làm lộ khuôn n.g.ự.c rộng lớn, kiện chắc lấp ló lớp áo lụa. Trên tay cầm một điếu xì gà, làn khói lãng đãng lan tỏa giữa những ngón tay, đốm lửa đỏ rực lúc mờ lúc tỏ nơi đầu ngón. Nghe thấy tiếng động, đầu , đưa điếu xì gà lên môi rít một dùng ánh mắt lạnh lùng Liễu Ngọc Đường bước .

 

Hôm nay Liễu Ngọc Đường mặc một bộ trường bào màu xanh đen, khác hẳn với vẻ thanh nhã, thuần khiết trong những gam màu nhạt . Sắc màu thâm trầm khoác lên y càng tôn thêm vẻ trầm , an hòa. Y dùng đôi mắt thanh lãnh Cung Thừa, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Tam gia.”

 

Môi Cung Thừa mím theo điếu xì gà, lúc chuyện khói khẽ phả . Hắn buông một câu chút nể nang: “Ngươi đến xem c.h.ế.t hả?” Tuy lời cay nghiệt nhưng vẫn bước tới, chỉ chiếc sofa bên cạnh ý bảo y xuống.

 

Liễu Ngọc Đường xuống, thậm chí còn mỉm với : “Đa tạ Tam gia.”

 

Nụ lúc của y làm Cung Thừa phân biệt nổi hàm ý. Hắn chỉ cảm thấy nụ phần chân thực hơn, chứ cái kiểu giả tạo khiến ngứa mắt như khi. Cung Thừa bảo làm: “Pha một ấm . Là Liễu thì cứ lấy loại ngon nhất đang cất giữ mà pha.”

 

Liễu Ngọc Đường vội ngăn: “Tôi tới cũng lâu , Tam gia đừng phí ngon làm gì.”

 

Cung Thừa hừ lạnh một tiếng: “Ngài là Liễu cơ mà, là thể tranh giành Thành Cảng với , thể tiếp đãi t.ử tế cho ?”

 

Hắn thốt những lời với giọng điệu vô cùng châm chọc. Thế nhưng Liễu Ngọc Đường xong cũng phản bác gì, y chỉ , như thể ai đó chọc , đôi mắt ý vị thâm trường cứ thế dán chặt Cung Thừa. Cung Thừa liếc y một cái, thầm nghĩ dù gương mặt thật, lên cũng mê hồn thật, nhưng cứ thấy nụ thấy khó chịu.

 

Cứ như thể Liễu Ngọc Đường đang coi Cung Thừa là một thứ đồ chơi thú vị, cứ thấy là bật . Cung Thừa cái làm cho phát phiền, chỉ nhanh chóng kết thúc cục diện , liền hỏi thẳng: “Ngươi đến tìm làm gì?”

 

Y đáp: “Nghĩ cũng lâu gặp Tam gia, gần đây ngài vì dưỡng thương nên vẫn luôn ở trong công quán, nên đến thăm ngài một chút. Chỗ là chút quà mọn mang đến giúp Tam gia bồi bổ khí huyết.” Nói y đặt mấy hộp quà lên bàn.

 

Cung Thừa nhướng mắt qua, mỉa mai: “Ta cũng mất m.á.u đến mức sắp c.h.ế.t, cần ngài phí tâm như thế?” Mấy món đồ Liễu Ngọc Đường mang tới quả thực đều là thượng hạng, qua là giá trị nhỏ. Hắn hiểu y hào phóng đột xuất như , chắc chắn là mưu đồ bất chính. Chạm đôi mắt chứa chan ý trong trẻo của Liễu Ngọc Đường, một cơn bực dọc tên trỗi dậy, Cung Thừa gằn giọng: “Rốt cuộc ngươi tới đây làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-7.html.]

 

Liễu Ngọc Đường khẽ: “Tôi mà Tam gia. Tôi là vì nhớ ngài, nên mới tới thăm ngài.”

 

Điếu xì gà tay Cung Thừa suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Hắn thực sự ngờ Liễu Ngọc Đường thể những lời ái trắng trợn đến thế. Cung Thừa trợn mắt y, thấy mặt y dường như thực sự vài phần thâm tình chân thành, chẳng câu đó dọa cho lú lẫn .

 

Cung Thừa định gì đó nhưng thôi. Hắn nhanh chóng trấn tĩnh , nghĩ bụng Liễu Ngọc Đường xưa nay vốn lẻo mép, lời dối chồng chất, thể một câu suông của y làm cho sợ hãi . Lập tức phản pháo: “Ngươi thiên hạ bảo dưỡng thương, thực chất là đồn đ.á.n.h cho rụt cổ mai rùa dám ngoài chứ gì. Ngươi chẳng qua là tới xem trò của thôi.”

 

Mấy ngày nay, danh tiếng của Cung Thừa sụt giảm nghiêm trọng, chuyện ám sát chắc chắn lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm. Với dân chúng, chuyện của Cung Thừa luôn là chủ đề dư tửu hậu hấp dẫn nhất. Một Cung Thừa khí thế ngút trời năm nào giờ như con ch.ó nhà tang kẻ trong bóng tối chèn ép, dĩ nhiên là chịu điều tiếng giễu cợt.

 

Hơn nữa mấy ngày nay trốn biệt trong công quán, càng khiến tin rằng là "rùa rụt cổ". Dù dư luận , Cung Thừa cũng chẳng rảnh mà bận tâm lúc . Việc cấp bách là tìm tên nội gián đang ẩn nấp trong nội bộ. Nếu , hành động của đều sẽ địch nắm thóp, việc thế lực đ.á.n.h tan chỉ còn là vấn đề thời gian.

 

Nhắc đến chuyện , nụ đáng ghét mặt Liễu Ngọc Đường bỗng thu liễm . Y nghiêm túc với Cung Thừa: “Nếu Tam gia chuyện đó, tại còn dỗi hờn với chính phủ nước Thừa làm gì?”

 

Hai chữ "dỗi hờn" của y như thể Cung Thừa đang đơn phương vô cớ gây sự, thậm chí giọng điệu lạnh lùng cứ như đang răn dạy một đứa trẻ hiểu chuyện. Cung Thừa xong càng thêm bực bội.

 

Hắn rít mạnh một xì gà, làn khói nồng đậm qua cổ họng, tận phổi, dạo một vòng quanh cơ thể chầm chậm thoát từ mũi, bấy giờ mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

 

Cung Thừa : “Ta , ngươi đến đây là để dò xét xem quan hệ giữa và chính phủ thực sự đang ở mức nào đúng ?” Đôi mày nhíu , hiện lên vẻ hung bạo. Hắn tiếp tục cuộc trò chuyện nữa, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách:

 

“Giờ cũng còn sớm nữa, ngài cũng thấy tận mắt là c.h.ế.t . Liễu nên về thôi, nếu đường xa quá thể sai đưa ngài về.” Khi những lời , môi vẫn mang một nụ hờ hững. Nụ thường xuất hiện mỗi khi Cung Thừa đang cận kề cơn thịnh nộ nhưng kìm nén thể phát tác.

 

Liễu Ngọc Đường dường như chẳng thấy lời đuổi khách, cũng chẳng để tâm đến biểu cảm của . Y thản nhiên : “Nếu ngài cứ thích hành động theo cảm tính, gây hấn với chính phủ như thì sẽ cực kỳ nguy hiểm. Tạm thời chính phủ chống lưng, những kẻ khác sẽ tìm kẽ hở để nhắm ngài. Dù ngài trốn trong công quán thì kẻ thù đột nhập cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

 

Vẫn là cái giọng điệu dạy bảo nghiêm khắc , khiến Cung Thừa mà lộn ruột. Hắn định nổi đóa thì thấy Liễu Ngọc Đường bỗng rủ mắt xuống, dường như thấy điều gì đó, nụ hiện lên môi y – một nụ rạng rỡ và chân thật lạ thường, khác hẳn lúc nãy.

 

Y bảo: “Tam gia, chẳng qua là vì lo lắng cho ngài nên mới lỡ lời. Nếu gì mạo phạm, xin Tam gia lượng thứ.”

 

Thái độ y đổi nhanh quá làm Cung Thừa kịp phản ứng, chỉ ngây . Liễu Ngọc Đường tiếp tục: “Dù Tam gia tin , vẫn luôn thật lòng quan tâm đến ngài. Chuyện ngài nên suy nghĩ cho kỹ, nếu để đến lúc tứ cố vô thì thực sự sẽ còn đường lui . Ngài ở vị trí bao nhiêu năm, kẻ kéo ngài xuống hề ít. Tôi thấy khí sắc Tam gia tệ, vết thương chắc cũng , xin phép cáo từ. Lần tới, sẽ mang thêm bản thảo của cho ngài xem một thể cho tận hứng, đỡ mất công lật tìm từng tờ tạp chí.”

 

Nói đoạn y dậy. Cung Thừa xong câu đó mới sững xuống bàn – ngay mặt Liễu Ngọc Đường là mấy quyển tạp chí đang mở sẵn, mà trang nào trang nấy đều là bài của y. Lập tức, m.á.u nóng dồn lên mặt Cung Thừa. Hắn ngước mắt lên thì Liễu Ngọc Đường đến cửa. Cung Thừa chỉ kịp vớt vát một câu: “Ai thèm xem mấy thứ đồ của ngươi chứ?”

 

Đáp chỉ là một tiếng khẽ của Liễu Ngọc Đường vọng từ phía xa.

 

Cung Thừa hận thể ném cái gạt tàn gáy y. Hắn đang giận đang thẹn, đôi mắt như phun lửa trân trân bóng lưng y. Cho đến khi Liễu Ngọc Đường khuất dạng, Cung Thừa mới đổ xuống sofa, đờ đẫn mấy quyển tạp chí bàn. Hắn chợt nhận hai bên má đang nóng bừng lên một cách kỳ lạ.

 

Hai vốn là đối thủ đội trời chung, chuyện hổ để y bắt gặp cơ chứ? Thật là mất mặt c.h.ế.t . Chắc chắn trong lòng Liễu Ngọc Đường đang nhạo ngớt cho xem.

 

Loading...