Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:28:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, Liễu Ngọc Đường rửa mặt xong, ăn điểm tâm ngoài ngay. Cung Thừa theo bóng lưng y, thấy dáng của y rốt cuộc vẫn chút cứng nhắc, nhưng nếu kỹ thì nhận . Trong lòng thầm nghĩ, ngày hôm qua lăn lộn lâu như , bản chẳng nể tình gì, gần như dùng hết sức lực để giày vò, thế mà hôm nay Liễu Ngọc Đường ngoài trừ dáng kỳ lạ một chút thì vẫn sinh long hoạt hổ như thường. Xem thể của y cũng cường kiện thật sự.
Nếu Liễu Ngọc Đường thật sự chịu nổi, Cung Thừa chắc chắn làm cho y xuống giường . Hắn thầm thở dài một . Chỉ là lúc thời cơ thích hợp, chờ đến khi xử lý sạch sẽ đống rắc rối xong xuôi, cùng Liễu Ngọc Đường mật cũng muộn, lúc đó sẽ chẳng còn lo lắng đến những chuyện khác nữa.
Cung Thừa thấy bóng dáng Liễu Ngọc Đường khuất hẳn, bèn trở phòng. Hắn bắt đầu quần áo, dự định ngoài một chuyến.
Dựa theo lời Liễu Ngọc Đường về ngày mời khách đó, Cung Thừa vẫn còn mấy ngày để chỉnh đốn và thu xếp. Đến lúc tất cả những nhân vật đều mặt ở lâu để bàn mưu tính kế chia chác tài sản của , sẽ oai phong lẫm liệt mà trở về. Chứ cứ sa sút thế mà về thì còn ý nghĩa gì nữa.
Vì thế Cung Thừa liền sửa sang phục sức, che giấu diện mạo cửa. Hắn vẫn dùng bộ dạng cũ như hôm qua, leo tường mà . Cũng may thủ nhanh nhẹn, nếu đống hoa lăng tiêu phủ kín tường của Liễu Ngọc Đường chắc chắn làm cho trụi sạch. Trên tay là một đóa hoa lăng tiêu đỏ rực vô tình ngắt xuống, Cung Thừa vân vê trong lòng bàn tay thưởng thức, chậm rãi thong dong bước .
Lần , vẫn tới xem cửa hàng của một nữa.
Hôm nay tới sớm, các cửa hàng đang lục tục mở cửa. Tiểu nhị mở cửa với vẻ mặt uể oải, uể oải quét tước hiên như thể vẫn tỉnh ngủ. Tuy nhiên, thấy cảnh tượng , Cung Thừa chuyện náo loạn ngày hôm qua giải quyết êm , nếu thì hôm nay chẳng bầu khí hài hòa, nhàn nhã thế .
Trong lòng Cung Thừa thầm hài lòng, nghĩ bụng: “Cũng may cái ‘c.h.ế.t’ của , vẫn còn giúp trông coi cửa nẻo, chứ một trở . Mấy lão già chắc chắn tung ít cành ô liu để lôi kéo, bao nhiêu kẻ rời . Những kẻ đó thì cứ để chúng , dù cũng hạng trung thành, giữ cũng chẳng tác dụng gì.”
Dựa vách tường suy ngẫm những chuyện , Cung Thừa thấy tiện đích tiến lên hỏi thăm xem ai xử lý vụ việc, vặn một đứa nhỏ bán báo ngang qua, liền giữ nó . Lần dán râu giả, vẽ thêm đôi lông mày xếch, thật sự khó để nhận diện mạo ban đầu. Đứa nhỏ chằm chằm một hồi mà nhận đó là ai.
Cung Thừa thầm đắc ý, xem kỹ thuật cải trang của tồi. Hắn liền với đứa nhỏ đang ngơ ngác: “Này nhóc, hỏi thăm thử xem hôm qua ở đây náo loạn như là vị gia nào dàn xếp. Cứ là cha ngươi khất nợ tiền công nửa tháng, ngươi bệnh nặng đang cần tiền gấp, thật sự tìm nên mới tới đây cầu xin.” Nói xong, nhét một đồng đại dương tay đứa nhỏ.
Số tiền tự nhiên là Liễu Ngọc Đường đưa cho . Hiện tại cô thế cô, lấy tiền cơ chứ. Tiêu tiền của y làm thấy ngại, tự nhủ trở về nhất định tìm món quà quý giá nào đó để tặng y. Cung Thừa nghĩ quan sát thiếu niên mặt.
Đứa nhỏ thấy tiền còn nhiều hơn cả tiền bán báo cả ngày, nên chẳng thèm quan tâm lời Cung Thừa là thật giả. Ở lứa tuổi nó vô cùng lanh lợi, lập tức toe toét: “Được thưa ngài, cứ để con lo, bảo đảm xong xuôi cho ngài.” Sau đó nó giao xấp báo và túi xách cho Cung Thừa cầm hộ thoăn thoắt chạy .
Cung Thừa thấy đứa nhỏ diễn kịch tồi, còn thông minh lanh lẹ. Tên tiểu nhị đang quét sân thấy tới đòi tiền thì định cầm chổi xua đuổi. Đứa nhỏ liền bệt xuống đất, bắt đầu gào t.h.ả.m thiết. Cung Thừa trong góc tối quan sát mà thấy buồn , thầm khen đứa nhỏ thông minh.
Bên đứa nhỏ giở trò lì lợm, ăn vạ ngừng, tên tiểu nhị mất kiên nhẫn quát lên một câu: “Ngươi giỏi thì mà tìm Tần ngũ gia đòi, xem ngũ gia đ.á.n.h gãy chân ngươi !”
Nghe tới đó, Cung Thừa hiểu rõ hôm qua là ai xử lý sự việc. Nghĩ cũng thấy hợp lý, trong đám đông hôm qua kẻ cố tình cài để gây hấn, còn đều là quần chúng rõ sự tình. Nếu một tiếng , thì mấy tên thuộc hạ trướng chắc chắn trấn áp nổi đám ác ý . Tự nhiên cần một kẻ quyền thế khiến chúng thấy mà sợ mới giải quyết . Hóa lúc mà vẫn còn nghĩ đến Cung Thừa , còn cả phần của Tần ngũ gia.
Đang suy nghĩ thì đứa nhỏ trở . Nó hì hì với Cung Thừa: “Thế nào thưa ngài, rõ cả chứ?”
Nhìn dáng vẻ tươi rạng rỡ đầy khí chất thiếu niên của nó, Cung Thừa cảm thấy nó còn thông minh hơn mấy tên thuộc hạ vô dụng của nhiều, liền thưởng thêm cho nó một đồng đại dương nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-37.html.]
Nó hớn hở nhận lấy, miệng mồm dẻo quẹo thêm mấy câu nịnh nọt dễ . Cung Thừa đưa xấp báo và túi xách cho nó. Lúc cúi đầu xuống, thấy tờ báo in mấy chữ lớn “Báo sở Dương Đông – Tốc lãm thiên hạ”, bỗng nhiên hiểu đứa nhỏ là phương nào. Trong lòng thầm nghĩ, Liễu Ngọc Đường thực sự năng lực, ngay cả một đứa nhỏ bán báo y tìm cũng nhân vật đơn giản. Khả năng và dùng của y quả thật đáng nể, hèn chi chỉ trong vài năm ngắn ngủi danh tiếng lẫy lừng ở Cảng Thành . Đều tại Cung Thừa hưởng thụ ngày tháng an nhàn quá lâu, cứ ngỡ cái ghế chủ nhân Cảng Thành êm ái lắm, nên mới ám toán. Nếu đời Liễu Ngọc Đường, thì Cung Thừa cũng sớm bỏ mạng .
Mới ngoài vài phút mà nhớ tới Liễu Ngọc Đường.
Không tại hôm nay nhớ y da diết đến thế. Chắc là vì hôm qua rốt cuộc "ăn" bụng, trong lòng cứ vương vấn mãi, làm cũng quên . Đến mức bây giờ chỉ cần nghĩ đến y, thấy bất cứ chuyện gì liên quan đến y là lòng thấy ngọt ngào. Tuy nhiên, vẫn xử lý chính sự của . Biết Tần ngũ là cái tên khẩu thị tâm phi, ngoài miệng thì bất cần nhưng đang giúp đỡ , lẽ nào tới gặp? Thế là chậm rãi tìm Tần ngũ.
Bên , Liễu Ngọc Đường mới xuống cảm thấy cơ thể khó chịu. Lúc cảm thấy khá hơn, ngờ giờ thấy nhức mỏi vô cùng. Y thầm nghĩ cũng may khi tới đây cùng Cung Thừa náo loạn thêm một trận nữa, nếu hôm nay đường cũng khó khăn. Vừa xuống, những chờ đợi y từ sớm đều đồng loạt về phía y. Sắc mặt Liễu Ngọc Đường đổi, liền bên cạnh : “Tiên sinh, việc t.h.u.ố.c nổ lớn để phá hủy công quán An Thanh chuyện đơn giản. Những nơi bán hỏa d.ư.ợ.c trong Cảng Thành điều tra kỹ, ai từng mua lượng lớn t.h.u.ố.c nổ cả.”
Liễu Ngọc Đường : “Cảng Thành chỉ lớn bấy nhiêu, nếu tra xem ai mua t.h.u.ố.c nổ lượng lớn thì dễ tìm đó. Có lẽ chúng mua từ bên ngoài cảng.”
Người đó gật đầu: “ , thưa . Sau khi nhận điều đó, phối hợp với các em tiếp ứng ở cảng để điều tra danh sách hàng hóa cập cảng thời gian qua. Phát hiện một lô gỗ lớn đưa , là dùng để đóng đồ nội thất.”
Liễu Ngọc Đường tiếp lời: “Cảng Thành vốn nhiều rừng rậm, nhưng vì quy định mới mấy năm gần đây cho phép tùy ý chặt phá cây cối, nên gỗ để dùng, phần lớn đều nhập từ bên ngoài. Nếu nhận hàng đúng là xưởng sản xuất nội thất thì qua vấn đề gì. Chỉ là Cảng Thành sắp thu, thời gian mưa nhiều ẩm ướt, nhập nhiều gỗ về để như chắc chắn sẽ ẩm mốc. Rất nhiều xưởng nội thất sẽ bao giờ mua nhiều gỗ tích trữ hai tháng .”
Người đó hưng phấn vỗ tay một cái: “Tiên sinh thật cao minh! là như , kiểm tra xưởng nội thất đó, hóa đó chỉ là một cái vỏ rỗng, ngay cả giấy phép kinh doanh cũng . Căn bản hề tồn tại nơi nào như thế cả.”
Liễu Ngọc Đường : “ hàng hóa nhập cảng đều cần đăng ký xác minh, hạng nào thể che mắt thiên hạ như mà bên quản lý vụ vụ cảng hề ? Kẻ quản lý cảng hiện giờ là ai?”
Một thanh niên mặt tròn đeo kính bên cạnh lên tiếng: “Là Đỗ Khê, thưa .”
Liễu Ngọc Đường tiếp: “Đỗ Khê là viên chức chính vụ quản lý cảng, vì lượng tàu bè và hàng hóa cảng ít nên gã ăn ít tiền lót tay, còn cho phép lén lút mang theo đồ cấm, nhận hối lộ nhiều. Một lượng t.h.u.ố.c nổ lớn như mà gã cũng dám làm ngơ, ăn bao nhiêu mới cam lòng.”
“Vậy ý thế nào?”
Liễu Ngọc Đường mà đáp, y sang hỏi một thanh niên khác đang cầm cuốn sổ với vẻ mặt hăm hở chuyện: “Có chuyện quan trọng với ?”
“Tiên sinh, ngài cuối cùng cũng chịu . Thấy đang bàn bạc sôi nổi nên dám ngắt lời. Tôi một việc báo ngay cho ngài đây.” Vẻ mặt hào hứng, sống động của khiến những xung quanh nhịn mà trêu chọc: “Cái bộ dạng cuống quýt của , nếu chuyện gì kinh thiên động địa thì đừng trách chúng .”
Cậu liếc xéo một cái lập tức cất giọng kể. Cậu : “Hôm qua phu nhân của Cao Diệp Lâm và phu nhân của Kỳ Viễn Sơn đ.á.n.h phố Đồng Phúc vì tranh giành một sợi dây chuyền. Chuyện đó thật sự dữ dội, đừng hai vị phu nhân đều là phái nữ, lúc đ.á.n.h thật là kinh thiên động địa, quỷ thần sầu——” Chưa hết câu, bên cạnh giễu cợt: “Tưởng chuyện gì, hóa hôm qua ngoài cả ngày là để xem đám đàn bà đ.á.n.h ?” Lời , đều thầm ngớt.
Thanh niên đang dở trêu thì đỏ mặt, ngẩng lên Liễu Ngọc Đường, thấy y cũng đang mỉm nhưng ánh mắt vô cùng thiện, hề ý giễu cợt. Liễu Ngọc Đường , ôn tồn : “Phu nhân của một chuẩn tướng quân đội trú cảng tự nhiên sẽ dám gây hấn với phu nhân của trưởng quan quân vụ cộng trị. Lúc Cao phu nhân gặp Kỳ phu nhân đều khép nép cung kính, hôm qua dám đ.á.n.h ngay giữa phố như ? Xem Cao Diệp Lâm tìm chỗ dựa mới, nên mới dám trèo lên đầu Kỳ Viễn Sơn .”
“, đúng, đúng! Tiên sinh, đó chính là điều !” Thanh niên phấn khích đến mức suýt bật dậy, nhưng thấy thất lễ nên xuống ngay.
Mọi Liễu Ngọc Đường phân tích xong thì đều thu nụ , lộ vẻ hổ thẹn, đồng thanh : “Tiên sinh thật lợi hại.”