Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 30

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:55:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cung Thừa chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều, lập tức dán chặt lấy môi Liễu Ngọc Đường, cuồng nhiệt hôn xuống. Lần , nụ hôn còn phần vồ vập hơn cả lúc nãy, lẽ vì trong lòng vẫn còn chút hờn dỗi, suýt nữa cả hai va răng .

 

Liễu Ngọc Đường đón nhận sự vụng về bằng tất cả kiên nhẫn. Sau một hồi, Cung Thừa nhận tấn công mạnh mẽ thế nào, Liễu Ngọc Đường luôn cách xoay chuyển để nụ hôn trở nên dịu dàng và lưu luyến. Cung Thừa chịu nổi lối hôn đầy ma lực ; nếu như cả hai hôn như thể ăn tươi nuốt sống đối phương, như thể đang đ.á.n.h , thì , cách dẫn dắt của y khiến thấy cả mềm nhũn, nóng rực, cảm xúc cứ thế dồn dập dâng trào.

 

Cung Thừa thấy nóng đến mức khó thở, thực sự thể chịu đựng thêm nữa, định dừng . Liễu Ngọc Đường dường như đoán chạy trốn, hai cánh tay siết chặt lấy vòng eo Cung Thừa. Y với ánh mắt tâm đắc, khẽ : “Trốn cái gì chứ? Trêu chọc định chịu trách nhiệm ?”

 

Cung Thừa đang định thoát , Liễu Ngọc Đường kéo ngược lòng, khiến cơ thể tách dính chặt lấy . Khi cơ thể áp sát vị trí nhạy cảm của Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa khẽ rên một tiếng, rõ là vì đau vì một lý do khác. Liễu Ngọc Đường ôm lấy , chậm rãi cọ xát, khiến mày Cung Thừa nhảy dựng, nghiến răng, cố kìm nén để phát tiếng động.

 

Thế nhưng, gương mặt nhanh chóng ửng đỏ, cơ thể cũng sớm mất sức lực, lả trong lòng Liễu Ngọc Đường. Cảm nhận Cung Thừa còn đường trốn, Liễu Ngọc Đường mới nới lỏng một tay, vuốt ve gương mặt nóng bừng của . Y thì thầm: “Mặt đỏ cái gì? Dễ thẹn thùng đến ?”

 

Nhìn bộ dáng thành thạo của Liễu Ngọc Đường, cứ như một cao thủ tình trường, Cung Thừa bỗng thấy giận vì nghĩ rằng lời khẳng định " từng tình duyên" đây của y là dối. , khi bắt gặp ánh mắt thâm tình của Liễu Ngọc Đường, tự trấn an : dù quá khứ y là ai, thì giờ đây đang ở trong tay chính là Liễu Ngọc Đường. Ai dám trêu chọc y, sẽ trực tiếp đến tận nơi dạy cho kẻ đó một bài học.

 

Cung Thừa cứ ngây ngốc y mà nghĩ vẩn vơ. Liễu Ngọc Đường hiểu đăm đăm như thế, nhưng y cũng chẳng bận tâm, chỉ thấy thương đang trong tầm tay, nếu để "con thỏ" chạy mất thì thật phí hoài. Vì thế, bàn tay còn của y bắt đầu vuốt ve dọc theo vòng eo Cung Thừa.

 

Dưới lớp áo dài mỏng manh, bàn tay y cảm nhận nhiệt độ cơ thể và những khối cơ bắp đầy sức sống. Cảm giác chạm thật sự tuyệt. Cung Thừa vốn sợ ngứa, nhưng ấn eo như , thấy nhột đến mức chịu nổi, liền nắm lấy tay Liễu Ngọc Đường: “Có thể đừng sờ như ?”

 

Liễu Ngọc Đường : “Tại ?”

 

Cung Thừa ấp úng, chẳng đáp thế nào. Liễu Ngọc Đường dễ dàng gạt bỏ sự ngăn cản yếu ớt của . Cả hai đều động tình, cách gần đến mức cảm nhận rõ từng thở và phản ứng của đối phương. Liễu Ngọc Đường ân cần cọ xát, Cung Thừa đỏ mặt, chẳng thể chịu đựng thêm sự kích thích , định chạy trốn nữa Liễu Ngọc Đường giữ chặt.

 

Y thì thầm: “Sao mà ngài cứ chạy trốn ? Chả lẽ thanh thuần đến thế? Thật sự từng mật với ai ?” Như để trấn an, Liễu Ngọc Đường đặt nụ hôn nhẹ lên cổ .

 

Cung Thừa thở hổn hển, đáp: “Trước từng xem mệnh, nếu giữ gìn 25 tuổi thì sẽ giữ mạng.” Liễu Ngọc Đường đang say sưa âu yếm bỗng khựng .

 

Cung Thừa thừa, mỗi kể chuyện , thường nhạo mê tín. Hắn vội vàng giải thích: “Chuyện tin đấy. Năm đó thương nặng đến , khác chắc chắn qua khỏi, nhưng vẫn sống. Ngay cả năm 24 tuổi kẻ gian bỏ độc miệng, vẫn c.h.ế.t. Em xem, chuyện thể tin?”

 

Thấy sốt sắng giải thích, sự ngạc nhiên ban đầu của Liễu Ngọc Đường dần chuyển thành thấu hiểu. Nghe Cung Thừa kể về những thoát c.h.ế.t trong gang tấc, lòng y thắt vì xót xa. Nghĩ kỹ , bao năm qua cuộc sống của Cung Thừa từng bình yên, luôn sống trong cảnh đề phòng, mưu sát, ám toán, bao tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, y khỏi đau lòng. Liễu Ngọc Đường dịu dàng : “Tin, em tin mà.”

 

Được một lắng nhạo , Cung Thừa cảm thấy trái tim như xoa dịu. Hắn thầm nghĩ quả nhiên Liễu Ngọc Đường chính là hiểu nhất, khiến yêu đến tận cùng. Hắn rướn hôn lên má y, kể tiếp: “Sau 25 tuổi, đời cứ nghĩ với phận chắc hẳn mỹ nhân bên cạnh. Ai ngờ vẫn là kẻ ngây ngô, sợ chê nên cứ cự tuyệt hết thảy.”

 

Liễu Ngọc Đường nâng gương mặt Cung Thừa, ánh mắt thẹn thùng : “Cười nhạo ngài? Cười nhạo cái gì chứ?”

 

Cung Thừa đáp: “Ta làm ? Những kẻ đó cứ thích nhạo như đấy.”

 

“Nếu thấy thương thế của ngài lành hẳn, thì hôm nay em tha cho ngài .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-30.html.]

 

Cung Thừa y đang ám chỉ điều gì, liền mắng: “Lưu manh.” ngay đó, hỏi: “Đã thì, nếu mật với , cứ trêu chọc làm gì? Ta bây giờ khó chịu lắm.”

 

Liễu Ngọc Đường luồn tay trong áo , hỏi: “Xem Tam gia cũng mong đợi nhỉ. Đợi thương của ngài lành hơn chút tính tiếp.” Nói đoạn, y ghé tới hôn lấy đôi môi .

 

Dù chỉ là hôn, nhưng tay y hề dừng , bỗng nhiên nắm lấy nơi tư mật của Cung Thừa. Hắn run lên bần bật, một tiếng rên rỉ thể kìm nén Liễu Ngọc Đường nuốt gọn lòng. Cung Thừa vặn vẹo định thoát nhưng y kiểm soát . Sau nụ hôn triền miên, Cung Thừa nhận đôi bàn tay thon dài thường ngày cầm bút của Liễu Ngọc Đường vô cùng lợi hại, linh hoạt đến lạ kỳ.

 

Cung Thừa cảm thấy như một tên nhóc trải sự đời, kiểm soát. Không chịu thua thiệt, cũng luồn tay áo Liễu Ngọc Đường để đáp trả. Liễu Ngọc Đường dường như ngờ tới hành động nhanh chóng , kịp phản ứng, cổ họng phát một tiếng trầm đục.

 

Lòng bàn tay Cung Thừa một vết sẹo hình ngôi do từng đâm, thêm đó là những vết chai sạn vì quanh năm cầm đao múa kiếm, thô ráp lạ thường. Liễu Ngọc Đường đang chiếm thế chủ động bỗng Cung Thừa bắt chước, dù tay chút mất lực nhưng y vẫn buông .

 

Liễu Ngọc Đường nửa nửa , gương mặt tuấn tú rốt cuộc cũng nhuốm một tầng hồng nhạt, diễm lệ vô cùng. Không còn vẻ thành thạo thường ngày, bộ dáng của y càng khiến Cung Thừa kích động. Cả hai cứ thế dốc sức, cuối cùng cũng giấu giếm mà phơi bày tất cả.

 

Cung Thừa mang dòng m.á.u lai, ngũ quan thâm thúy tuấn, thẳng tắp và mạnh mẽ. Còn Liễu Ngọc Đường tuy thua kém, nhưng làn da trắng ngần, tương phản với màu da ngăm vì nắng gió của Cung Thừa. Từ môi cho đến từng tấc da thịt, tất cả đều đến nao lòng.

 

Cung Thừa thở hổn hển hôn y, khẽ gọi: “Ngọc Đường... em thật .”

 

Lời gọi tên , thốt lên ngay bên tai Liễu Ngọc Đường, khiến trái tim y run lên bần bật. Cảm xúc mãnh liệt trào dâng từ tận đáy lòng. Liễu Ngọc Đường thở gấp, chỉ nhào tới hôn Cung Thừa đến quên trời đất.

 

Cung Thừa thấy gương mặt ửng hồng, thở dồn dập của Liễu Ngọc Đường cũng thấy kích động theo. Hắn rướn hôn lấy đôi môi y. Liễu Ngọc Đường đẩy đầu lưỡi , hòa quyện nụ hôn. Cung Thừa buông một tiếng thở dài thỏa mãn. Cả hai đều đạt đến cao trào.

 

Sau nụ hôn, Cung Thừa ngước mắt Liễu Ngọc Đường, khẽ bảo: “Em... dây mặt .”

 

Liễu Ngọc Đường gương mặt tuấn lấm lem những dấu vết của cuộc hoan ái, đôi má ửng đỏ, đôi môi hồng nhuận, càng thêm phần gợi cảm. Y vốn chẳng cố ý, nhưng thấy bộ dáng thấy vô cùng thú vị. Liễu Ngọc Đường : “Em lau cho ngài.” Nói y đưa tay lau mặt , nhưng dường như càng bôi thêm khắp nơi. Cung Thừa bắt lấy bàn tay nghịch ngợm đó, thừa y cố ý nhưng chẳng giận, chỉ y: “Sao em nhiều trò thế.”

 

Hai hôn một lát mới rửa tay. Ngay cả khi rửa tay cũng chịu rời , những ngón tay đan xen trong chậu nước. Cung Thừa vuốt ve những đốt ngón tay trắng ngọc của Liễu Ngọc Đường, bỗng hỏi: “Ngày mai em ngoài ?”

 

Liễu Ngọc Đường đáp: “Em ở bệnh viện một thời gian, bao nhiêu việc còn dồn .”

 

“Vậy ngày mai cả ngày đều về ?”

 

Liễu Ngọc Đường : “Em sẽ cố dành thời gian về. Đâu thể để ngài c.h.ế.t đói ở đây.” Y dừng một chút thêm: “Chủ yếu là vì gặp ngài, đương nhiên sẽ qua đây.”

 

Liễu Ngọc Đường xưa nay vẫn thích những lời đường mật. Trước Cung Thừa thấy y lả lơi, nhưng giờ những lời , lòng như bay bổng. Hắn cầm lấy bàn tay rửa sạch của y lên hôn nhẹ. Chạm vết chai ngón tay vì cầm bút lâu năm của Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa chợt nhớ : “Lúc khi em xem tài liệu chỗ , cây bút máy em thích hình như để quên đó. Giờ chắc nó thành sắt vụn mất .”

 

Liễu Ngọc Đường khẽ : “Không cả. Ngài mua cho em cây mới là .”

/////

Loading...