Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:52:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa trông thấy gương mặt Liễu Ngọc Đường, phản ứng đầu tiên của Cung Thừa là nở một nụ để đối diện với y. Thế nhưng, vết thương mặt thực sự đau đến thấu xương, nụ kịp nở trọn vẹn biến thành dáng vẻ nhăn nhó, nhe răng trợn mắt.
Liễu Ngọc Đường thấy , tiến gần, nhịn mà bật . Vẻ nghiêm nghị, thanh lãnh khi đối diện với Mạnh Tiều lúc nãy mặt y lập tức biến mất dấu vết. Cung Thừa thấy y , trong lòng càng thêm vui vẻ. Rõ ràng đầy thương tích đang đây, chẳng cảm thấy phiền muộn uổng công chút nào, trái còn cảm thấy một mảnh hân hoan khi thấy Liễu Ngọc Đường.
Cung Thừa gì đó, nhưng cổ họng khô khốc đau rát đến mức khó chịu. Hắn há miệng thở dốc, chẳng thể nên lời. Liễu Ngọc Đường bưng tới một chén nước, đút cho Cung Thừa uống.
Rốt cuộc vì đầy vết thương nên việc cử động đối với quả thực quá khó khăn. Vệt nước theo cằm Cung Thừa chảy xuống, Liễu Ngọc Đường tùy tay lau . Chứng kiến sự chăm sóc tự nhiên của y, cứ như thể cả hai gắn bó bên hàng chục năm trời, là một đôi bạn lữ tương tương ái, tim Cung Thừa khẽ rung động, cứ ngẩn ngơ chằm chằm gương mặt Liễu Ngọc Đường.
Thấy mặt Liễu Ngọc Đường còn vương vài vệt máu, dù nghiêm trọng, nhưng vài ngày mới lành hẳn, cũng quấn ít băng vải, sắc mặt tái nhợt, suy yếu vô lực, trong lòng Cung Thừa khỏi dâng lên vài phần xót xa trìu mến. Câu đầu tiên thốt chính là hỏi: “Vết thương của em thế nào ?”
Liễu Ngọc Đường tưởng Cung Thừa đang hỏi vết thương của chính , liền đáp: “Tuy thương nghiêm trọng, nhưng trúng yếu hại, cần tĩnh dưỡng một thời gian. Không ăn đồ mặn, dầu mỡ, cũng tùy ý . Ngài hiểu ?” Câu cuối dứt, mới nhận y là đang về , vì thế Cung Thừa mới : “Ta hỏi em.”
Lời khiến Liễu Ngọc Đường sững sờ. Cung Thừa thấy dáng vẻ đó, tưởng Liễu Ngọc Đường rõ, liền lặp nữa: “Ta đang hỏi vết thương của em thế nào ? Có nghiêm trọng lắm ?” Cung Thừa dứt lời, bỗng thấy Liễu Ngọc Đường đối diện nở nụ .
Nụ giống như sự mỉm nhẹ nhàng , mà cực kỳ rạng rỡ và thuần túy, như một đóa hoa tươi bung nở khối mỹ ngọc, thật sự cực kỳ xinh . Cung Thừa mà ngẩn cả . Liễu Ngọc Đường : “Mấy thứ chỉ là để ngoài xem thôi. Kỳ thực chẳng thương tổn gì đáng kể, chỉ là vài vết thương ngoài da. Không như ngài, căn bản thể tự xuống giường.” Nghe giọng điệu trêu chọc nhẹ nhàng của Liễu Ngọc Đường, cũng đủ tâm tình của y hiện tại đang cực kỳ .
Liễu Ngọc Đường bên cạnh Cung Thừa, lúc mới bắt đầu bàn đến chính sự. Y : “Em tưởng rằng bọn chúng sẽ nhân lúc ngài bên cạnh để tay, ngờ là thừa lúc ngài rời khỏi công quán để chôn b.o.m bên trong, đợi về thì cùng lúc cho nổ cả công quán. Công quán hẳn là thứ mà bọn chúng kiêng kỵ, tất nhiên là ngài thiêu rụi cùng mới thỏa mãn.”
Cung Thừa nhạo báng một tiếng: “Chẳng qua chỉ là một lô thiết quân dụng mới nhập về thôi. Việc kín kẽ, thuộc hạ của cũng ít kẻ rõ. Xem tên gián điệp trong chỗ , quả là tầm thường chút nào.”
Cung Thừa xong, thấy Liễu Ngọc Đường ngẩn , tưởng rằng hớ điều gì. Cung Thừa suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy sai ở , liền hỏi: “Sao ?”
Liễu Ngọc Đường đáp, chỉ mà . Nụ còn nhiều thêm vài phần thần bí so với đó. Thật khiến mà thấy trong lòng khó chịu, cứ rốt cuộc Liễu Ngọc Đường đang cái gì.
Liễu Ngọc Đường đáp nghĩa là y , Cung Thừa hỏi thế nào cũng vô ích. Hắn chỉ đành chằm chằm Liễu Ngọc Đường, tìm manh mối nào đó gương mặt . Liễu Ngọc Đường vốn giỏi ngụy trang, Cung Thừa mãi cũng chẳng thấy gì.
Liễu Ngọc Đường vẫn giữ nguyên bộ dạng đó, dùng giọng điệu công việc tiếp: “Khoảng thời gian cận kề Trung thu, của em phát hiện một đám rõ lai lịch trong Cảng Thành. Em liền đoán là thế lực phương nào làm chuyện lớn. Nghĩ đến chuyện của ngài, e là những kẻ đó chính là chủ mưu. Em phái tống đám đó sở cảnh sát, nhưng khi cảnh sát thẩm vấn, bọn chúng chỉ khai là công nhân bến tàu. Ngài xem trùng hợp , tất cả đều thống nhất lời khai, lệch nửa lời. Lại còn bảo vì bến tàu dạo nhiều việc, bọn chúng việc để làm nên mới quanh ngó nghiêng. Tất cả đều khai y hệt , chắc là kẻ dặn dò. Kẻ đó cao thâm khó lường, thấy đầu đuôi, chỉ sợ ngài sẽ dính phiền phức lớn. Quả nhiên, công quán liền nổ.”
Cung Thừa vẫn luôn yên lặng Liễu Ngọc Đường kể. Sau khi xong, trầm mặc một lát, vì bàn chuyện đó, : “Cho nên ngày hôm đó em mới nhất quyết theo , những đòi lên xe mà còn bảo ngủ chỗ của ?”
Dù Cung Thừa đang hỏi về chuyện , Liễu Ngọc Đường vẫn đáp. Y gật gật đầu.
Không ngờ, chỉ một cái gật đầu đó thôi mà Cung Thừa trông vẻ giận dữ. Không kiểu giận dữ tột độ, mà chỉ là bực bội. Thật khó hiểu. Tuy nhiên, câu tiếp theo của Cung Thừa vạch trần lý do tức giận: “Em cứ luôn như , âm thầm làm gì đó cũng chẳng bàn bạc với . Luôn giấu giếm , xong việc mới . Em cảm thấy năng lực xử lý những việc ? Em chính là thấy vô năng vô dụng, nên mới âm thầm che chở , mà chẳng cho điều gì.” Nói đến đây, kích động, khiến vết thương ẩn ẩn đau nhức.
Liễu Ngọc Đường thấy , vội tiến đè vai Cung Thừa xuống, : “Em bao giờ nghĩ như , em chỉ là bảo vệ ngài.” Y ngừng một chút, ánh mắt sâu thẳm ngắm gương mặt Cung Thừa, thêm, “Chỉ thế mà thôi.”
Như , những lời định gây sự của Cung Thừa lập tức chặn bởi câu của Liễu Ngọc Đường, thậm chí còn khiến thất thần. Khó thể diễn tả Cung Thừa cảm thấy thế nào trong lòng, chỉ thấy dù đang băng bó kín mít như một cái bánh chưng, thì gương mặt tuấn vẫn phủ lên một tầng ửng đỏ.
Hắn thế mà thẹn thùng, hổ dám Liễu Ngọc Đường, cứ thế dời ánh mắt , ngây ngốc đáp một tiếng thêm lời nào. Cung Thừa còn tức giận nữa, cuộc đối thoại tiếp tục. Liễu Ngọc Đường tiếp: “Tên gián điệp bên cạnh ngài hiện vẫn rõ là ai. Ngài cần đề phòng cả những cận nhất. Việc ngài còn sống, trừ những tin tưởng thì cho ai . Bọn chúng đều cho rằng ngài c.h.ế.t, hoặc giả là chạy thoát. Vì tìm thấy t.h.i t.h.ể của ngài trong đống đổ nát, các thế lực khác đương nhiên sẽ tốn sức tìm kiếm khắp nơi. Khó phân biệt địch , mấy ngày ngài cứ ở yên tại phòng bệnh với em, tĩnh dưỡng cho vết thương. Khi nào thể xuống giường xuất viện, em sẽ đưa ngài ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-26.html.]
Dặn dò xong, thấy Cung Thừa vẫn thần sắc ngẩn ngơ, Liễu Ngọc Đường tưởng chẳng lọt tai chữ nào, liền hỏi : “Ngài em gì đấy?”
Cung Thừa lúc mới hồn, đáp: “Ừ ừ. Nghe .”
“Thật sự hết chứ?”
“Thật mà.”
“Vậy ngài lặp thử xem em gì?”
Sự im lặng hồi lâu chứng minh Cung Thừa quả nhiên quá sững sờ mà chẳng mấy. Liễu Ngọc Đường định thở dài nữa, thì Cung Thừa ấp úng lặp những lời y một cách đơn giản.
Nhìn Cung Thừa lúc , chẳng còn vẻ giương nanh múa vuốt lúc nãy nữa. Cung Thừa từ phía lên y, dáng vẻ phục tùng ôn nhu thật sự hiếm thấy đáng yêu. Thế là mặt Liễu Ngọc Đường kìm mà nổi lên vài phần ý .
Chính vì những nguyên do đó, Liễu Ngọc Đường và Cung Thừa cùng ở trong phòng bệnh để nhận trị liệu.
vì thể để ngoài Cung Thừa đang giấu ở đây, nên việc chăm sóc cái "bánh chưng" Cung Thừa đương nhiên do một tay Liễu Ngọc Đường lo liệu. Lúc khi còn hôn mê thì làm gì, bây giờ tỉnh , Cung Thừa khỏi thấy ngượng ngùng khi để Liễu Ngọc Đường lo liệu đủ đường từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Hắn đòi tự ăn cơm.
hai tay đều băng bó kín mít, làm thể tự ăn ? Thế mà Cung Thừa cứ nằng nặc đòi ăn, Liễu Ngọc Đường đành đặt bàn ăn lên giường , khoanh tay xem xoay xở thế nào.
Cung Thừa cố gắng dậy từ giường. Rõ ràng biến thành một cái bánh chưng, mà vẫn giữ bộ dạng thần thái sáng láng, quả là một chuyện lạ lùng. Hộp cơm đặt ngay mặt bàn, ăn thế nào thì tùy .
Chỉ thấy Cung Thừa cố gắng cử động bàn tay, phát hiện ngón tay băng kín , thế là dùng mấy ngón đó cầm thìa. Tuy nhiên, khuỷu tay nẹp thép nên chỉ thể giơ cánh tay thẳng đơ, thể cử động linh hoạt, còn bàn tay thì bất động.
Dù , Cung Thừa vẫn cố chấp dùng một tay ăn cơm, dù ăn chậm và vụng về. Vốn dĩ Cung Thừa là khá nóng tính, ăn hai miếng liền tự bực , thế là cúi đầu vùi hộp cơm mà ăn, như còn gắp mấy miếng thịt ăn ngon lành.
Dáng vẻ chẳng khác nào một chú cún đang ăn cơm, thật sự chút đáng yêu.
Hắn ăn vất vả như , Liễu Ngọc Đường bên cạnh cũng chẳng thấy cầu cứu , cứ thế cố gắng ăn hết bữa cơm. Khó khăn lắm mới ăn xong, Cung Thừa đắc ý dào dạt : “Thấy , bảo là tự ăn mà.”
Liễu Ngọc Đường cãi , dọn dẹp đồ đạc, bật khi thấy mặt mũi Cung Thừa dính đầy hạt cơm. Cung Thừa ngơ ngác cố dùng ngón tay sờ lên mặt, lấy thêm một hạt cơm nữa. Nhận gương mặt uy nghiêm lạnh lùng của giờ đang dính đầy hạt cơm trông buồn đến thế nào, Cung Thừa : “Mau mau, lau mặt.”
Liễu Ngọc Đường cầm một chiếc khăn , nhưng đưa cho Cung Thừa. Cung Thừa thấy thế : “Đưa đây, tự lau.”
Liễu Ngọc Đường vẫn đưa, cứ cầm khăn im. Cung Thừa hết cách, liền bảo: “Em đây chút .” Liễu Ngọc Đường tuy hiểu ý, vẫn tiến gần thêm một chút.
Cung Thừa lập tức cúi đầu, vùi mặt , tự cọ miệng chiếc khăn trong tay Liễu Ngọc Đường. Cọ qua cọ , trái , lau sạch những hạt cơm mặt. Sau khi làm xong, Cung Thừa ngẩng đầu với Liễu Ngọc Đường: “Ta bảo tự lau mà, em cứ chịu đưa.” Lời tuy chút oán trách, nhưng kỳ thực chẳng hề ý trách cứ. Hắn đến mức đôi mắt cong , trông thật mắt.