Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:16:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Thừa chìm sâu giấc ngủ. Chỉ lúc , vẻ mặt hung thần ác sát thường ngày của mới trở nên nhu hòa. Khi ngủ say, giữa hàng mày là một mảnh an hòa tĩnh lặng, trông ngoan ngoãn đến lạ, chẳng giống chút nào với con giao long lúc nào cũng giơ vuốt múa vuốt, nhe răng trợn mắt .
Khó khăn lắm mới thấy diện mạo của , dù Cung Thừa ngủ say, Liễu Ngọc Đường vẫn đặt bản thảo xuống, chăm chú ngắm gương mặt mà rời . Y ghế, lặng lẽ quan sát. Thấy vì khó thở mà hé môi hô hấp nhẹ nhàng, gò má ửng hồng chắc là do cơn sốt lúc nãy để .
Ngũ quan của vốn góc cạnh sắc sảo, nhưng đôi môi trông là nơi mềm mại nhất. Lúc đôi môi khẽ mở, tiếng thở mang theo giọng mũi vang lên giữa gian tĩnh mịch, thế mà trông... đáng yêu đến thế.
Liễu Ngọc Đường mỉm đến cong cả mắt, y nhẹ tay đặt bản thảo lên tủ đầu giường, dùng ly nước đè lên thật cẩn thận. Rủ mắt xuống, y thấy bàn tay trái của Cung Thừa đang lộ ngoài chăn.
Làn da của Cung Thừa dĩ nhiên như Liễu Ngọc Đường. Hắn thực sự là lăn lộn giữa giang hồ bằng xương bằng thịt, bàn tay trông thô ráp và khô khan. Tuy nhiên, nó mang một vẻ nam tính đậm nét với khớp xương rõ ràng, gân xanh nổi lên, cùng những vết sẹo và vết chai do cầm đao kiếm hằn sâu trong lòng bàn tay.
Và thể phớt lờ chính là vết sẹo đáng sợ mu bàn tay .
Lòng bàn tay Liễu Ngọc Đường phủ lên đó, màu da của y và đối lập một trời một vực, nhưng trong sự tiếp xúc hiện lên một vẻ hài hòa kỳ lạ.
Ban đầu Liễu Ngọc Đường chỉ đặt ngón tay lên, đó chậm rãi dùng lòng bàn tay mơn trớn vết sẹo . Thấy Cung Thừa vẫn ngủ say, y bèn vươn cả hai tay nắm lấy tay , lật bao trọn lòng bàn tay .
Nhìn kỹ mới thấy, hóa trong lòng bàn tay Cung Thừa cũng một vết sẹo, tương ứng với vết sẹo mu bàn tay. Có thể đoán bàn tay của Cung Thừa từng một vật sắc nhọn đ.â.m xuyên qua.
Liễu Ngọc Đường nắm bàn tay vốn gió lạnh thổi đến giá ngắt của trong lòng bàn tay ấm áp của , ngước mắt vẫn đang ngủ gì . Cuối cùng, y khẽ : "Em tiêu tốn bao nhiêu tâm tư mới thể mặt ngài."
Y khẽ thở dài: "Thế mà ngài chẳng nhớ em lấy một chút."
Y đặt tay Cung Thừa trở trong chăn, vươn tay vén lọn tóc mai mặt , thêm: "Vậy thì cũng đừng trách em cứ trêu cho ngài nổi giận. Ngài cũng làm em giận lắm đấy." Dứt lời, y vén góc chăn cho tiếp tục đó ngắm .
Dường như nhận điều gì, Liễu Ngọc Đường đầu , thấy Vệ Kiệt đang ở cửa với vẻ mặt ngây vì kinh ngạc. Cái biểu cảm há hốc mồm đó cho thấy chắc hẳn chứng kiến cảnh tượng .
Lúc Vệ Kiệt đại khái là phân biệt nổi lầm là quan hệ giữa hai họ thực sự thiết đến . Liễu Ngọc Đường liếc một cái, hỏi: "Tam gia nhà cho phép các gõ cửa mà cứ thế xông ?"
Vệ Kiệt vẻ mặt ngượng nghịu nhưng vẫn đáp: "Tôi thấy bên trong động tĩnh gì nên lo lắng chuyện xảy . Tam gia từng dặn kỹ ." Thấy Liễu Ngọc Đường vẫn đó, mà Vệ Kiệt thì thừa Tam gia nhà thích y, nên mới lên tiếng: "Tam gia ngủ , Liễu xem là...?" Lời cần quá rõ ràng cũng đủ hiểu đây là lệnh đuổi khách.
Liễu Ngọc Đường như , y đầu với Vệ Kiệt: "Tôi sẽ đợi Tam gia tỉnh , vài chuyện quan trọng vẫn với ngài . Những việc thể chậm trễ."
Nghe lời , rõ ràng y tạm thời ở đây. Vệ Kiệt chút ngẩn ngơ, đó Liễu Ngọc Đường dặn thêm một câu: "Lúc Tam gia tỉnh chắc cũng đến giờ cơm , dặn nhà bếp làm món gì ngài thích nhé. Giờ hẳn là Tam gia thấy đắng miệng, làm món gì đậm đà một chút, nhưng tuyệt đối cay nóng dầu mỡ." Thấy Vệ Kiệt phản ứng, Liễu Ngọc Đường đầu hỏi: "Được chứ?"
Vệ Kiệt ngẩn một hồi lâu mới ấp úng nhận lời, theo bản năng xuống bếp dặn dò. Đi vài bước, bỗng thấy gì đó sai sai, định .
cuối cùng chỉ gãi gãi gáy, dặn một cô hầu ở cửa: "Cô, cô canh chừng bên trong cho kỹ , chuyện gì báo ngay lập tức đấy."
Cô hầu trẻ tuổi với đôi mắt đen láy chằm chằm Vệ Kiệt, nhỏ giọng nhưng dứt khoát đáp một tiếng. Vệ Kiệt bấy giờ mới gãi đầu xuống lầu, lẩm bẩm một câu "lạ thật" biến mất dạng.
Dù đang bệnh nhưng Cung Thừa ngủ một giấc mộng mị, cực kỳ ngon giấc. Hắn cứ nghĩ tỉnh dậy thì tên Liễu Ngọc Đường chắc , tâm trạng lập tức thoải mái hẳn lên. Lúc tỉnh , mắt còn mở, Cung Thừa bắt đầu vươn vai ngáp dài, cuối cùng quấn chăn quanh lăn một vòng giường.
Mái tóc vốn rối của hành động càng trở nên bù xù như tổ quạ. Cung Thừa còn kịp tận hưởng cảm giác lười thêm chút nữa thì bỗng thấy một giọng đầy ý : "Tỉnh ?"
Cung Thừa giật nảy , bật mở mắt.
Thấy Liễu Ngọc Đường vẫn chễm chệ ghế .
Chắc là tỉnh ngủ . Cung Thừa nhắm mắt nữa, định xua tan cái "ảo giác" . Kết quả bên : "Nhà bếp làm xong bữa tối, ngài ăn chút gì ?" Cái giọng điệu , cái nội dung cứ như y mới là chủ nhân của An Thanh công quán . Cung Thừa đột nhiên mở trừng mắt Liễu Ngọc Đường.
Lúc nãy Cung Thừa mới ngủ dậy còn lờ đờ, cái bộ dạng lười nhác trông hệt như một con báo đang ngáp dài thoải mái, ngoan ngoãn chẳng khác gì một con mèo nhỏ. Giờ đây khi tỉnh táo , giữa đôi mày cố tình hiện lên vài phần hung dữ, ánh mắt cũng đầy vẻ đe dọa.
Hắn chắc hẳn nghĩ trông hung thần ác sát lắm, nhưng cái "tổ quạ" buồn đầu đ.á.n.h tan sạch bách sự hung dữ mà dày công tạo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-14.html.]
"Sao ngươi còn ?"
Liễu Ngọc Đường như thấy mái tóc rối bời của , gương mặt vẫn đổi sắc. Y nghiêm chỉnh : "Tam gia bệnh thế , nếu tới quan tâm vài câu, phía bên ' cầu tiến'. Nếu sớm thế , e là sẽ gặp tai họa mất."
Trước khi ngủ Liễu Ngọc Đường mấy chuyện , tỉnh dậy Cung Thừa quên gần hết. Nghe y nhắc , mới lờ mờ nhớ y bảo gì —— bảo là trộm sơ đồ vũ khí của ? Lại còn bảo là quyến rũ ?
Nghĩ đến đây, Cung Thừa hừ lạnh: "Muốn trộm đồ của mà phái cái loại như ngươi tới ? Ta thấy ngươi thấy ghét , còn đòi quyến rũ, thật nực . Ít nhất cũng phái một đại mỹ nữ qua đây cho mắt chứ. Ngươi là đàn ông thì gì mà ."
Hiển nhiên Cung Thừa chuyện Liễu Ngọc Đường "bỏ tối theo sáng" thật , nhưng chuyện sơ đồ vũ khí thì tin. Bởi vì nơi cất giấu vũ khí vốn chỉ ghi một bản vẽ mà ít , thế mà y , điều đó chắc chắn nghĩa là gián điệp tiết lộ tin tức. Dù thì lời của Liễu Ngọc Đường cũng cảnh tỉnh Cung Thừa.
Cung Thừa nheo mắt Liễu Ngọc Đường, âm thầm đ.á.n.h giá y. Hắn thấy thực sự quái dị, chẳng câu nào là thật, còn làm mấy hành động và lời mật quá mức. Thật... thật... Cung Thừa nghĩ mãi từ nào để diễn tả cảm giác đó, cuối cùng chỉ cảm thán trong lòng: Thật khiến chịu nổi.
Nghe Cung Thừa , sắc mặt Liễu Ngọc Đường đổi, nhưng mấy câu cằn nhằn y rạng rỡ hơn.
Cung Thừa thấy bộ dạng của y, cứ cảm giác y là một con hồ ly đang đó vẫy đuôi thầm tính kế , càng càng thấy ngứa mắt. Liễu Ngọc Đường hỏi: "Tôi làm gì mà khiến ngài thấy là ghét chứ?"
Còn chẳng mấy chuyện đây . Cung Thừa thầm nghiến răng.
Không đây cố ý , mà các cửa tiệm của Cung Thừa cứ luôn gây rối, hoặc là lúc giao dịch gặp vấn đề, hoặc lúc bốc dỡ hàng ở cảng gặp chuyện. Sau Cung Thừa phái tra mới kẻ gây rối là đám thanh niên học sinh, chúng chỉ làm hỏng vài vụ làm ăn của Cung Thừa mà còn khiến tổn thất ít tiền bạc.
Cung Thừa bảo: "Chuyện ngươi còn hỏi , tự mà nghĩ. Ngươi tới chọc , nếu ngươi ngoan ngoãn làm giáo viên, lo cho cái tòa soạn của ngươi, để đám học sinh phá chuyện của thì cũng chẳng rảnh mà để ý đến ngươi."
Liễu Ngọc Đường hỏi: "Ngài là mấy vụ làm ăn đó ?" Y vẻ như mới nhớ , chợt hiểu mà : "Mấy vụ đó ngài làm . Nếu ngài nhúng tay thì tiêu đời ."
"Ta tiêu đời cái gì? Cái đồ quạ đen nhà ngươi, bớt trù ẻo ."
"Lúc đó định lén giấu hàng cấm hàng của ngài, định mượn tay ngài vận chuyển Thành Cảng. Khi đó hiệp định cấm t.h.u.ố.c phiện hiệu lực, kiểm soát gắt gao, họ chụp mũ lên đầu ngài để ngài bao giờ ngóc đầu lên nổi quốc hội. Tôi sai tới phá mấy vụ đó, hàng nhận chẳng là cứu ngài một mạng ?"
Cung Thừa sững sờ tại chỗ. Hồi lâu , mới : "Ngươi dối lừa , miệng ngươi làm gì câu nào thật. Chẳng qua ngươi nẫng tay hàng đó thôi, vì vụ đó mà nhận hàng đúng hạn, bồi thường bao nhiêu tiền. Nếu đúng như ngươi , lúc đó ngươi bảo ? Chẳng qua giờ ngươi lời ý để lấy lòng thôi."
"Tin tức đến quá gấp, dĩ nhiên thời gian báo cho ngài . Huống hồ lúc đó mới tới Thành Cảng, chỉ là một thư sinh gì trong tay, làm gặp Tam gia đây. Thành Cảng rồng rắn lẫn lộn, cũng chẳng phân biệt ai là bạn ai là thù nên mới làm ."
Cung Thừa bộ dạng của Liễu Ngọc Đường lúc , y trông thực sự như đang hồi tưởng quá khứ, thần sắc trấn định, giống như đang dối. Quan trọng nhất là, đó Tần Ngũ cũng từng với Cung Thừa rằng lô hàng đó vẻ vấn đề.
lúc đó Cung Thừa nhận hàng, bận rộn lo đền tiền nên cũng chẳng để ý, quẳng nó đầu. Không ngờ lô hàng đó giấu thứ t.h.u.ố.c phiện đáng sợ thể khiến còn đất dung như .
Giờ nghĩ mới thấy rùng . Lúc đó Thành Cảng mới thỏa thuận chính sách cộng trị với nước Thừa, Cung Thừa là nhân vật phong vân của thành phố, chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẽ ngã xuống khỏi mây xanh, vĩnh viễn ngóc đầu lên .
nghĩ kỹ , nếu đúng như Liễu Ngọc Đường , y mới tới Thành Cảng mà thể kích động bao nhiêu học sinh làm chuyện đó, chứng tỏ y một sức lôi cuốn đáng sợ.
Mà Cung Thừa bấy lâu nay vẫn cứ đinh ninh Liễu Ngọc Đường cố ý đối đầu với . Trước đây thế lực của Liễu Ngọc Đường nhỏ bé, chỉ là một trí thức, Cung Thừa căn bản để mắt, thế mà giờ đây y ở vị trí gần như ngang hàng với . Mấy năm qua hai thế lực va chạm cũng là lẽ thường, ngờ kẻ mới tới Thành Cảng năm đó giúp một việc lớn như .
Thế nhưng, tại y làm thế?
Cung Thừa ngơ ngẩn mắt Liễu Ngọc Đường, và y dường như cũng đoán hỏi gì. Liễu Ngọc Đường đón lấy ánh mắt thâm trầm nhưng đầy hoang mang của Cung Thừa, : "Tôi Tam gia hỏi gì. Tôi thể báo cho Tam gia rằng, ngay từ lúc đó, lòng hướng về ngài, chỉ vì ngài mà làm chút việc mọn."
Cung Thừa nheo mắt.
Kẻ đối đầu với bao lâu nay giờ bảo là thầm ái mộ từ lâu, còn làm bao nhiêu việc cho mà . Ai mà tin chứ?! Đám hóng hớt mà chuyện chắc rụng răng, đồn thổi khắp Thành Cảng cho xem.
Cảm thấy y đang trêu chọc , Cung Thừa liếc y một cái, bỗng nhớ mục đích y tới đây. Ánh mắt Cung Thừa hiện lên vài phần ý , hất hàm, Liễu Ngọc Đường bằng lỗ mũi: "Chẳng ngươi bảo tới để quyến rũ ? Giờ đói , ăn cơm. Ngươi giúp mặc quần áo, xỏ giày ."
Liễu Ngọc Đường ngẩn , nhưng nở nụ : "Được thôi."
Chợt thấy Liễu Ngọc Đường tươi đến thế, tim Cung Thừa bỗng thắt một cái, cảm giác chẳng gì sắp xảy . Hắn thầm hoang mang: "Quyết định liệu sai lầm đây?"