Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:15:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành Cảng thu. Bốn bề giáp biển, nên dù sống ở trung tâm thành phố thì vẫn thường xuyên cảm nhận những luồng gió lạnh rợn . Đây chính là thời điểm chuyển mùa, nhiều đổ bệnh trong tiết trời . Cung Thừa uể oải nửa nửa tựa giường, cái mũi tắc nghẽn khiến khó lòng hô hấp, chỉ thể há miệng thở dốc như một kẻ ngốc.

 

Đầu óc Cung Thừa choáng váng, nóng bừng, cảm giác thể nhẹ bẫng như đang trôi dạt vô định giữa biển khơi. Hắn thực sự tìm Liễu Ngọc Đường để xem tên đó là "miệng quạ đen" , mà chỉ tùy tiện phán một câu vận khiến đổ bệnh thật. Bình thường thể chất Cung Thừa , hiếm khi đau ốm, nhưng đêm qua ngâm tận hai bồn nước lạnh, mang theo hình đầy hàn khí tới lui giữa đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc ngủ dậy một giấc là thấy trời đất cuồng. Kiểm tra mới , Cung Thừa ốm thật .

 

Cung Thừa đó, bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t.

 

Hắn hiếm khi bệnh, mà một khi bệnh là tinh thần suy sụp hẳn, chẳng màng đến chuyện gì, chỉ . chẳng hiểu đầu óc cứ thao thức ngủ , cuối cùng đành đó treo máy, mắt trợn trừng, miệng há hốc, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều chi.

 

Lúc , Vệ Kiệt tiến đến gõ cửa, báo rằng Kim lão bản đến bái phỏng.

 

Cung Thừa liếc về phía cửa. Lúc cửa đang mở toang vì bác sĩ dặn thông gió, gió lạnh lùa nhưng Cung Thừa đắp chăn kín mít nên cũng thấy lạnh. Hắn chằm chằm Vệ Kiệt ở cửa, gằn giọng: "Bảo lão biến ."

 

Khổ nỗi, lúc mở miệng thì thôi, mở miệng là cái giọng âm trầm tàn nhẫn thường ngày biến thành tông giọng mềm nhũn, dính đặc giọng mũi như trẻ con đang làm nũng. Ba chữ "làm lão biến" thốt chẳng chút uy lực nào, còn vấp váp từng chữ một. Nếu kẻ thù mà thấy, thấy bộ dạng của , chắc chắn sẽ đến khép miệng. Hiện tại Cung Thừa chẳng gặp ai hết, cái bộ dạng mất hết oai phong lẫm liệt thế , nào dám để ai thấy. Nếu là thương thì còn thể gồng chịu đựng, nhưng giờ xoang mũi tắc nghẽn, hô hấp thuận, đây là thứ cách nào ngụy trang nổi.

 

Vệ Kiệt gật đầu lui . Cung Thừa xuống, tiếp tục trợn mắt trần nhà. Nói xong mới bắt đầu chậm chạp suy nghĩ xem "Kim lão bản" là vị nào.

 

Đầu óc vẫn còn mơ hồ, cảm giác như một đống hồ dán đang nhồi nhét trong não, suy nghĩ gì cũng chậm chạp. Kim lão bản là một đối tác lớn khác trong làm ăn của Cung Thừa, nhưng khác với Tần Ngũ, lão cùng sinh t.ử với , quan hệ dĩ nhiên chẳng thiết gì. Ngày ngày gương mặt béo múp míp của lão luôn là nụ giả tạo, đó mới chính là diện mạo của một gian thương thực thụ. Chắc hẳn lão ngóng tin đêm qua Cung Thừa và Tần Ngũ gặp nên mới tới thăm dò xem quan hệ hai bên thế nào.

 

Cung Thừa định hừ lạnh một tiếng qua mũi, nhưng nhận mũi tắc tịt hừ , đành dùng miệng "hừ" một cái. Hắn nhắm mắt , đầy căm phẫn nghĩ thầm, sẽ gặp lão béo c.h.ế.t tiệt đó . Giờ chẳng còn sức mà tiếp đãi.

 

Vừa mới nghĩ thông suốt chuyện đó, lẽ do dùng não quá độ nên đầu Cung Thừa bắt đầu đau nhức. Hắn nhớ đến giờ uống t.h.u.ố.c theo lời bác sĩ dặn, bèn quờ tay định lấy t.h.u.ố.c tủ đầu giường.

 

Hắn mở mắt, chỉ theo bản năng mà sờ soạng, nhưng sờ mãi thấy. Đang định mở mắt tìm thì một bàn tay đưa lọ t.h.u.ố.c đến mặt , thậm chí còn rót sẵn một ly nước ấm. Cung Thừa cứ ngỡ Vệ Kiệt , trong bụng còn khen thầm tên nhóc săn sóc chủ. Hắn buông lời hỏi: "Lão già họ Kim ?" Vừa , cái giọng mũi dính dính thốt từng chữ.

 

Cung Thừa bỏ viên t.h.u.ố.c miệng, đúng lúc liền thấy bên cạnh đáp: "Đi ."

 

Giọng lập tức khiến Cung Thừa bật mở mắt. Hắn đầu , đang cạnh ai khác chính là Liễu Ngọc Đường. Cung Thừa giật kinh hãi, viên t.h.u.ố.c kẹt ngay giữa cổ họng khiến ho sặc sụa. Liễu Ngọc Đường vươn tay vỗ vỗ lưng cho , nắm lấy bàn tay đang cầm ly nước của , đưa lên tận miệng.

 

Liễu Ngọc Đường bảo: "Uống miếng nước ."

 

Cung Thừa vội vàng uống vài ngụm nước, khó khăn lắm mới nén cơn ho. Hắn lau vệt nước tràn nơi khóe môi, tay đẩy Liễu Ngọc Đường một . Cung Thừa gằn giọng: "Tránh xa một chút." Hắn sặc đến mức suýt rơi nước mắt, cộng thêm đang bệnh nên hai má và chóp mũi đỏ bừng, thở khó khăn khiến giọng cứ chậm rì rì, dính đặc.

 

Liễu Ngọc Đường lập tức trêu: "Ngài sợ lây bệnh cho ? Thân thể lắm, đến mức ở cạnh ngài một lát mà đổ bệnh ."

 

Cung Thừa đáp: "Bớt tự đa tình . Cái đồ quạ đen chuyển thế nhà ngươi, càng xa càng ."

 

Liễu Ngọc Đường vẫn cứ hì hì.

 

Tục ngữ câu "đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy ", nhưng Cung Thừa cái mặt của Liễu Ngọc Đường là chỉ đ.ấ.m cho một phát. Cảm giác choáng váng mệt mỏi lúc nãy bỗng chốc biến mất, tinh thần phấn chấn hẳn lên vì tức giận. Nhìn Liễu Ngọc Đường vẫn bộ dạng thần thái sáng láng, Cung Thừa trừng mắt một lúc lâu mới hỏi: "Ngươi đây bằng cách nào?"

 

Liễu Ngọc Đường đáp: "Dĩ nhiên là cửa chính ."

 

"Ta dặn làm tiếp bất cứ ai. Ngươi bằng cách nào?"

 

"Nói vài câu là họ cho thôi."

 

"Cái thằng nhóc nào mà dám trái lệnh , cho ngươi hả? Chúng mắt ? Huống hồ giữa ngươi và ——"

 

"Giữa và ngài thì làm ?" Y vươn tay giúp Cung Thừa vén góc chăn.

 

"Dĩ nhiên là tự lập trận doanh, đối chọi gay gắt!" Cung Thừa giật phắt góc chăn.

 

Liễu Ngọc Đường : "Tôi ngài cả ngày gặp ai, nhớ tới hôm qua ngâm nước lạnh mấy , sợ ngài bệnh nên ghé qua xem thử."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-13.html.]

"Xem đủ thì ——" Hắn định dùng từ "cút", nhưng Liễu Ngọc Đường luôn trưng vẻ quân t.ử thanh cao mặt , làm Cung Thừa thấy lời thô tục thì vẻ bỉ ổi quá, rốt cuộc chỉ : "Thì mau ."

 

Cung Thừa cứ ngỡ lệnh đuổi khách của đủ tuyệt tình, nhưng ngờ da mặt Liễu Ngọc Đường dày đến thế. Chỉ y đáp: "Dĩ nhiên là xem đủ . Đến thăm Tam gia mà chỉ hai ba cái mà đủ ."

 

Hồi xưa Cung Thừa làm đại ca lưu manh còn tự đắc da mặt dày, giờ gặp Liễu Ngọc Đường mới thấy đúng là "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên". Gặp y mới thế nào là vô thực sự.

 

Cung Thừa cái miệng của Liễu Ngọc Đường. Tên khéo mồm dối chớp mắt, bụng đầy chữ nghĩa thể dìm c.h.ế.t , mà tâm cơ thì sâu như vực thẳm.

 

Cung Thừa quyết định dùng kế " phản ứng", để mặc y tự thấy chán mà . Hắn nhắm mắt , rụt xuống chăn, vẻ đang ngủ. Thế nhưng dù nhắm mắt, vẫn cảm nhận ánh mắt rực cháy chút che giấu của Liễu Ngọc Đường. Cung Thừa nhẫn nhịn gì, nhưng Liễu Ngọc Đường bắt đầu lên tiếng, là những lời hỏi han ân cần.

 

"Đêm qua bảo ngài , đừng ngâm nhiều quá. Thời tiết giờ lạnh , ngâm như thế đổ bệnh là cái chắc. Đã thế còn chẳng đợi tới, tự mặc đồ . Đấy, xem hôm nay bệnh ."

 

Nếu y chỉ thôi thì , đằng y còn vươn bàn tay mát lạnh khẽ đặt lên trán Cung Thừa. Cung Thừa đang sốt nhẹ, cảm giác nóng hừng hực, nên khi chạm cái lạnh , thấy sảng khoái tức thì. Nếu kiềm chế , chắc phát tiếng thở dài thỏa mãn . Dĩ nhiên Cung Thừa y thấy, đành nén , vẫn giữ gương mặt lạnh như tiền, kiên trì chính sách phản ứng. Trong lòng thầm thề sẽ trừng phạt mấy đứa dám thả Liễu Ngọc Đường , còn tra xét xem chúng gián điệp của y .

 

Liễu Ngọc Đường vẫn cứ tự tung tự tác, đặt tay lên trán một lúc thở dài: "Xem vẫn còn sốt nhẹ. hôm nay uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc chắc là sẽ nhanh khỏi thôi." Cung Thừa vẫn im lặng. Lúc , Liễu Ngọc Đường khẽ , cuối cùng cũng mục đích chính: "Tôi Tam gia lập một trường học cho nữ giới (nữ giáo)."

 

Nữ giáo Đường. Chuyện Cung Thừa mưu tính từ lâu. Khi đó gặp đúng lúc đại náo động, tân cảng quân biến động, các cửa hàng lớn đóng cửa gần nửa năm. Sau khi tân cảng quân giải tán, sự nghiệp mới bắt đầu khôi phục , Cung Thừa tổn thất nặng nề. Lúc đó các cảng phong tỏa, Cung Thừa còn chi tiền lương thực cho quân đội cộng trị và lực lượng phòng thủ, tiền khiến thâm hụt phân nửa tài sản. Đến giờ chuyện nữ giáo vẫn .

 

Bất chợt Liễu Ngọc Đường nhắc tới, Cung Thừa lập tức mở mắt y. Liễu Ngọc Đường ngay cạnh giường, ánh mắt nghiêm túc . Mỗi khi Liễu Ngọc Đường , điều đó nghĩa là y đang chuyện chính sự cần bàn. Cung Thừa nghĩ mãi , ngờ y nhắm cái trường nữ học của .

 

Cung Thừa lạnh lùng: "Ta bàn chuyện với ngươi. Ngươi thì , sẽ bảo Vệ Kiệt tiễn khách."

 

Liễu Ngọc Đường bảo: "Đừng vội, Tam gia. Tôi hiện tại ngài tìm hỗ trợ tài chính, cũng tìm giáo viên . Chuyện nữ giáo vẫn công bố nên các cô gái cũng gì. Ngài trì hoãn lâu quá . Lần tới vì cũng lập một trường nữ học. ngài đấy, chỉ là một giáo viên bình thường, làm năng lực tự lập trường ?"

 

Cung Thừa nhướng mí mắt liếc y một cái, thầm hừ lạnh: "Bình thường?"

 

Cung Thừa thấy chuyện nực đến cực điểm. Hắn : "Thế cục loạn lạc thế , lấy thời gian và tâm trí mà làm nữ giáo?" Mấy lão già thủ cựu còn chẳng thèm đếm xỉa đến , đào tiền mà làm trường?

 

"Thế cục Thành Cảng lúc gì mà loạn? Sao so với vụ Đèn Ngàn Ngọn, chiến tranh thực dân vụ tân cảng quân ? Nếu cứ khần mãi, các cô gái mà học? Ngài làm nữ giáo chẳng họ học ? Ngài thiếu tiền, thể giúp lôi kéo các ông chủ. Ngài thiếu giáo viên, tìm . Ngài thiếu tiếng vang, tòa soạn. Ngài thiếu gì, cũng thể xoay xở ."

 

Cung Thừa đăm đăm Liễu Ngọc Đường, hỏi: "Ngươi làm gì?"

 

"Ngài xem, một thành phố lớn thế chỗ cho con gái học sách, chẳng đáng tiếc ?"

 

"Ngươi nắm giữ đám thanh niên nam giới , giờ nắm cả đám con gái luôn ? Muốn ai cũng tung hô ngươi là 'Liễu đại thánh nhân' chắc?"

 

Liễu Ngọc Đường dường như ngờ Cung Thừa , y ngẩn . Cuối cùng y bảo: "Nếu ngài nghĩ thế thì cũng chịu. Có điều chuyện lập nữ giáo , nếu ngài trì hoãn nữa thì thể tìm bất cứ lúc nào." Y khẽ thêm: "Sau khó khăn gì, cứ tìm , nhất định sẽ dốc lòng giúp đỡ."

 

Cung Thừa hừ lạnh: "Nếu thực sự ngày đó, tìm ai cũng tìm đến ngươi."

 

Liễu Ngọc Đường cũng chẳng nề hà cái mặt lạnh của Cung Thừa. Dù Cung Thừa cố tỏ lạnh lùng nhưng vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi vì bệnh tật, hai má đỏ bừng, giọng mũi đặc quánh, đôi mắt phủ một lớp sương mờ màng. Trông chẳng chút gì là lạnh lùng, ngược cái bộ dạng cố làm vẻ nghiêm túc trông... khá là đáng yêu.

 

Liễu Ngọc Đường trêu chọc nữa, cứ thế thuận theo lời tiếp: "Được thôi, ngài nghĩ cũng . tới chỉ chuyện đó. Đêm qua và ngài ôm phòng của họ . Họ đoán giữa chúng gì đó ái , nên gọi qua, bảo thừa thắng xông lên, tiếp cận ngài nhiều hơn để quyến rũ, trộm sơ đồ vũ khí cho họ. Tôi tới đây cũng là vì nhiệm vụ quyến rũ ngài thành đây."

 

Y chuyện một cách tùy tiện, hề giấu giếm, khiến Cung Thừa nhất thời ngây . Hắn cái bộ dạng thản nhiên tự tại của Liễu Ngọc Đường mà nên lời. Tên đúng là cái gì cũng cho , từ nhiệm vụ, thế lực cho đến mưu kế.

 

Cung Thừa suy nghĩ hồi lâu, nghĩ đến một khả năng: "Ngươi thế bỏ tối theo sáng ?" Hắn hỏi: "Tại ngươi làm ?"

 

Liễu Ngọc Đường hì hì : "Tôi mà? Tôi ái mộ Tam gia ngài đó."

 

Cung Thừa vốn tin, xong liền nheo mắt , xuống nhắm mắt vẻ ngủ.

 

Liễu Ngọc Đường vẫn . Y cạnh Cung Thừa, bảo: "Lần thấy Tam gia thích văn chương của như , đây là những bản thảo mang đến, nếu ngài thích thì cứ xem qua. Giờ còn sớm, cho ngài một đoạn nhé?"

 

Không đợi Cung Thừa kịp phản ứng, Liễu Ngọc Đường chọn một bài, tiếng lật giấy sột soạt vang lên rõ mồn một trong gian tĩnh lặng. Sau đó, chất giọng ôn hòa, nhuận nhã của y vang lên. Giọng dịu dàng như gió xuân hóa mưa, thanh mát như dòng suối lạnh. Cung Thừa bất giác cuốn theo giọng , thế giới mộng ảo ngòi bút của y, cảm giác lâng lâng, nửa tỉnh nửa mê.

 

Loading...