Chuyện Về Kiều Thê Dưỡng Công - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-04-06 03:52:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Làng chài vắng lặng một bóng , chỉ còn một giao nhân tại chỗ thương tâm.

 

Y kịp đau đến thấu ruột gan thì trong làng chài tĩnh mịch vọng lên tiếng “bùm”, âm thanh lớn, tựa vật nặng nện xuống đất. Theo tiếng mà tìm, Tiêu Thất phát hiện trong đống phế tích nhà thôn trưởng thêm một cái chum lớn.

 

Ngay đó trồi lên một cái chum nữa.

 

Đợi đến khi cái chum thứ ba xuất hiện, Tiêu Thất mới gần. Y vặn trông thấy một đôi tay thon dài rụt trong cái hầm đất đen kịt.

 

Sáng sớm hôm nay, khi cổng thành mở, Đỗ Mặc đưa một loạt nữ nhân trong thôn tới Xuân Phong Các. Sợ Tiêu Thất trở về thấy sẽ lo lắng, chạy như điên một mạch về làng chài.

 

Trở về vẫn thấy bóng dáng Tiêu Thất, lòng Đỗ Mặc nóng như lửa đốt. Hắn sợ Tiêu Thất gặp biến cố gì, càng sợ Tiêu Thất từ nay trở bờ nữa.

 

Đỗ Mặc bên bờ biển ngóng trông một hồi, càng mặt biển, sự lo lắng trong lòng càng thêm nặng.

 

Cứ đợi mãi cũng là cách, Đỗ Mặc liền nảy ý định nhất thời, dò xét mật đạo trong phòng thôn trưởng.

 

Không ngờ dò xét quả thật khiến tìm thứ .

 

Trận hỏa hoạn đêm qua chỉ thiêu cháy nhà cửa mặt đất, còn mật đạo lòng đất vẫn nguyên vẹn hề hấn gì. Đỗ Mặc phát hiện một căn phòng chứa đồ nhỏ trong mật đạo, lẽ đám hải tặc gấp nên để ít thỏi bạc rải rác và cả vài vò rượu.

 

Hắn lượt khiêng từng vò rượu lên mặt đất, dùng vạt áo ôm lấy bạc rơi vãi mà trèo lên. Nào ngờ, tay còn kịp chạm mặt đất thì vật thể từ ập xuống nện trở mật đạo.

 

Cửa mật đạo vẫn coi là rộng rãi, Tiêu Thất bổ nhào xuống thương tổn gì, nhưng Đỗ Mặc đè ở thì t.h.ả.m .

 

Đất đai cứng nhắc, những thỏi bạc cũng cấn đau, Đỗ Mặc nhíu mày Tiêu Thất ngược sáng, định phát hỏa thì hành động tiếp theo của Tiêu Thất làm cho nguôi giận.

 

Đỗ Mặc lúc trông như con chuột đang dọn nhà, nhưng ngay lập tức lấp đầy trái tim Tiêu Thất. Nỗi mất mát lâu đó tan thành mây khói, Tiêu Thất cúi xuống, sấp bộ phần lên Đỗ Mặc. Y dùng đầu cọ cọ n.g.ự.c , vui vẻ : “Đỗ Mặc, quá, ngươi , làm sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

“Ta còn tưởng ngươi giữ lời, lén lút bỏ trốn chứ.”

 

“May mà ngươi .”

 

Lần đầu tiên Đỗ Mặc nhạy cảm cảm nhận sự bất an và thiếu thốn an của Tiêu Thất và cũng là đầu tiên rõ ràng cảm nhận sự ỷ của Tiêu Thất đối với .

 

Đỗ Mặc vốn luôn tự lập tự cường, lúc bỗng dâng lên ý bảo vệ, tuy thể đau, nhưng kịp nổi giận.

 

Đỗ Mặc cố gắng dậy, để Tiêu Thất cưỡi lên đùi . Hắn hôn nhẹ lên cái mũi nhỏ của Tiêu Thất, : “Không ước định , chứ? Hửm?”

 

“Ngươi hết! Ngươi sẽ làm nô lệ cho cả đời!” Tiêu Thất bĩu môi .

 

Nhìn mắt Tiêu Thất đỏ hoe, chu môi, Đỗ Mặc từ từ ghé sát môi y, hôn một cái, : “Ta sẽ cả.”

 

Lại hôn thêm một cái, : “Lấy sợi dây thừng buộc ngươi ? Hửm?”

 

“Hay là chúng thử xem ở đây dính chặt .” Nói , tay Đỗ Mặc vuốt lên gáy Tiêu Thất, giữ lấy đầu y, ghé đôi môi gần.

 

Hoàn cảnh âm u trong mật đạo và mặt mang cho Tiêu Thất cảm giác an vô bờ, y ôm lấy cổ Đỗ Mặc, cố gắng đáp .

 

Mở mí mắt, liếc Tiêu Thất đang nhắm nghiền đôi mắt, nét mặt thành kính, Đỗ Mặc càng hôn sâu hơn. Giao nhân là của , bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ ở bên cạnh Tiêu Thất.

 

Nụ hôn mãnh liệt làm loạn nhịp thở, cũng làm loạn lòng . Cho đến khi cảm nhận sự biến đổi cơ thể Đỗ Mặc, Tiêu Thất trợn tròn mắt, quên cả hô hấp.

 

“Ngươi, ngươi, ngươi giấu bạc trong quần !” Môi rời , Tiêu Thất buông một câu, định dậy. Đỗ Mặc y gài bẫy mấy nên kinh nghiệm.

 

Hai tay từ giữ chuyển thành ôm, giam Tiêu Thất mặt đỏ bừng lòng, Đỗ Mặc ghé tai y, khẽ: “Đều là nam nhân, chẳng lẽ ngươi đây là gì ? Hửm?”

 

Thấy Tiêu Thất vốn nhiều, chọc tức khác, giờ luống cuống làm , Đỗ Mặc l.i.ế.m tai y, : “Bây giờ ? Nếu vẫn , dẫn ngươi gặp nó ? Hửm?”

 

Vài tiếng “hửm” trầm thấp liên tiếp làm mặt Tiêu Thất nóng như lửa đốt, y giãy giụa nửa ngày cũng thoát , giọng mang theo tiếng nức nở, : “Ngươi buông ! Ngươi là nô lệ, bắt nạt chủ nhân.”

 

Sợ làm y tủi quá mức, khiến lòng Tiêu Thất vui, Đỗ Mặc bèn buông , lùi về . Hắn bĩu môi : “Ngươi bổ nhào xuống, làm đau . Nếu làm hỏng nô lệ, ai sẽ hầu hạ ngươi!”

 

Đề tài chuyển quá tệ, Tiêu Thất còn kịp phản ứng, Đỗ Mặc mở toang vạt áo, lộ những vết đỏ hằn lên do bạc cấn .

 

Tiêu Thất đưa tay sờ sờ mấy vết đỏ, áy náy : “Ta cố ý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-ve-kieu-the-duong-cong/chuong-23.html.]

 

“Ta chỉ là đột nhiên thấy ngươi nên mừng quá, ngờ ngươi chịu đựng sự cấn đau thế.”

 

Nhân lúc Tiêu Thất đang cảm thấy , Đỗ Mặc thừa thắng xông lên, : “Ngươi làm thương, bồi thường cho .”

 

“Ngươi bạc ?” Nghe , Tiêu Thất nhanh nhẹn trèo lên, gom hết bạc tán loạn , ngoài hầm.

 

Một loạt động tác của Tiêu Thất trôi chảy như nước chảy mây trôi, tốc độ nhanh đến mức ngoài dự liệu của Đỗ Mặc.

 

Đỗ Mặc ngây ở đó nửa ngày cũng hiểu nổi, chuyện đang ve vãn biến thành bộ dạng .

 

Hai thở , thấy giọng Tiêu Thất vọng từ bên ngoài: “Muốn tiền thì , mạng thì một cái!”

 

Sau một đêm giày vò, chuyện lắng xuống.

 

Làng chài nhỏ bé giờ chỉ còn hai là Tiêu Thất và Đỗ Mặc.

 

Buổi trưa, Đỗ Mặc hầm cá, chưng cơm, bày cả ba vò rượu lên bàn.

 

Lên bờ gần một tháng, Tiêu Thất vẫn dùng đũa, mỗi bữa ăn đều do Đỗ Mặc đút.

 

Đỗ Mặc rót rượu chén Tiêu Thất, : “Theo thói quen của nhân loại, chuyện vui cần ăn mừng thì uống rượu.”

 

Hắn cũng tự rót đầy chén , nâng chén chạm chén Tiêu Thất, : “Nào, uống!”

 

Tiêu Thất rướn cổ chén rượu của Đỗ Mặc, : “Vì ngươi rót ít thế, chén của nhiều như ?”

 

“Người phận tôn quý, đương nhiên uống nhiều. Nào, Tiêu Thất đại nhân, kính ngươi!” Nói xong, Đỗ Mặc liền dốc nửa chén rượu của uống cạn.

 

Nghe lời giải thích, Tiêu Thất còn khúc mắc nữa, y dứt khoát tu một chén rượu lớn.

 

“Ta vẫn nhớ đầu tiên gặp Tiêu Thất đại nhân, đuôi cá của ngươi thật , nào, uống!”

 

“Tiêu Thất đại nhân bơi lội cũng tiêu sái, vô cùng ngưỡng mộ, nào, kính ngươi!”

 

 

Cho đến khi Đỗ Mặc “Tư thế của Tiêu Thất đại nhân cũng oai phong” thì Tiêu Thất chút mơ màng, y nghiêng đầu Đỗ Mặc đang chao đảo mặt, : “Không đúng, .”

 

“Sau sẽ thôi.” Đỗ Mặc gắp một đũa cá cho Tiêu Thất, : “Ăn cá , đây là vị ngươi thích nhất.”

 

Há miệng c.ắ.n lấy đũa, Tiêu Thất nhắm mắt , vẻ mặt hưởng thụ nhai nuốt, : “ , chính là cái vị .”

 

Nhìn đĩa thức ăn bàn vơi nhiều, khóe miệng Đỗ Mặc cong lên một độ cung vui vẻ. Hắn ghé sát mặt Tiêu Thất, l.i.ế.m vệt nước sốt dính khóe môi y, : “Sau , nếu ở bên cạnh ngươi, ngươi làm ? Hửm?”

 

Nghe lời , khuôn mặt Tiêu Thất nhăn , y : “Ngươi đừng như , ngươi sẽ buồn, buồn.”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Nhớ cuộc sống nơi nương tựa suốt hai mươi năm , Tiêu Thất buồn bã từ tâm can, y : “Trong lòng sẽ đặc biệt khó chịu.”

 

“Ngươi , là một giao nhân đạt chuẩn.”

 

“Ta , thể châu ngọc, lẽ căn bản là nhi t.ử của giao vương Nam Hải.”

 

Đỗ Mặc thể cảm nhận Tiêu Thất đang tràn ngập nỗi bi thương, nhưng trong hốc mắt đỏ hoe của y hề nước.

 

Vốn y vài lời thật lòng, nhưng tâm sự của y, Đỗ Mặc vui nổi. Hắn chợt nhớ đến nắm hạt châu nhỏ trong chiếc mai rùa vàng. Giờ phút , mới hiểu ý nghĩa lời Tiêu Thất châu ngọc là bảo bối.

 

Không vì giá trị, mà vì nguồn gốc và sự kế thừa.

 

Tiêu Thất tự rót cho nửa chén rượu, rót cho Đỗ Mặc một chén lớn, : “Hôm nay vui, cũng kính ngươi, ngươi là nhất mà từng gặp.”

 

Rượu đổ bàn trôi róc rách xuống theo góc bàn, mỗi giọt đều gõ lòng Đỗ Mặc. Một tay níu lấy cổ tay Tiêu Thất, ngăn y tiếp tục rót rượu, một tay cầm chén rượu đặt xuống bàn.

 

Đỗ Mặc : “Tiêu Thất, thật cũng là Đỗ Mặc.”

 

Loading...