Chuyện Tình Từ Mẫu Giáo Đến Trưởng Thành - P4

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:14:23
Lượt xem: 1,045

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

"Dao Dao, tớ về nhà trước nhé, mai gặp."

"Bye bye."

Tôi thu dọn sách vở xong, quay đầu lại nhìn Trình Cảnh Nguyên đang dựa vào cửa sau.

Cậu ấy cúi đầu nghịch máy chơi game, dỗi không thèm nói chuyện với tôi.

Tôi đành đeo cặp sách lên, đi ngang qua mặt cậu ấy.

"Đi thôi."

Cậu ấy đi theo sau tôi, giữ khoảng cách một mét.

Trước khi vào tiểu học, nhà Trình Cảnh Nguyên chuyển đến ở cạnh nhà tôi. Ngày chuyển nhà, bố cậu ấy còn cố ý đốt pháo hoa trước cửa nhà tôi.

Bố tôi vừa nhìn thấy mặt chú ấy đã bực bội, nói gì đến chuyện làm hàng xóm. Bố tôi còn lắp một cái rổ bóng rổ trên bức tường ngăn cách giữa hai nhà, ngày nào cũng ở nhà luyện tập.

Kết quả, nhà bên cạnh chưa kịp phản ứng, nhà tầng dưới lại lên nhà tôi khiếu nại.

Tôi và Trình Cảnh Nguyên thân càng thêm thân. Bố mẹ cậu ta thường xuyên không có nhà. Có lần tôi ở nhà một mình thấy chán nên sang gõ cửa nhà cậu ta, phát hiện nhà cậu ta có rất nhiều đồ ăn ngon, lại còn nhiều đồ chơi nữa, từ đó tôi rất thích sang nhà cậu ta chơi.

Quan trọng nhất là, Trình Cảnh Nguyên không tranh xem tivi với tôi, còn bố tôi thì có.

Vì là hàng xóm, sau khi vào tiểu học, chúng tôi luôn cùng nhau về nhà. Cậu ta giúp tôi xách cặp, tôi sẽ mua hai cây kẹo mút ở cửa hàng tạp hóa đối diện trường, nhét một cây vào miệng cậu ta.

Nhưng chưa bao giờ giữ khoảng cách một mét như bây giờ.

"..."

Trường học cách nhà không xa, tôi còn chưa kịp nghĩ ra cách dỗ dành thì đã về đến nhà. Ban đầu định cất cặp sách xong rồi mới sang dỗ cậu ấy, kết quả vừa mở cửa nhà, đã nghe thấy tiếng cửa bên cạnh đóng sầm lại cái đùng.

Tôi thở dài, chạy vào phòng, lục cặp lấy chìa khóa dự phòng của nhà cậu ta, mở cửa.

Vừa vào cửa đã thấy Trình Cảnh Nguyên cuộn tròn trên ghế sofa, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào tivi như người mất hồn.

Tôi đi đến, ngồi xuống cạnh cậu ta.

Trình Cảnh Nguyên không nói không rằng, vùi mặt vào con ngỗng bông tôi tặng cậu ta, không chịu ngẩng lên.

Tôi kéo cậu ta dậy, dứt khoát xoay mặt cậu ta lại, sau đó hai tay dùng sức nắn bóp mặt cậu ta.

Khuôn mặt trắng trẻo của cậu ta nhanh chóng bị tôi véo đến mức đỏ bừng. Tôi càng sờ cậu ta, cậu ta càng tủi thân. Không bao lâu, mắt cậu ta đã đỏ hoe, mím môi nhìn tôi.

"Quỷ khóc nhè."

Tôi đưa tay che mắt cậu ta, cảm nhận nước mắt ấm nóng của cậu ta chảy qua kẽ tay.

Tuy hồi nhỏ tôi từng nói không thích con trai hay khóc, cậu ta cũng thực sự đã sửa được, nhưng không biết tại sao, Trình Cảnh Nguyên ở trước mặt tôi, luôn rất dễ khóc.

Tôi cũng dần dần chấp nhận, có lẽ là vì cậu ta đã khóc trong vòng tay tôi quá nhiều lần rồi.

Giống như bây giờ, cậu ta ôm tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi, uất ức oán trách.

"Tất cả là tại cậu hết, ai bảo cậu lại bênh vực cậu ta."

"Cậu giành vở bài tập của người ta trước mà."

"Tớ chỉ, tớ chỉ muốn rủ cậu ta cùng chơi bóng rổ thôi."

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

"Bớt giả vờ đi, tớ không ngu đến mức không hiểu cậu nghĩ gì. Nói đi, sao lại bắt nạt người ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chuyen-tinh-tu-mau-giao-den-truong-thanh/p4.html.]

"Còn chẳng phải hôm nay cậu gần gũi với cậu ta sao."

"Làm gì có, chỉ là bạn cùng bàn giao lưu thân thiện thôi mà."

"Tớ cũng có thể dạy cậu những bài toán đó, cậu có thể hỏi tớ."

Tôi đẩy cậu ta ra, nghiêm túc nhắc nhở.

"Nhưng chúng ta không còn là bạn cùng bàn nữa, không tiện."

Cậu ta thuận thế dựa vào vai tôi, ngón tay quấn lấy đuôi tóc tôi.

"Cậu đừng tìm cậu ta nữa, muộn nhất là ngày kia, tớ nhất định sẽ đổi chỗ cho cậu về."

Tôi không nỡ làm cậu ta thất vọng. Ánh hoàng hôn chiếu vào từ cửa sổ, tôi ngáp một cái, gối đầu lên đầu cậu ấy, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cảm nhận được có người bế tôi đặt lên giường, tôi không còn sức lực để mở mắt, cũng chẳng còn sức lực để đẩy cái đầu đang hôn lên mặt mình ra.

Thôi kệ, dù sao cũng đâu phải người nào lạ.

 

16

Không biết Trình Cảnh Nguyên đã dùng cách gì, không ngờ cô giáo chủ nhiệm lại đổi chỗ cho tôi về thật.

Tôi và Trình Cảnh Nguyên làm bạn cùng bàn cho đến khi tốt nghiệp. Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt chúng tôi đã là học sinh cấp ba rồi.

Ngày đầu tiên khai giảng, tôi mặc đồng phục mới, xoay vòng vòng trước gương, không quên khen ngợi Trình Cảnh Nguyên đang dựa vào tường bên cạnh vài câu.

"Nam thần à, cậu thật là đẹp trai."

Cậu ta cười, kéo cổ áo tôi đi ra ngoài.

"Này này này, cậu làm gì vậy, tớ còn chưa buộc tóc xong."

"Đừng có chưng diện nữa, tớ không muốn ngày đầu tiên khai giảng đã bị muộn."

"Vậy cậu có thể đi trước mà."

"... Cậu cũng không được phép muộn."

Trình Cảnh Nguyên thực sự đã trưởng thành, cả về chiều cao lẫn suy nghĩ.

Trẻ con tuổi dậy thì vốn dĩ lớn rất nhanh, rõ ràng lúc thi chuyển cấp cậu ấy chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, bây giờ chắc... tóm lại chắc chắn cao mét tám mươi lăm rồi.

Lý Phỉ nói, cậu ta càng ngày càng giống nam thần học bá lạnh lùng trong tiểu thuyết. Tôi cũng nhận ra, cậu ta càng ngày càng ít nói, ngay cả với những người bạn tốt bên ngoài, cũng rất ít khi nói chuyện.

Cũng không còn làm nũng với tôi nữa, cứ nói tôi trẻ con. Hơn nữa, tôi phát hiện, cậu ta càng ngày càng thích quản tôi.

Haizz, nhớ thằng nhóc khóc nhè đáng yêu ngày xưa quá đi.

Tôi đang hoài niệm thì người bên cạnh bỗng chọc tôi hai cái. Tôi nhìn sang, ánh mắt dò hỏi cô ấy có chuyện gì không.

"Chào cậu, tớ là Phương Tư Điềm, còn cậu?"

"Hứa Giai Dao."

Phương Tư Điềm trợn tròn mắt, kích động nói: "Cậu chính là Hứa Giai Dao, tớ đã từng nghe nói về cậu."

Danh tiếng của tôi đã vang xa đến vậy rồi à? Nhưng biết làm sao bây giờ, ai bảo tôi xinh đẹp như tiên nữ, nổi tiếng cũng là chuyện bình thường.

"Cậu là bạn gái của Trình Cảnh Nguyên!"

"..."

Ồ, hóa ra không phải tôi nổi tiếng à.

Loading...