Chuyện Tình Từ Mẫu Giáo Đến Trưởng Thành - P1

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:13:15
Lượt xem: 824

Tôi bị một bạn nhỏ cưỡng hôn ở trường mẫu giáo.

Người hôn tôi lại chính là con trai của "tình địch" của bố tôi.

Tôi lau nước miếng trên mặt vào người cậu ta, rồi đẩy cậu ta ngã lăn quay.

Cậu ta ngã sõng soài ra đất, đầu gối trầy đỏ, vậy mà vẫn túm chặt lấy váy tôi không buông.

Tôi quay đầu lại thì thấy mắt cậu ta đỏ hoe, uất ức nói với cô giáo đang vội vàng chạy tới:

"Con chỉ cần Dao Dao bế con dậy thôi."

1

"Con không thèm, làm sao con bế cậu ta nổi chứ."

Nghe thấy Trình Cảnh Nguyên nói vậy, tôi quay phắt đầu lại, hất tóc đuôi ngựa lên cao, để lại cho cậu ta một góc nghiêng lạnh lùng vô tình.

Tôi không thèm bế cậu ta dậy đâu, bớt đùa hộ, hai đứa đều là con nít, cậu ta có phải mèo con ch.ó con đâu mà tôi bế nổi.

Thấy tôi không để ý đến mình nữa, Trình Cảnh Nguyên mở to đôi mắt, rồi bắt đầu oa oa khóc lớn, nước mắt thi nhau tuôn ra.

Cô giáo đứng bên cạnh luống cuống, đưa tay định bế cậu ta lên.

Vừa chạm vào tay cậu ta, cậu ta đã khoa trương vùng vẫy, khóc to hơn nữa.

Trình Cảnh Nguyên một tay lau nước mắt, một tay vẫn túm chặt váy tôi, trông đáng thương vô cùng.

Nhưng tôi không bị mắc lừa đâu nhé, tôi ghét nhất là trẻ con khóc nhè, bố tôi nói rồi, trẻ con hay khóc nhè là đồ nhát gan.

Cậu ta khóc làm tôi bực mình, tôi gỡ tay cậu ta ra khỏi váy, định quay về lớp chơi đồ chơi.

Ngẩng đầu lên vô tình chạm phải ánh mắt cầu khẩn của cô giáo.

"..."

Thôi được rồi, tất cả đều là vì cô giáo.

Ai bảo tôi là đứa trẻ ngoan nhất, luôn nghe lời cô giáo chứ.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Trình Cảnh Nguyên, thấy tôi ngồi xuống, cậu ta dần nín khóc.

"Dao Dao..."

Trình Cảnh Nguyên nhỏ giọng gọi tôi.

"Có đau không, tự đứng dậy được không?"

Cậu ta còn chưa kịp trả lời, tôi lại nói tiếp:

"Bố nói rồi, vấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, chúng ta đều là những đứa trẻ kiên cường, tớ có thể làm được thì tớ tin cậu cũng làm được, đúng không?"

Mắt cậu ta mở to, tròng mắt thật đen, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt cậu ta, nghiêm túc khuyên nhủ.

Cậu ta gật đầu thật mạnh, rồi lăn một vòng đứng dậy.

"Đúng rồi đấy."

Tôi véo má cậu ta, mềm mềm mập mập, rồi đứng dậy nở một nụ cười tiêu chuẩn với cô giáo.

"Cô ơi, con về lớp chơi được chưa ạ?"

Cô giáo gật đầu, tôi vui vẻ chạy về lớp.

2

Trình Cảnh Nguyên cứ đòi chơi xếp hình với tôi.

Tôi không muốn chơi với cậu ta, nên cầm đồ chơi sang bàn bên cạnh chơi với Lý Phỉ.

"Dao Dao, sao chúng ta không chơi với Nguyên Nguyên vậy?"

"Vì cậu ta muốn chơi ô tô."

"Hả?"

Còn vì sao nữa, chẳng phải là vì tên nhóc này cứ lại ôm tôi rồi hôn tôi, tôi không cần mặt mũi à?

Đã không được đánh nhau thì thôi, còn không cho tôi tránh à?

3

Đến giờ tan học, cô giáo dắt chúng tôi xếp hàng ra cổng trường.

Nam một hàng, nữ một hàng, cô giáo dặn dò chúng tôi phải nắm tay bạn bên cạnh.

Ban đầu bên cạnh tôi là Tiểu Béo, nhưng không biết Trình Cảnh Nguyên làm gì cậu ấy mà người đứng cạnh tôi lại biến thành cậu ta.

Còn Tiểu Béo...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chuyen-tinh-tu-mau-giao-den-truong-thanh/p1.html.]

Tôi quay đầu lại nhìn, thấy cậu ấy ủ rũ đứng cuối hàng, không dám ngẩng đầu lên.

"..."

Cằm tôi bị ai đó nắm lấy, xoay qua một bên, tôi đối diện với đôi mắt to của Trình Cảnh Nguyên.

"Dao Dao, cậu không được nhìn con trai khác."

Tôi thấy mắt cậu ta ửng đỏ, sắp khóc đến nơi.

Tôi lắc đầu, nắm tay cậu ta.

"Trình Cảnh Nguyên, tớ ghét nhất là con trai hay khóc."

Cậu ta khựng lại, nước mắt lưng tròng làm đôi mắt to của cậu ta long lanh, giống như chú chó nhỏ nhà hàng xóm.

Cũng khá đáng yêu.

4

Tôi kéo cậu ta đi theo hàng ra cổng trường, vừa nhìn đã thấy bố tôi.

"Bố ơi!"

Tôi buông tay người bên cạnh, chạy về phía bố, bố bế bổng tôi lên, tôi ôm cổ bố, nũng nịu hỏi bố có làm sườn xào chua ngọt cho tôi không.

"Làm rồi, làm rồi, đúng là mèo con tham ăn."

Tôi cười tít mắt, hôn lên mặt bố một cái.

Bỗng nhiên, váy tôi bị ai đó kéo kéo.

"?"

Tôi và bố đồng thời cúi đầu xuống, thấy Trình Cảnh Nguyên đang ngẩng đầu nhìn lên, mắt cậu ta không còn nước mắt nữa, vẫn sáng long lanh như vậy.

"Dao Dao, sau này tớ sẽ không khóc nữa, chúng ta có thể chơi cùng nhau không?"

Bố đặt tôi xuống đất, chân tôi vừa chạm đất, cậu ta đã nắm lấy tay tôi, ghé sát lại muốn hôn tôi.

"Ê ê ê, làm gì đấy!"

Bố thấy vậy thì kinh ngạc, một tay che mặt tôi, từ chối ý tốt của cậu ta.

"Trình Cảnh Nguyên, con làm gì thế!"

Phía sau Trình Cảnh Nguyên cũng vang lên một giọng nói không thể tin nổi.

Tôi và bố đồng thời ngẩng đầu lên.

Một người đàn ông đẹp trai mặc áo khoác dài đang giữ Trình Cảnh Nguyên, vẻ mặt tức tối.

Trông như sắp dạy dỗ cậu ta một trận nên hồn.

Tuy nhiên, giọng bố tôi lại nhanh hơn.

"Là cậu à?"

5

"Ồ, chẳng phải là người quen cũ sao."

Người đàn ông đẹp trai vuốt vuốt tóc, nhìn bố tôi với ánh mắt khinh bỉ.

"Mấy năm không gặp, thân hình phát tướng thế này rồi, không sợ Hạng Hân chê sao."

Hạng Hân là mẹ tôi.

"Liên quan gì đến cậu, con trai lớn tồng ngồng thế rồi, còn lo chuyện bao đồng nhà người khác."

Người đàn ông đẹp trai hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn con trai mình.

Trình Cảnh Nguyên đang nhìn tôi chằm chằm, muốn vùng ra khỏi vòng tay của người đàn ông đẹp trai.

"..."

Bố bế tôi lên, trợn mắt nhìn người đàn ông đẹp trai.

"Hừ, cậu vẫn nên dạy dỗ con trai mình cho tốt đi, tự nhiên lại muốn hôn con gái tôi, làm cái trò gì vậy."

Nói xong bố bế tôi đi.

Tôi không quên quay đầu lại vẫy tay chào tạm biệt họ.

"Tạm biệt chú."

Chú cũng vẫy tay chào tôi, rồi tôi thấy chú túm lấy cổ áo Trình Cảnh Nguyên, lôi cậu ta lên xe.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

"..."

Loading...