Không lúc Ninh Văn chuyển đến, thì là lúc ở bữa tiệc.
Lăng Cảnh gật đầu, kể tường tận chuyện xảy ở bữa tiệc hôm đó. Anh Yến phu nhân thích , nhưng ngờ bà bịa chuyện lừa , Ninh Văn như bạch nguyệt quang của Yến Sâm.
Giờ nghĩ , Yến phu nhân hôm đó quả thật quá khoa trương, hề giống tính cách của Yến Sâm. Chỉ là sự bất an làm mờ mắt, khắc sâu câu năm xưa của Yến Sâm, nên nhất thời cũng mất khả năng phân biệt.
Yến Sâm gật đầu, lạnh lùng : “Tôi .”
Bố lẽ vẫn đủ hiểu , mà nhầm tưởng thể chi phối tình cảm của .
Không khí chùng xuống.
Yến Sâm rút một tờ khăn giấy, nghiêng qua lau vệt nước khóe miệng Lăng Cảnh, dịu dàng : “Ăn cơm xong về nhà với nhé?”
Lăng Cảnh một cái, chút do dự, cảm thấy khí hôm nay khá , đang cân nhắc nên hỏi câu hỏi chôn giấu trong lòng bấy lâu .
Yến Sâm nhanh chóng nắm bắt cảm xúc bất an của : “Hửm?”
Lăng Cảnh mím môi, trong một khoảnh khắc bốc đồng, liều hỏi thẳng: “Nếu phát hiện vẫn thể thích , cũng sẽ chia tay với ?”
Yến Sâm nghi hoặc một cái, Lăng Cảnh tưởng quên lời từng , nhỏ giọng nhắc: “Anh từng , sẽ yêu mà.”
Yến Sâm, một luôn điềm tĩnh, đến đây cũng khỏi lộ vẻ bối rối. Hắn nhẹ, bất lực : “Xin , sai .”
Ánh mắt Lăng Cảnh lóe lên một tia mơ hồ, sai là ý gì?
Yến Sâm dùng đầu ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi căng mọng của Lăng Cảnh, ánh mắt chuyên chú : “Tôi từng nghĩ sẽ thích em, nhưng nhận , sai .”
Lăng Cảnh khó khăn lắm mới hiểu ý trong lời của , ánh mắt dần dần sáng lên.
Yến Sâm tiếp tục: “Xin , khi thích em, quên mất cho em .”
Lăng Cảnh ngây , lời tỏ tình đột ngột, thẳng thắn và nồng nhiệt của Yến Sâm khiến choáng váng.
Yến Sâm vẻ khó xử, lẩm bẩm như với chính : “Cần làm gì đó , ví dụ như quỳ xuống mặt chẳng hạn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-tinh-tong-tai/chuong-12.html.]
Lăng Cảnh lập tức lắc đầu: “Đừng!”
Trong nhà hàng nhiều , vốn dĩ vì vẻ ngoài của cả hai mà ít đang lén lút họ, nếu lúc Yến Sâm đột nhiên quỳ xuống, chẳng sẽ phát điên lên ?
Yến Sâm mỉm , khẽ : “Vậy chúng thôi, lên quỳ?”
Cả khuôn mặt Lăng Cảnh đỏ bừng, Yến Sâm bật một tiếng, đến cả cổ cũng đỏ ửng.
Yến Sâm cũng để ý đến ánh mắt của những xung quanh, trực tiếp kéo Lăng Cảnh lên lầu.
Cửa phòng khép , bế Lăng Cảnh lên giường, đè lên và : “Em còn một câu ?”
Lăng Cảnh nghi hoặc: “Câu gì cơ?”
Yến Sâm giả vờ tủi : “Tôi tỏ tình xong, em nên “Tôi cũng thích ’ ?”
Mặt Lăng Cảnh đỏ bừng, đẩy Yến Sâm, ngượng ngùng : “Lời , lúc chúng mới bên , mà.”
“Thật , .”
Lăng Cảnh kiên quyết: “Đã mà.”
Thật , một lời " thích " trịnh trọng như thì chắc là từng , nhưng tình cảm dành cho Yến Sâm luôn thể hiện trực tiếp, cần đặc biệt thành lời.
Yến Sâm rõ ràng nghĩ , dùng cách thích nhất, ép Lăng Cảnh bốn chữ nhiều giường. Nói đến mức , Lăng Cảnh cũng chút cam chịu , dù năm sáu hai ba cũng chẳng khác gì.
Cuối cùng, ngay lúc đang mơ màng ngủ gật, bên tai vang lên một câu trịnh trọng: “Tôi yêu em.”
Sau đó, cảm thấy bàn tay và đối phương đan chặt mười ngón , quấn quýt lấy , dường như hòa làm một.
Anh cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ, thêm một bốn chữ đến nát cả , thấy bên tai vang lên tiếng trầm thấp.
Vài nụ hôn nhẹ nhàng rơi trán, má, và môi.
Ngọt ngào làm .