Trên đường về nhà, Bạch Tề gió đêm thổi thổi, gió mùa hè cho dù là ban đêm cũng vẫn oi bức, từ trong phòng điều hòa đến đường cái, chênh lệch nhiệt độ làm Bạch Tề cảm thấy chút khỏe.
Lúc nào nên lắp cái điều hòa trong tiệm, Bạch Tề thầm nghĩ, bằng mùa hè thật khó qua, cái thời tiết quỷ quái càng ngày càng nóng.
Mấy con chim sẻ bay qua, đậu mấy đường dây bên cột điện líu líu ríu giao lưu về những chuyện một ngày nay trải qua, một con trong đó hung hăng oán giận rằng dạo ăn nhiều quá cái bụng tròn trịa, mấy con chim sẻ khác suốt ngày trêu đùa nó là sắp sinh chim sẻ con .
Bạch Tề nhịn mỉm .
Làm chim thật a, tự do bay lượn trời, chuyện mà mỗi ngày lo cũng chỉ là kiếm đủ thức ăn . Khi vui vẻ thể tìm đồng loại kêu gào, khi vui vẫn thể tìm đồng loại gào thét.
Thế giới loài chim sạch sẽ hơn loài , tuy rằng cũng cạnh tranh cũng chuỗi thức ăn, nhưng đơn thuần hơn loài nhiều lắm.
Này lẽ, cũng chỉ là phán đoán của riêng y.
Trên trời đêm chỉ thấy vài ngôi tịch mịch ở đằng lóe sáng, một con quạ đen bay qua, nha nha kêu hai tiếng, Bạch Tề hiểu nó đang gì, nó : “Đói đói a——”
Làm chim cũng , Bạch Tề thở dài.
Bạch Tề nhớ tới Huyền công tử, con chim sáo từng nhờ giúp đỡ.
Khi đó Bạch Tề còn đang học tiểu học, mỗi ngày ngoan ngoãn tới trường, hôm tan học về nhà phát hiện ngoài cửa đậu một con chim sáo, ở bàn đá nhảy tới nhảy lui vẻ bất an, chim sáo thấy y liền vội vàng hỏi: “Bạch Tiêu ở nhà ?”
Bạch Tề nhu thuận gật đầu, nãi thanh nãi khí (ngọng nghịu) : “Ba ba ngoài.”
“Được, ngươi tới, chữ ?” Chim sáo hỏi.
Bạch Tề chút thẹn thùng gãi đầu : “Không giỏi lắm, vài chữ còn ghép vần.”
“Được, mặc kệ ngươi ghép vần cũng , tiếng cũng , nhanh cho tờ giấy, nhanh nhanh, đang vội vã cứu đây!” Chim sáo kiên nhẫn nhảy tới nhảy lui bàn thúc giục Bạch Tề mau giống như nó .
Bạch Tề lúc vẫn là đứa bé hiền lành, ngoan ngoãn lấy vở bài tập xé một mảnh giấy ô li, đem những gì chim sáo , chữ nào đành thêm vài cái ghép vần, xong còn quy củ gấp đưa cho chim sáo .
“Cảm tạ, còn việc gấp , tái kiến.” Chim sáo ngậm lấy mảnh giấy xong liền bay vút , Bạch Tề nó bay mất bĩu môi nghĩ thầm rằng con chim sáo lễ phép, thầy giáo khác giúp thì cám ơn a.
Đợi tới khi Bạch Tiêu trở về, y đem chuyện cho Bạch Tiêu, Bạch Tiêu sờ sờ cằm : “Ai nha, là một vụ bắt cóc a, con chim sáo thật khó lường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-4-ky-su-benh-vien-4-1.html.]
“Chim sáo cũng bắt cóc ?” Bạch Tề chớp chớp mắt to hỏi phụ .
Bạch lão cha xổm xuống vẻ nghiêm túc trêu cợt đứa con: “Tiểu Tề a, chim sáo đều là kẻ a, cha ngươi mò tổ chim sáo, mò đó, kết quả chim sáo ba đều thích mổ đầu , chim sáo cả phố thấy đều duổi theo , vô cùng hung ác.”
“……….Ta cảm thấy là ba ba đúng!” Tiểu Bạch Tề thưa kháng nghị , “Ngươi trộm hết chim nhỏ , chim đáng thương a.”
“ a.” Bạch lão cha gãi đầu , “Tốt gì cũng lưu cho một con, làm cho nó rảnh rỗi nó liền cứ thế cả ngày đuổi theo coi đầu như bóng cao su, để một con cho nó thể khiến nó vội vàng chăm sóc đứa nhỏ. Thế cho nên, phụ nữ nội trợ mà rảnh rỗi uất ức cũng tâm thần a, ha ha ha ha.”
Bạch Lão cha xa, xa, nhớ “chuyện ” đây thế nhưng còn đắc ý, xoa cái đầu xù của đứa con đến vô cùng kiêu ngạo. Lũ chim trong tiệm cũng dễ bắt nạt, đuổi theo đầu hùng hùng hổ hổ mổ tới tấp, còn c.h.ử.i rủa thậm tệ vì dám sỉ nhục và đàn bà con gái, Bạch lão cha đấu lũ chim hung hãn , xin tha cắm đầu chạy.
Thời tiết càng ngày càng nóng, tiệm chim cảnh vì điều hòa lũ chim oán giận rằng chúng cảm thấy như đang xích đạo. Bạch lão cha da mặt dày, ha ha tiền lắp điều hòa, lũ chim dùng mỏ mổ , cũng thèm để ý, bật quạt điện phe phẩy quạt hương bồ mà ngủ trưa, nếu chúng quấy rầy quá chịu nổi nữa thì cũng chỉ dùng quạt đuổi đuổi lũ chim đang tụ tập khiếu nại , thản nhiên ngủ tiếp.
Bạch Tề cũng chịu nổi, lau mồ hôi cảm thấy chính nên tìm chỗ nào điều hòa để vượt qua buổi chiều hôm nay.
Nơi mà y chọn chính là phòng bệnh của Trầm Duệ Tu. Kết quả cả buổi trưa bệnh liền vội vàng dạy hai con vẹt chuyện, hướng dẫn từng bước, vô cùng kiên nhẫn, Bạch Tề nghĩ thầm rằng bình thường cho dù là dạy con đẻ của cũng kiên nhẫn như , thật sự là hắc đạo ? Chẳng lẽ là nổi giận lên liền đem Tiểu Ba nhổ lông nấu canh ? Quả thực kiên nhẫn hơn cả giáo viên mẫu giáo.
“Nhĩ hảo.” Trầm Duệ Tu với Tiểu Ba.
“Nha nha——-” Tiểu Ba trả lời: “Có bệnh bệnh———-” (Câu nhĩ hảo mà Duệ Tu thể hiểu là ngươi khỏe, nên Tiểu Ba mới bệnh)
Bạch Tề bên cạnh nhất thời phá lên. Trầm Duệ Tu thấy Bạch Tề đầu , hỏi: “Buồn như ? Chẳng lẽ ngươi dạy vẹt giống thế ?”
“Không , chỉ thấy ít kiên nhẫn như , miệt mài một buổi trưa chỉ vì dạy vẹt ‘nhĩ hảo’.”Bạch Tề .
“Ta cũng thấy khó hiểu, rõ ràng nó khá mà vì dạy mãi ‘nhĩ hảo’ a?” Trầm Duệ Tu sờ sờ cằm, vươn ngón tay đến mặt Tiểu Ba ấn ấn đầu nó.
“Nha nha, nha nha nha———” Tiểu Ba kêu lên: “Ngu ngốc ngu ngốc, vì đang đùa giỡn ngươi a.”
Bạch Tề nhịn nhịn tới mặt đều vặn vẹo.
“Đứng đắn một chút!” Tiểu Phỉ cho Tiểu Ba một cái tát, Tiểu Ba nghiêng đầu, vẻ vui xoay ngang xoay dọc.
Trầm Duệ Tu hai con vẹt trao đổi cái gì, đành lặp nữa: “Nhĩ hảo.”
“Nha nha———-” Tiểu Ba tiếp tục.