Cùng là một câu hỏi , mặt càng thêm đắc ý càng thêm nguy hiểm, đến lưng Bạch Tề gió lạnh thồi vù vù, quả thật là một con hồ ly đang vẫy đuôi, còn đang nhìm chằm chằm con gà nhốt trong chuồng.
Y vẫn là về nhà trốn hai ngày ………..
Cuối cùng y còn lầu bầu một tiếng: “Nhỏ mọn như còn thù dai………”
Trầm Duệ Tu : “Thù dai theo là một từ trung tính. Người từng đắc tội với tự nhiên khách khí với .”
Bạch Tề cẩn thận hỏi han: “Ta từng đắc tội với ngươi ?”
“Ngươi tứ chi hảo sống ở nơi còn thể chơi cờ cùng , đương nhiên là .”
Bạch Tề bỗng nhiên nghĩ tới: “ , bắt cóc…………”
“Ngươi ?” Trầm Duệ Tu Bạch Tề, trong đôi mắt đào hoa xinh sắc bén nồng đậm hàn ý, vẻ chút xa lạ.
“………..Thôi quên , chuyện của ngươi quản .” Bạch Tề bĩu môi, tự làm mất mặt.
Cho dù cùng một chỗ, y cũng sẽ tìm hiểu từng chuyện của Trầm Duệ Tu. Bọn họ vốn vẫn là hai của hai thế giới khác , thế giới của cả hai tiếp xúc ở một nơi nào đó, bởi bọn họ gặp hiểu , và cuối cùng ở bên . cũng nghĩa là dung nhập thế giới của đối phương.
Tựa như……..Trầm Duệ Tu vĩnh viễn hiểu tiếng chim, y cũng vĩnh viễn thể lý giải một thế giới mà y quen .
“Được , ngươi bôi t.h.u.ố.c ? Chỉ bỏng một chút thôi.” Xa xa truyền đến thanh âm của Huyền công tử, bộ đồ khác, vẫn là một bộ cổ trang tay áo rộng, mái tóc đen dài tùy ý buộc , như một công t.ử tuấn mỹ bước từ trong tranh.
“Về cầu thang cẩn thận một chút, ngã cầu thang như thật sự là làm khổ , còn cứ như thế cũng đành cho trải đệm cầu thang.” Trầm Minh Yến bất đắc dĩ .
“Ngã cũng làm , c.h.ế.t .” Huyền công t.ử bĩu môi, chẳng thèm để ý.
“Được , pha giúp ? Đến đây .”
Bàn cờ dọn , bộ đồ bằng gỗ mun đen bày lên, xem động tác lưu loát của Huyền công t.ử cũng chút hưởng thụ, Bạch Tề hiểu phẩm , cách uống như trâu ngoạm mẫu đơn làm cho lông mày Huyền công t.ử ngừng nhăn , suốt rằng xỉ nhục ngon của . Nếu nể mặt Trầm Duệ Tu thì đem y đuổi khỏi nhà.
Dùng xong bữa tối Trầm Duệ Tu liền cùng Bạch Tề về nhà, bọn họ cũng chỉ thỉnh thoảng mới đến ăn cơm, thấy Trầm Minh Yến và Huyền công t.ử bên vui vẻ, hai cũng yên tâm.
Khi lên xe trời tối đen xuống, Bạch Tề Trầm gia tổ trạch đèn đuốc sáng trưng thì thào hỏi: “Duệ Tu, ngươi cảm thấy bọn họ như thế ?”
“Không gì cả.” Trầm Duệ Tu lái xe ga , ở cổng lớn cũng vội vàng rời , chỉ đặt một tay lên tay lái Trầm gia ngoài cửa sổ xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-21-ben-nhau-21-2.html.]
“Ân?”
“Cùng làm bạn trong cuộc đời , lắm.” Trầm Duệ Tu thản nhiên , chợt mỉm , “Nếu chúng cả đời thể như , còn gì trọn vẹn hơn.”
Bạch Tề mỉm : “Quả thật tệ.”
Trầm Duệ Tu , tiếp. Trong xe cũng bật đèn, mấy ngọn đèn ở tổ trạch chiếu sáng bên trong xe, Trầm Duệ Tu gác một tay lên cửa xe trầm mặc, trong mắt ánh lên những ngọn đèn đường, tựa như đóm đóm mùa hè.
Bên trong sự yên lặng tràn ngập cảm xúc ấm áp nhu hòa, Bạch Tề lẳng lặng bên cạnh, hàng lông mi dài của ánh sáng m.ô.n.g lung chiếu hai cái bóng như quạt lông, đôi môi mỏng ngậm , khóe miệng như như cong lên.
Cũng chính nụ làm cho Bạch Tề ý thức y ……… ngây .
Tuy rằng trải qua đủ loại “rèn luyện” y đối với khuôn mặt của yêu sức chống cự nhất định, nhưng nếu miễn dịch vẫn là chút xa…… Nhất là khi để ý mặt mũi hổ dùng mỹ sắc bày các loại vẻ mặt đang thẹn, mà lúc đó trong đầu bơi đầy nòng nọc con, loại đề kháng càng quan trọng.
Hô hấp của Trầm Duệ Tu gần sát hai mà Bạch Tề, chóp mũi cọ cọ mặt Bạch Tề thấp giọng hỏi: “Ngươi suy nghĩ cái gì?”
Thanh âm chút khàn khàn ở trong một gian nhỏ hẹp tối tăm càng vẻ ái , Bạch Tề loại thanh âm mê hoặc, nhấc đầu hôn lên môi .
Đôi môi mềm mại quấn một chỗ, xoang mũi tràn ngập thở của đối phương, đầu lưỡi ấm áp chạm cuộn lấy , liều c.h.ế.t triền miên cùng một chỗ, hô hấp cùng dung hòa tuy hai mà một, thật giống như đang trao đổi một tin tức bí mật nhất.
Cảm giác vô cùng thiết và bao dung làm mờ thở giữa đôi môi, trái càng như một loại xác nhận, xác nhận bọn họ cùng một chỗ.
“Bạch Tề, thể gặp ngươi thật .” Thanh âm như nỉ non vang lên bên tai Bạch Tề.
Bạch Tề khỏi mỉm , mang theo một sự thoải mái khó hiểu.
“Về nhà .” Trầm Duệ Tu .
“Ân.”
Trầm Duệ Tu một tay lái xe, một tay nắm tay Bạch Tề, Bạch Tề rút cũng đành mặc cho nắm, còn nhỏ giọng thầm: “Lôi lôi kéo kéo ngươi nghĩ ngươi bao nhiêu tuổi?”
Cái tên để ý mặt mũi hổ cong lên khóe miêng lộ một nụ , bàn tay nắm tay Bạch Tề nắm càng thêm chặt: “Hạnh phúc là chính nắm chặt, vẫn tin như thế. Trong rừng nhiều chim như , nhưng quơ một con thích hợp với nhất, vốn là một chuyện thực may mắn, thực may mắn.”
Xe chạy dần về phía , đèn đường hai bên cũng dần dần sáng lên, trong xe bởi vì đèn đường mà lúc sáng lúc tối lập lòe lập lòe, BạchTề đầu ngoài cửa sổ, cảm giác ấm áp lan tràn trong ngực, cái loại cảm giác khiến y khỏi mỉm , bàn tay nắm tay Trầm Duệ Tu cũng nắm thật chặt.
Có thể làm bạn cả đời như , còn gì vẹn hơn.
(HOÀN CHÍNH VĂN)