Không qua bao lâu, lâu đến con chim sẻ ở cùng y cũng mệt mỏi, uể oải sấp ở bên ngoài cửa kính Bạch Tề, thỉnh thoảng còn khẩn trương hề hề đầu xem tới .
Kho hàng bỏ hoang trông coi, cho dù Bạch Tề giãy dây thừng cũng trốn thoát, huống chi y trói kín mít như .
“A, đến đây, a a a a a, đ.á.n.h !” Chim sẻ đột nhiên lên tinh thần, thét to, bắt đầu tường thuật trực tiếp trận đấu cho Bạch Tề.
cũng cần nó tường thuật, tiếng s.ú.n.g từ xa xa vang lên làm cho nội tâm Bạch Tề nhảy dựng, khẩn trương xê dịch thể dựa tường.
“A, đến đây đến đây, a , đó là ai? Chính là tình nhân trong truyền thuyết của ngươi ? Thật uy vũ, thủ , kỹ năng né tránh tuyệt, nhân vật chính quả nhiên sẽ khả năng tự động thám thính suy đoán đường đạn, thôi. Ai nha, xong, hình như thương!” Chim sẻ dậm chân kêu lên.
Bạch Tề cố gắng xê dịch thể, nhưng vẫn thể dậy, chỉ thể dựa vách tường di chuyển, mới dịch một đoạn va thùng gỗ.
Cửa đá văng , mắt Bạch Tề vẫn thấy ánh sáng vì miếng vải đen che . Trong gian tối đen, vang lên tiếng bước chân của một đang gần y.
Bạch Tề ngẩng đầu, thấy bất kỳ thứ gì.
Một bàn tay vươn xoa mặt y, lạnh. Bạch Tề chuyện, nhưng trong cổ họng chỉ phát vài tiếng rên rỉ mơ hồ. Miếng băng dính ngoài miệng nhẹ nhàng bóc , nọ gì, ôn nhu mà cấp bách đặt một nụ hôn lên môi Bạch Tề, thậm chí còn mang theo chút bối rối. Chỉ hôn mới thể trấn an sự nóng nảy và sợ hãi của cả hai giờ khắc , giây phút hai đôi môi gắn kết, tất cả những cảm giác băn khoăn lưỡng lự đều xoa dịu..
Trước mắt Bạch Tề vẫn tối đen, giờ khắc nụ hôn mãnh liệt giống như bộ sinh mệnh y.
Một nụ hôn quen thuộc bao, thở quen thuộc bao, đầu lưỡi tùy ý trong miệng y giống như lãnh chúa đang tuần tra lãnh địa của chính , lo lắng kiểm tra xem tài sản của cò bình yên vô sự .
Nước miếng kịp nuốt chảy dọc xuống theo khóe miệng, trong cổ họng Bạch Tề phát tiếng ô ô, thể vặn vẹo yên, Trầm Duệ Tu mới dừng nụ hôn , thở hào hển hôn nhẹ lên mặt Bạch Tề.
“Thực xin ……..” Trầm Duệ Tu ôm y, ghé bên tai y thì thào. Hơi thở ấm áp lên tai Bạch Tề, tê dại và run rẩy.
“Ngươi thương?” Bạch Tề vội vàng hỏi, lấy thị giác và mùi m.á.u tươi thoang thoảng càng khiến y căng thẳng thôi.
“Trầy da một chút, thương tới xương cốt.” Trầm Duệ Tu ôn như , còn hôn hôn cái tai đang nóng lên của y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-14-ngoai-y-muon-14-1.html.]
“…………….” Bạch Tề im lặng vài giây, đó đột nhiên rống lên, “Ngu ngốc, còn tháo bịt mắt với dây thừng !”
Có lẽ khí thế của Bạch Tề làm cho Trầm Duệ Tu yên lòng, kéo xuống mảnh vải bịt mặt y cắt đứt dây thừng trói c.h.ặ.t t.a.y chân y. Đường của Bạch Tề lập tức trở nên sáng sủa, gương mặt Trầm Duệ Tu ngược sáng, những đường nét phác họa rõ ràng càng hiện lộ sự sắc bén và cương quyết phía bề ngoài tuấn mỹ của . Y dĩ nhiên tới ngây . Y từng phát hiện đàn ông thường xuyên cong đôi mắt đào hoa, lúc nào cũng mang theo khí chất mê hoặc khác bộc lộ khả năng như thế.
Con chim sẻ vẫn đừng ngoài song sắt cửa sổ cũng bay theo , đậu xuống nơi cách Bạch Tề xa, nghiêng đầu y.
Bạch Tề lấy ánh mắt tỏ vẻ cảm tạ con chim sẻ.
Chim sẻ hì hì : “Phần vụn bánh mì cho một năm, nho khô ăn kèm.”
Bạch Tề giật , hiển nhiên nhớ con chim sẻ đòi nho khô cuối cùng vì gạt bỏ mà ngoan ngoãn ăn hạt kê.
“Đừng quên nga, về mỗi ngày đều tới đòi nợ ngươi.” Chim sẻ xong, nghiêng đầu, vỗ vỗ cánh bay .
“Nó đang gì?”
“Nó nó ăn bánh mì vụn cả một năm kèm nho khô, mỗi ngày ăn.” Bạch Tề , đó sững sờ, ngơ ngác Trầm Duệ Tu.
Gương mặt Trầm Duệ Tu vẫn thản nhiên ý .
“Ngươi chừng nào thì ?” Bạch Tề cẩn thận hỏi.
“Nếu ngươi trông thấy một con vẹt tiếng với ngươi yêu cầu ngươi cứu , ngươi sẽ cảm thấy chuyện gì cũng trở nên bình thường.” Trầm Duệ Tu , hàng lông mi buông xuống che một tia cô đơn ở sâu trong đáy mắt. Có lẽ, còn một tia mất mác, bởi vì sự đề phòng của Bạch Tề.
Hắn bỗng nhiên hiểu vì Bạch Tề vẫn luôn thần thần bí bí, giống như bí mật gì, vì Huyền công từ thích y như , vì cái gì y luôn lẩm bẩm một chuyện với loài chim – lẩm bẩm một , mà là thật sự đang trò chuyện với chúng.
Tiếng đ.á.n.h cùng tiếng s.ú.n.g ở bên ngoài cũng ngừng , Trầm Duệ Tu kéo Bạch Tề : “Về nhà , lát nữa cảnh sát sẽ đến đây.”
Bạch Tề ngoài cửa một loạt những bộ dáng hung ác, đó cái kẻ tươi đầy mặt , đó thầm: “Quả nhiên là thủ lĩnh lưu manh………”
“Bây giờ thể khai báo thành thật .” Trầm Duệ Tu pha một ly lài đưa cho Bạch Tề hỏi.