Bây giờ bánh trung thu tặng , thể , nhưng đến gương mặt mỉm của Trầm Duệ Tu Bạch Tề thật sự câu tạm biệt, quả nhiên là của biếu là của lo a….. nếu nhận……sẽ càng xa lạ..
Bỗng nhiên Bạch Tề ý thức , y rơi tay giặc chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
“Ta nghĩ gì ngươi cũng sẽ mời lên uống chén đó……..” Trầm Duệ Tu bỗng nhiên , giọng điệu chút thương cảm.
“Ta đang định, đến đây , đừng ghét bỏ thô (đơn sơ, giản dị) là .” Bạch Tề gãi gãi đầu, cầm theo hộp bánh trung thu mang Trầm Duệ Tu về trong tiệm.
Bạch lão cha còn đang ngủ ở cửa, mặt còn che một tờ báo, đang ngáy nhè nhẹ, hai con chim sẻ líu ríu ở đầu vai mưu đồ làm chuyện gì đó, Bạch Tề loáng thoáng mấy từ “quạ đen” “đánh” “cẩn thận chim khách”, liền nghĩ thầm quạ đen đến nhất định nhắc nhở nó cẩn thận lũ chim sẻ.
“Chúng nó đang gì?” Thanh âm của Trầm Duệ Tu bỗng vang lên bên vai Bạch Tề, thở ấm áp lên cái tai mẫn cảm, Bạch Tề sự “tập kích” bất ngờ khiến cho kinh ngạc lùi về mấy bước mới nuốt nuốt nước miếng : “Không gì.”
Ánh mắt của Trầm Duệ Tu bởi vì đang mà cong lên, qua ôn hòa vô hại, nhưng Bạch Tề cảm giác hình như……. chuyện gì.
Ảo giác, nhất định là ảo giác.
Con chim sáo Hắc T.ử từ trong cửa sổ bay , lên vai Bạch Tề dùng điểu ngữ thầm:“Ngươi đây giúp ngươi bắt giun? Dạo con càng ngày càng thích tự ngược, thật kỳ quái.”
Bạch Tề sờ sờ cái đầu lộn xộn của nó với Trầm Duệ Tu: “Bóc một ít cho lũ chim .”
“Tùy ngươi.”
Hắc T.ử cảm thấy sắp thức ăn, đảo đảo đôi mắt nhỏ cao thấp đ.á.n.h giá hai , hộp bánh trung thu tay Bạch Tề nhanh chóng hấp dẫn lực chú ý của nó. Bạch Tề bóc một chiếc bánh trung thu nhân hạt sen bẻ một nửa đưa cho Trầm Duệ Tu: “Ngươi cũng thử .”
Trầm Duệ Tu cầm lấy bánh trung thu, hai con chim tương tư từ cửa sổ bổ nhào vai , một con còn to gan lên tay , Trầm Duệ Tu đầu tiên cùng một con chim quen cận như , chút dè dặt, sợ dọa mấy tiểu t.ử bay mất.
“Đừng khẩn trương, chúng nó sợ .” Bạch Tề bộ dáng cuống quýt chân tay của cảm thấy chút buồn .
Cái mỏ hồng hồng của chim tương tư mổ mổ lên bánh trung thu, nó vẻ lòng loại hương vị , đó càng nhiều đồng bọn của chúng bay tới nhấm nháp, cái lắm, tất cả chim trong nhà đều bay , trong nháy mắt Trầm Duệ Tu loại cảm giác ném tổ chim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-gia-ve-chim/chuong-12-tien-toi-12-2.html.]
Chim tên, chim tên, tất cả đều vây quanh , Bạch Tề ngược xem nhẹ – y đang xem Trầm Duệ Tu làm trò .
“Cứ thoải mái, cứ thoải mái, chúng nó chính là lũ chim đến đòi ngươi thức ăn, chứ thổ phỉ đang cầm súng.” Bạch Tề hì hì .
“Thổ phỉ còn , sợ nhỡ cẩn thận làm mấy tiểu t.ử thương, ngươi sẽ nổi nóng với ?” Trầm Duệ Tu khổ một chút, cẩn thận nghiền nát vỏ bánh trung thu ném lên mặt đất, chim chóc lớn nhỏ đều vỗ cánh bay xuống tranh thức ăn.
Từ vong vây của lũ chim trốn Trầm Duệ Tu thở phào một , mau chóng nghiền nát bánh trung thu còn thừa tay ném lên mặt đất, cẩn thận chui khỏi đàn chim.
Bạch Tề ở ghế đá bên cạnh với , đem nửa miếng bánh còn trong tay cũng vứt cho : “Tiếp tục a, hiếm khi cơ hội.”
“Ngươi liền quyết tâm là trò ?” Trầm Duệ Tu đầu lũ chim chóc đang nhảy tới nhảy lui mặt đất, chút bất đắc dĩ .
“Cơ hội càng khó đến a.” Bạch Tề mỉm nâng mặt lên, thẳng Trầm Duệ Tu, vẫn đang bầy chim tranh thức ăn mặt đất, khóe miệng vẫn mang chút ý .
Chiều mùa thu mặt trời ấm áp ấm áp, xuyên qua lá và cành cây dừng mặt Trầm Duệ Tu, bóng nắng loang lổ.
Bạch Tề bỗng nhiên cảm thấy, lẽ ngay từ đầu y liền sai lầm . Có lẽ từ lâu đó y bắt đầu mê luyến một cùng y lấy một điểm chung, bởi vì xa xôi, cho nên dám hy vọng xa vời gì. Cảnh cáo về t.a.i n.ạ.n cũng thế, lấy cớ thăm bệnh cũng thế, quán bar uống rượu cũng thế, ngay từ đầu y vẫn đang chờ mong một cuộc tình vô vọng, cho nên khi nó bất ngờ xảy y mới thể lúng túng như .
Sự quen của bọn họ giống như một câu chuyện thể hồi kết, kỳ vọng càng , sự thật càng tàn khốc. Y bàng hoàng thể khống chế mê , mỗi một khắc đều lo lắng liệu giây phút tiếp theo là kết cục dự đoán .
Đối với tình yêu, y chờ mong nhiều lắm vọng tưởng nhiều lắm, y cẩn thận ôm lấy trái tim dám mang trao đổi, bởi vì y sợ đổi chính là một hồi lừa gạt. Hảo tụ hảo tán(*), thì dễ dàng, nhưng y cảm thấy y làm .
Y chán ghét chính lo lo mất như thế.
Một lúc lâu , môi Trầm Duệ Tu giật giật.
“Bạch Tề……..”
“A?”
“Ngươi hết thời gian .”
“…………..!”