Ta ôm trán im lặng, lúc đó thật sự nghĩ ngợi nhiều đến thế, ai mà thèm khát chỗ tu vi cơ chứ!
Mục Lễ: "Chao ôi, đến thần giao cách cảm cũng làm , thức hải là thở của , ngay cả công pháp song tu cao giai nhất cũng dùng , thế mà còn bảo thèm!"
Cao giai nhất? Hóa là , bảo khi tỉnh nhớ Trình Tiêu đến thế, thì thần hồn của chúng gắn kết chặt chẽ với . Ở Hợp Hoan Tông, chỉ những đôi tình nhân vượt qua thử thách của đá thử vàng mới sử dụng thuật song tu cao giai, lúc vì nóng lòng cứu mà lỡ tay dùng mất .
Phen thu xếp thế nào đây?
Nửa đêm, nỗi nhớ Trình Tiêu cồn cào chịu nổi, quyết định hành trình đến Lăng Vân Phong một chuyến, dù sống c.h.ế.t cũng cam lòng.
Ta hề rằng khi rời , cửa phòng xuất hiện hai bóng .
Mục Tề: "Ta bảo là giữ chân nổi tiểu t.ử mà."
Mục Lễ: "Thôi kệ , cùng thôi, ai bảo chúng chỉ duy nhất một đứa tiểu cơ chứ?"
13.
Ta trực tiếp tiến về Lăng Vân Phong, Trình Tiêu gỡ bỏ kết giới, ở cửa đợi từ lâu.
Một luồng hỏa pháp ập đến, vung kiếm Phù Hoa vận khí lực chống đỡ. Ơ, đỡ ?
"Ngươi tiến giai Hóa Thần, quả nhiên là yêu tà do Hợp Hoan Tông phái tới." Nét u sầu ẩn hiện trong thần sắc dần lộ rõ, ngọn lửa nơi đáy mắt thiêu rụi .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ta từng nghĩ khi chĩa kiếm về phía , c.h.ế.t lặng thể nhúc nhích như lúc .
Có lẽ sai ngay từ đầu, đạo Hợp Hoan kỵ nhất là triệt để, chẳng thuần túy. Đã ôm tâm tư trêu đùa thì nên mềm lòng cứu để lộ tẩy phận. Đã chân thành đối đãi thì nên giăng bẫy khiến tự hổ thẹn với lòng.
Mũi kiếm càng lúc càng gần, nhưng chẳng né tránh lấy nửa phân.
"Chưởng môn, xin hãy hạ kiếm lưu !" Thật ngờ Phục Thiên sư lao chắn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuong-mon-xin-hay-tu-trong/chuong-7.html.]
"Sợi Phược Hồn Sách đó là do đưa cho sư , xin Chưởng môn hãy trừng phạt ! Ngày cảm kích sư nôn nóng cứu bằng hữu nên mới giao pháp khí, ngờ Mục Triều sư dùng lên Ngài."
"Xin Chưởng môn biện bạch đôi lời, là Hợp Hoan Tông là thật, nhưng tấm chân tình đối với đồng môn cũng giả. Ta tin sư nỗi khổ riêng, cũng tin thật lòng cứu mạng Ngài."
Nghe xong lời phân trần, bờ môi vốn lạnh lùng của Trình Tiêu càng mím chặt hơn, "Ta sớm nên nghĩ , lũ yêu nghiệt Hợp Hoan quyến rũ chỉ một . Ngươi bảo hộ , bản tôn thành cho các ngươi." Dứt lời, vung kiếm c.h.é.m tới, khí thế như thác lũ.
"Khoan !" Một bóng hình khác chắn mặt và Phục Thiên sư .
Nhìn kỹ , hóa là Trưởng Mục Tề cũng tới.
"Trình Chưởng môn, tiểu nhà xuất từ Hợp Hoan là thật, nhưng từng tu luyện công pháp Hợp Hoan, chẳng qua chỉ là một kẻ phàm trần. Để cứu Ngài, vô thức kích phát thuật song tu cao giai cũng ngoài dự liệu của chúng , thậm chí còn suýt mất nửa cái mạng, tuyệt đối vì đ.á.n.h cắp thành quả tu hành của khác."
Mục Tề ôm lấy vai Phục Thiên sư : "Còn về Phục Thiên, là ái mộ, nhất định sẽ bảo hộ chu . sót của cứ để gánh vác, mong Chưởng môn giơ cao đ.á.n.h khẽ."
Trình Tiêu còn kịp lên tiếng, nhóm thứ ba tìm đến. Đó là Tống Tuyết sư tỷ và nhiều t.ử ngoại môn.
Vừa Tống Tuyết sư tỷ rằng tỷ đang cùng Thứ của sáng tạo 【Thuận Ứng Thiên Mệnh S-M Tu Luyện Đại Pháp】, tay cầm kiếm của Chưởng môn run lên bần bật. Ta bên cạnh cũng há hốc mồm kinh ngạc, cái tên đáng hổ như mà tỷ cũng thể thản nhiên cho !
Các t.ử ngoại môn cũng nhao nhao đỡ cho , đại ý là hằng ngày quản ngại khó khăn giải đáp thắc mắc cho họ, tu vi thăng tiến cũng kiêu ngạo, còn quan tâm đến sức khỏe tinh thần của , nhất định là .
Ta cũng nắm bắt thời cơ, trực tiếp quỳ xuống mặt Trình Tiêu, "Công lực lấy , nhất định sẽ trả đủ. Chỉ cần Chưởng môn gật đầu, nguyện ở Lăng Vân Phong mấy mươi năm để chuộc , chữa khỏi hàn tật cho Ngài. Xin Ngài hãy tha cho sư sư tỷ!"
Trình Tiêu cúi , một tay bóp cằm nhấc lên, trong mắt ẩn chứa một luồng u ám mà hiểu nổi, "Thật là cảm động nha, ngược bản tôn biến thành kẻ ác ."
"Đã , ngươi cứ ở đây mà chuộc cho tất cả bọn họ ." Hắn phất tay áo một cái, cả tòa Lăng Vân Phong chỉ còn hai chúng .
14.
Trình Tiêu từng bước ép sát, xách gáy về phía chính điện. Cái lạnh thấu xương từ đầu ngón tay khiến rùng một cái. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Giờ mới sợ thì quá muộn ."
Trong sách chẳng đỉnh lô là kiểu mất , tu vi của giảm mà tăng lên thế ?