Chung Chồng Sao? Xin Chê! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-24 18:33:56
Lượt xem: 6,252

Tôi nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng, cố đè nén nỗi căm giận trong lòng, không thèm nhìn hai kẻ ân ái kia nữa.

Tôi cố nhịn cơn buồn nôn, khẽ gật đầu:

“Yên tâm đi. Chuyện kế thừa hai phòng thật sự quá hoang đường, tôi cũng sẽ không đồng ý.”

Nghe vậy, Tạ Tử Minh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

Tôi ngẩng lên, thấy ba mẹ chồng vừa lúc từ trên lầu đi xuống, cũng đã nghe được lời tôi vừa nói.

Họ nhìn tôi với ánh mắt đầy xót xa, nhìn gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng đỏ của tôi.

Mẹ chồng lưỡng lự, muốn nói lại thôi:

“Thanh Nhiên…”

Tôi nhìn hai người, lòng đầy mâu thuẫn.

Từ khi tôi gả vào nhà này, họ đối xử với tôi thật lòng, thương tôi cũng là thật.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc năm đó Tạ Tử Minh sai người bắt cóc tôi, mà họ lại biết rõ mọi chuyện, chỉ là giấu mỗi mình tôi…

Tình cảm tôi dành cho họ, liền trở nên phức tạp không nói thành lời.

Hai chữ “ba mẹ”—tôi không cách nào gọi ra được nữa.

“Chắc hai người cũng nghe rồi. Chuyện kế thừa hai phòng quá hoang đường. Con không đồng ý.”

Mẹ chồng có lẽ vẫn nhớ những gì Tạ Tử Minh nói ngày hôm qua, cuối cùng không khuyên nữa.

Chỉ thở dài: “Mẹ biết con yêu Tử Minh sâu đậm, chẳng thể quên được, nên nhất định không đồng ý chuyện đó. Mẹ hiểu… chỉ là, mẹ xót con…”

Bà dừng lại một chút, liếc nhìn Tạ Tử Minh rồi khuyên nhủ:

“Thanh Nhiên, Tử Minh đã không còn nữa, nhưng con vẫn còn sống. Con người phải nhìn về phía trước. Mẹ vẫn mong con sớm quên đi chuyện cũ, bước ra khỏi đau thương, bắt đầu lại cuộc sống.”

Tạ Tử Minh và Trần Nhược Nhược nghe tôi dứt khoát từ chối, rõ ràng nhẹ nhõm thấy rõ, sắc mặt cũng dịu đi nhiều.

Tạ Tử Minh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp hẳn lên.

Nghe mẹ chồng nói vậy, anh ta cũng vội “thêm dầu vào lửa”, giả vờ đồng cảm, khuyên tôi:

“Em dâu, mẹ nói rất đúng. Tử Minh đã mất rồi. Cho dù em có yêu em ấy đến đâu, thì hai người cũng đã âm dương cách biệt, không thể nào nữa."

"Sau này em vẫn phải tiếp tục sống, nên càng sớm quên em ấy càng tốt."

"Cũng may, em ấy còn để lại cho em một đứa con, xem như cũng có chút an ủi. Sau này không có em ấy, em vẫn còn có đứa trẻ này bên cạnh. Vì con, em cũng nên mạnh mẽ lên, sớm ngày bước ra khỏi đau thương.”

Tôi nghe xong những lời "tình nghĩa” đầy đạo lý ấy, trong lòng lạnh lẽo, không khỏi cười lạnh liên tục.

Con?

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Anh ta còn mơ tưởng tôi sinh con cho mình?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chung-chong-sao-xin-che/chuong-3.html.]

Thật quá ảo tưởng!

Trong lòng đầy khinh miệt, nhưng trên mặt tôi vẫn tỏ ra xúc động, thuận theo lời họ:

“Anh chị nói đúng. Hôm qua tôi suy nghĩ cả đêm, cũng đã thông suốt."

"Trước đây đúng là tôi nghĩ quẩn, khiến mọi người phải lo lắng."

"Hơn nữa, Tử Minh vốn thể trạng yếu, tinh trùng yếu bẩm sinh, đứa bé này lại khó giữ như thế, chắc là ông trời định sẵn cho anh ấy tuyệt hậu cả đời. Nên tôi nghĩ, mình nên thuận theo ý trời, nghe lời mọi người."

"Bỏ đứa bé, hoàn toàn buông bỏ anh ấy, tái giá, bắt đầu cuộc sống mới.”

Nói xong, tôi đặt tay lên bụng mình, thầm nghĩ:

Dù sao thì với loại người vô đạo đức như Tạ Tử Minh, không có con đã là quá nhẹ nhàng rồi.

Tôi còn sợ nếu sinh ra đứa bé, lỡ đâu lại không có… hậu môn nữa cơ.

Vì bản thân tôi, cũng vì tương lai của đứa trẻ, nhất định không thể sinh nó ra được.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy tất cả mọi người sau khi nghe tôi nói đều c.h.ế.t lặng.

Ba mẹ chồng thoáng chốc lộ vẻ sốt ruột.

Còn gương mặt Tạ Tử Minh thì gần như méo mó vặn vẹo.

Dù sao, nghe tôi nói sẽ phá thai—đứa con của anh ta, lại còn bảo đó là ý trời, rằng anh ta đời này tuyệt hậu—ai nghe mà vui cho nổi?

“Rầm!” Anh ta bật dậy, phản ứng đầy giận dữ, theo bản năng quát lên:

“Ai cho cô phá bỏ đứa bé?”

Nhưng vừa nói xong, anh ta liền nhận ra mình lỡ lời, phản ứng hơi thái quá.

Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm xúc.

Nhưng sắc mặt vẫn vô cùng khó coi.

Chốc lát sau, anh ta nhíu mày, không nhịn được mở miệng trách móc:

“Em dâu, Tử Minh mới mất không lâu, em đã muốn phá bỏ con của em ấy, rồi đi lấy người khác… như vậy có phải quá đáng rồi không?"

"Dù gì thì đây cũng là giọt m.á.u duy nhất mà em ấy để lại trên đời. Huống chi trước kia nó đối xử với em tốt như thế…Bây giờ em làm vậy, chẳng phải quá tàn nhẫn sao?”

Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhìn sang ba mẹ chồng.

“Không phải trước giờ hai người vẫn luôn khuyên con nên buông bỏ Tử Minh, bỏ đứa bé này đi sao?”

Sắc mặt ba mẹ chồng đều trở nên khó coi, thoáng lúng túng.

Rõ ràng chẳng ai muốn nghe câu “con trai mình đời này tuyệt hậu” cả.

Nhưng họ cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, chỉ là ánh mắt nhìn tôi lại mang đầy sự không tán thành.

Loading...