Chung Chồng Sao? Xin Chê! - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-24 18:33:54
Lượt xem: 5,807

Mẹ chồng vẫn định khuyên tiếp, nhưng Tạ Tử Minh đã mất kiên nhẫn, ngắt lời bà:

“Đủ rồi, mẹ."

"Con đã vì bù đắp cho cô ta mà bất chấp mọi người chê cười, người ta nói con thích đội mũ xanh mà con vẫn kiên quyết cưới cô ta."

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

"Sau đó còn hết lòng chăm sóc suốt ba năm, giúp cô ta đi qua cú sốc ấy. Thế vẫn chưa đủ sao?"

"Chẳng lẽ mẹ muốn con dùng cả đời để chuộc lỗi cho cô ta à?"

"Mẹ à, ba năm qua con đã khổ sở thế nào, đã phải giả vờ đến mức nào, con thực sự chịu đủ rồi."

"Mỗi ngày sống chung với cô ta, đối với con đều là một dạng tra tấn. Giờ ông trời cho con cơ hội, để con được quay về bên Nhược Nhược, con không muốn bỏ lỡ nữa…”

Bên trong còn nói gì nữa, tôi không nghe nổi nữa rồi.

Chỉ thấy toàn thân lạnh ngắt.

Ngực như bị ai đó dùng d.a.o đ.â.m mạnh một nhát, đau buốt đến không thở nổi.

Loạng choạng quay về phòng, tôi mới phát hiện mình đang run rẩy không ngừng, nước mắt từ lúc nào đã ướt đẫm cả khuôn mặt.

Thì ra, người c.h.ế.t trong vụ tai nạn kia không phải chồng tôi, mà là anh trai anh ấy – Tạ Tử Sơ.

Còn ba năm qua, sự dịu dàng, quan tâm, cái gọi là chân tình của Tạ Tử Minh dành cho tôi… tất cả đều là giả dối.

Người anh ấy yêu, từ đầu đến cuối, giống như anh trai mình, chỉ có Trần Nhược Nhược.

Thậm chí, người đã sai người bắt cóc tôi năm đó… cũng chính là Tạ Tử Minh.

Lý do, chỉ để Trần Nhược Nhược có thể gả cho Tạ Tử Sơ.

Họ không muốn cưới tôi, rõ ràng có thể chính trực từ hôn.

Nhưng lại chọn cách tàn nhẫn nhất—hủy hoại tôi.

Buồn cười thay, tôi lại coi con quỷ đó là ân nhân cứu mạng.

Còn cam tâm tình nguyện liều mạng sinh con cho anh ta…

Dù tôi đã cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng nỗi căm hận và uất ức trong lòng vẫn khiến nước mắt không ngừng trào ra.

Sáng hôm sau, tôi xuống lầu với đôi mắt sưng đỏ, sắc mặt tái nhợt.

Trước mắt là cảnh Tạ Tử Minh đang cẩn thận chăm sóc Trần Nhược Nhược ăn sáng.

Hai người họ tựa vào nhau, âu yếm thân mật.

Từ xa nhìn lại, đúng là một cặp… chó má đẹp đôi.

Tôi siết chặt nắm tay.

Cơn đau rát nơi lòng bàn tay khiến đầu óc tôi thêm phần tỉnh táo.

Rất nhanh sau đó, Trần Nhược Nhược phát hiện ra tôi đã xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chung-chong-sao-xin-che/chuong-2.html.]

Nhìn thấy tôi thảm hại như vậy, ánh mắt cô ta ánh lên vẻ đắc ý.

Ngay sau đó liền như đang khiêu khích, ngả đầu vào n.g.ự.c Tạ Tử Minh làm nũng.

Mà Tạ Tử Minh thì toàn tâm toàn ý dồn hết sự quan tâm cho cô ta, vừa ân cần vừa dịu dàng, chăm sóc cô ta ăn từng miếng một.

Hoàn toàn không nhận ra sự có mặt của tôi.

Tôi cụp mắt xuống, nhìn nụ cười dịu dàng anh ta dành cho Trần Nhược Nhược.

Trong lòng chỉ thấy chua chát và châm biếm.

Nụ cười ấy—ba năm bên nhau, tôi chưa từng thấy.

Tôi khẽ vuốt bụng mình, rồi bình tĩnh ngồi xuống ghế, cúi đầu bắt đầu ăn cơm.

Tôi chọn những món giàu dinh dưỡng, ép bản thân phải ăn nhiều hơn một chút.

Tôi sẽ bỏ đứa con này, dưỡng lại thân thể, sau đó, từng người một—những kẻ đã tổn thương tôi, tôi sẽ bắt họ phải trả giá gấp bội.

Ăn no, tôi lấy khăn lau miệng.

Đối diện, Tạ Tử Minh cũng vừa hầu hạ Trần Nhược Nhược ăn xong.

Lúc này anh ta mới rảnh ngẩng đầu nhìn tôi.

Thấy mắt tôi sưng đỏ, gương mặt trắng bệch, ánh mắt anh ta thoáng sững lại.

Có lẽ nghĩ tôi vì tiếc thương cho “cái chết” của anh ta mà khóc cả đêm, trong mắt còn có chút áy náy mơ hồ.

Nhưng ngay sau đó, anh ta liền lạnh mặt, giọng không vui:

“Em dâu, tôi biết em buồn vì cái c.h.ế.t của Tử Minh. Nhưng chuyện kế thừa hai phòng, tôi không đồng ý đâu."

"Trong lòng tôi chỉ có vợ tôi—Nhược Nhược. Không thể chia sẻ tình cảm cho bất kỳ ai khác, dù chỉ một chút.”

Ánh mắt Trần Nhược Nhược nhìn tôi càng thêm đắc ý. Nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ lo lắng:

“Em dâu, chẳng lẽ em khóc cả đêm chỉ vì chồng chị không đồng ý kế thừa hai phòng sao? Xin lỗi, hôm qua là chị hơi xúc động."

"Nhưng… nhưng chị yêu chồng mình sâu đậm đến thế, chị thật sự không thể nhường anh ấy được…”

Nói đến đây, thân thể yếu ớt của cô ta khẽ run lên, vành mắt lại đỏ hoe, tay ôm lấy ngực, dáng vẻ đau đớn vô cùng.

Tạ Tử Minh nhìn mà xót xa không chịu nổi.

Anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy cảnh cáo, rồi lại ôm lấy Trần Nhược Nhược dỗ dành:

“Nhược Nhược, em yên tâm. Cả đời này anh chỉ có một mình em, c.h.ế.t cũng không chạm vào người phụ nữ nào khác.”

Thật là mỉa mai.

Vậy đứa con trong bụng tôi—từ đâu mà ra?

Nhưng cũng đúng, anh ta… đúng là “đã chết” rồi.

Loading...