Từ miệng Hứa Thần, mới nó lời một bạn vay tiền làm dự án chung, ngờ lừa sạch túi. Đối phương ôm tiền bỏ trốn, nợ quá nhiều, nó cam tâm nên sòng bạc gỡ gạc, ai ngờ càng thua đậm, chủ nợ đuổi ráo riết.
Tôi trợn mắt tin nó. Nó hoảng hốt: "Anh... còn tiền ?"
Tôi giận dữ vung tay hiệu: [Mày điên !]
Hứa Thần thấy đưa tiền, sốt ruột vòng quanh, chợt nghĩ điều gì liền ngoảnh mặt dặn dò: "Mai về nhà ."
Nói xong liền đội mũ lên, cảnh giác hai bên cúi đầu bước vội. Tôi kịp hồn chuyện, cả buổi làm cứ thất thần.
Kể từ khi Hứa Thần kể xong, mi mắt giật liên hồi, tim đập loạn nhịp chẳng yên. Tôi đành xin nghỉ làm sớm, cửa phòng sách của Ôn Thư Ngôn mà ngập ngừng dám gõ.
Nên với chuyện Thần về ? Tôi c.ắ.n chặt môi , tâm tư rối như tơ vò. lúc , cánh cửa mở từ bên trong. Ôn Thư Ngôn cúi mắt , đầu tiên lên tiếng bao ngày im lặng: "Có việc gì?"
Tôi giật lùi nửa bước, vội hiệu từ chối nhưng đổi ý: [Mai về nhà em nhé?] Mong cùng giải quyết.
Tôi dán mắt nút bấm thang máy, bên cạnh là Ôn Thư Ngôn im phăng phắc. Lần tay trong tay, chỉ còn im lặng chua xót.
Về đến nhà, ngoài Hứa Thần còn gã đàn ông lạ đang cầm sổ đo đạc căn phòng. "Anh! Sao dẫn lạ về?" Hứa Thần trợn mắt Ôn Thư Ngôn. Tôi ngớ - em trai Ôn Thư Ngôn? Thế ai là vay tiền đây?
"Chủ nhà , căn cũ , tối đa 85 triệu." Người lên tiếng. Hứa Thần nằng nặc đòi thêm. Tôi chợt lóe lên ý nghĩ kinh hoàng - nó định bán nhà!
Đây là tổ ấm cha để , cho phép! Tôi đẩy mạnh tên môi giới cửa, vung tay hiệu bán đóng sầm cánh cửa. Hứa Thần đỏ mặt gầm lên: "Anh làm cái quái gì ?!"
Ôn Thư Ngôn kéo lưng, ánh mắt lạnh băng xuyên thấu Thần. Tôi hiệu quyết liệt: [Không bán!]
Hứa Thần điên cuồng xé tóc, vòng quanh phòng gào thét: "Không bán lấy tiền trả? Anh em c.h.ế.t ?!" Tôi lắc đầu cương quyết.
Bỗng nó quỵ xuống ôm c.h.ặ.t c.h.â.n lóc: "Anh ơi... tiền chúng nó sẽ g.i.ế.c em thật! Anh nỡ lòng nào... hứa với ba cơ mà!" Câu như roi quất tim, suýt ngã dúi nếu vòng tay Ôn Thư Ngôn đỡ lấy.
Ôn Thư Ngôn khẽ nhếch mép đứa em đang co ro đất của , đá nhẹ chân nó: "Vào phòng chuyện."
Chẳng họ thỏa thuận gì, khi bước Hứa Thần chỉ liếc cái khó hiểu lao vút khỏi nhà như ma đuổi.
Về đến nhà, kìm thắc mắc liền hỏi họ gì. Ôn Thư Ngôn trả lời, ngược còn kẹp lấy eo đẩy tường.
"Rất trả hết nợ cho hả?"
Tôi gật đầu, chẳng chuyện đương nhiên ? Hơn nữa trả nợ thì lấy tư cách gì mà thích .
Ôn Thư Ngôn bỗng nở nụ lạnh lẽo, toát khí thế hung dữ đáng sợ.
"Vậy rời xa đến thế?" Hắn cúi đầu c.ắ.n nhẹ má , dùng chút lực để vết hằn. "Trả xong nợ là biến mất? Em thoát . Từ lúc để em dọn về đây, tính buông tay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-no-va-be-cam/chuong-6-het.html.]
Hửm? Câu của khiến giật , dường như giống những gì tưởng tượng. Hơn nữa... hình như thích . Tôi hít sâu, dũng cảm hôn lên môi , nhẹ nhàng vỗ về .
Ngượng ngùng dùng tay hiệu: [Anh... thích em ?]
Ôn Thư Ngôn thẳng mắt : "Ừ."
Trái tim như điện giật rung động, ấm trào lên sống mũi.
"Sao thích em?"
Anh xoa xoa má , từ tốn đáp: "Em nhát như thỏ đế, mỗi gặp đều cúi gằm mặt, thấy thú vị. Em chịu chuyện, chào hỏi cũng làm ngơ. Và..." ngừng , "mỗi chợ về, em giống hệt cô vợ bé nhỏ đảm đang."
Mặt đỏ bừng, vội bịt miệng . Gắng gượng hổ, chậm rãi hiệu: [Em trả nợ là ở bên . Em cũng thích .]
Ôn Thư Ngôn đỏ mắt, cơ bắp căng cứng, tình ý lộ rõ. Tôi ngăn động tác của , hỏi về chuyện em trai. Hắn dùng mũi cọ cổ , giải thích từng chi tiết:
"Hai trăm triệu đó đổi từ khác để tiếp cận em, em quá nhát gan . Anh dọa nếu còn dám xuất hiện mặt em, sẽ đòi nợ hai trăm triệu. Căn nhà bán nữa, em thể sống tự do."
"Giờ đến lượt ."
Khi Ôn Thư Ngôn nắm tay mặt Trần Cận, thấy cả đám há hốc mồm.
"Đ... Đại ca, đây là?"
Hắn quan tâm đến sự kinh ngạc của họ, ôm eo mật: "Gọi là đại tẩu."
"Đại… đại tẩu?!" Giọng Trần Cận vỡ óc vang khắp phòng.
Tôi luống cuống phủi tay hiệu đừng gọi thế. Ôn Thư Ngôn liếc , sang : "Đại tẩu bảo các ngươi gọi khó quá, gọi ."
Cả đám xếp hàng, liếc mắt ám hiệu đồng thanh: "Đại tẩu!" Tôi hoảng hốt dậy cúi đầu chào .
Ôn Thư Ngôn kéo xuống, khúc khích.
"Đại ca, tối nay ăn mừng nhé?"
"Mọi chọn quán báo ."
Trần Cận dẫn cả đám hò reo chạy mất. Ôn Thư Ngôn kéo dậy. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu - tối nay mới ăn ?
"Là ăn."
(Hết)