Chủ nợ và bé câm - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-22 08:53:44
Lượt xem: 301

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi giả vờ vui vẻ hiệu . Hắn mấp máy môi im lặng, chỉ bằng ánh mắt nặng trĩu. Nghĩ về sự cố hồi nãy, hỏi bằng ngôn ngữ ký hiệu: "Học ngôn ngữ ký hiệu vì em... phí thời gian ?" 

Ôn Thư Ngôn bất ngờ, vẻ mặt lạnh lùng dịu dần: "Anh vui vì hiểu điều em ." Tôi ôm , gò má chạm bờ vai rắn chắc. Tim đập thình thịch. 

Biết xứng, nhưng trái tim vẫn ngừng rung động. Liếc gương mặt góc cạnh, tự hỏi: Liệu trả hết nợ xong... cách chúng thu hẹp ?

Sau khi quyết định, càng chăm chỉ làm việc, nhận thêm việc làm thêm. Tôi bảo Ôn Thư Ngôn tiệm đang bận, về muộn, cần đón. Đối mặt với ánh mắt soi mói của , kìm nén ý định rút lui. Cuối cùng cũng chẳng gì.  

Cuộc sống giờ đây hy vọng. Những lúc mệt mỏi, chỉ cần gương mặt Ôn Thư Ngôn là tràn đầy động lực. Ngay cả khi Trần Cận rủ chơi, cũng kiên quyết từ chối.  

Trần Cận ngơ ngác: "Đại ca lắm, cho ở đây chỉ là để tiện bắt em trai thôi. Anh cần khổ sở trả nợ thế ." Tôi chỉ mím môi , cảm ơn sự quan tâm của gã.  

Khi nhận lương, khóe miệng nhếch lên ngừng, bước chân nhẹ tênh. Tiền làm thêm cộng lương quán cà phê là bảy nghìn. Tôi ôm chặt xấp tiền trong túi, tính toán xem bao lâu mới trả hết nợ.  

Giọng phía cắt ngang dòng suy nghĩ: "Anh Hứa Mặc, lâu quá gặp nhỉ?"  

Gã đó tóc nhuộm màu cam đỏ, áo in hình vẽ quái dị, quần ống loe xệ xoạc, dáng vẻ lưu manh. Tôi lờ mờ nhớ - nó là một trong mấy thằng bạn em trai , hình như tên Đặng Chuẩn.  

Tôi mặt chỗ khác định lảng .  

"Xem như với em trai chút tình nghĩa, cho vay ít tiền cứu đói ?"  

Tôi lắc đầu, : [Tôi tiền.] Nó nheo mắt, rút con d.a.o lò xo trong túi nghịch ngợm, vẻ mặt khó chịu.  

"Đừng giả vờ! Dạo ngày nào cũng xe Maybach đón , ôm đại gia tiền ?" Tim đập loạn, mồ hôi lạnh vã tay - nó theo dõi !  

Hơi thở gấp gáp, tìm cách thoát . kịp phản ứng, Đặng Chuẩn giật phắt túi xách. Tôi ôm chặt túi, vật lộn định chạy nhưng địch nổi sức lực của nó.  

Một quyền như trời giáng mặt khiến da thịt rát bỏng, tiếp theo là cú đá bụng. Tôi ôm bụng thở gấp, đau đến mức nhúc nhích . Nó nhét bảy nghìn túi, vơ luôn điện thoại.  

Đặng Chuẩn nhổ nước bọt: "Phải đợi tay mới chịu, đưa sớm thì đến nông nỗi!" Sau khi nó , lảo đảo đến đồn cảnh sát trình báo.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-no-va-be-cam/chuong-5.html.]

Ôn Thư Ngôn xuất hiện khi đang nài nỉ cảnh sát tìm tiền. Suốt quá trình, im lặng đến lạ, chỉ ngọn lửa giận dữ âm ỉ trong đáy mắt đen kịt. Cánh tay ôm lấy căng cứng.  

Vừa bước khỏi đồn, ngất xỉu. Trận ốm ập đến như vũ bão. Có lẽ bao ngày căng thẳng, cơ thể như tờ giấy mỏng gió xé toang. Người nóng như lửa đốt, sốt cao hạ.  

Trong cơn mê, hình ảnh em trai phản bội, tiền mất sạch, yêu với tới... lượt đ.â.m tim. Nước mắt giàn giụa, miệng ngừng rên rỉ những tiếng nghẹn ngào.  

Khi tỉnh dậy, mới phát hiện đang trong phòng bệnh. Ngước mắt lên, ánh mắt chạm Ôn Thư Ngôn bước cửa. Tôi gắng sức giơ tay lên hiệu về tiền.  

Hắn hiểu ý, lặng lẽ bước tới đặt túi tiền tay , bàn tay chạm thử lên trán . Tôi ôm chặt túi tiền thở phào, nở nụ đưa cho Ôn Thư Ngôn, giải thích đây là khoản nợ.  

Tôi nghiêng đầu thắc mắc Ôn Thư Ngôn im thin thít, gương mặt lạnh lùng từ đầu đến cuối. Hắn chăm chú túi tiền trong tay, siết chặt đến nỗi gân xanh nổi lên, vẫn gì.  

Ôn Thư Ngôn đo nhiệt độ cho , cho uống thuốc, bôi thuốc, mang cơm đến, cả quá trình vẫn im lặng. Trần Cận và đám bạn phát hiện tỉnh đều vui mừng khôn xiết, vây quanh giường bệnh hỏi thăm.  

"Hứa Mặc, tỉnh !"  

"Trời ạ, lúc sốt cao hôn mê hai ngày qua, đại ca lúc nào cũng hằm hằm, bọn sợ c.h.ế.t luôn."  

"Với ," Trần Cận hạ giọng, mặt mày hớn hở, "Thằng đ.á.n.h đồn , đại ca còn đập cho nó một trận tơi bời."  

cho đến lúc xuất viện, Ôn Thư Ngôn vẫn chuyện với . Sau khi viện, sớm tối về, dù sống chung nhà nhưng chẳng gặp mặt, đón tan làm cũng đổi thành Trần Cận.  

Tôi chậm hiểu , dường như Ôn Thư Ngôn đang tránh mặt . Tại ? Vừa lau ly cà phê, phân vân hiểu nổi. Hắn giận ? trả nợ xong lẽ vui chứ?  

Chủ quán đưa cho mảnh giấy, chỉ cửa: "Hứa Mặc, đứa trẻ cái gửi cho ."  

Mở tờ giấy, đó nguệch ngoạc mấy chữ: [Anh, em ở hẻm .]

Tôi gặp đứa em trai lâu ngày gặp. Quần áo nó nhăn nhúm, vạt áo dính vệt canh, tóc bết dầu, râu ria lởm chởm, cả tiều tụy mệt mỏi. Hứa Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Anh, trả lời tin nhắn của em?"  

Đặng Chuẩn cướp điện thoại xong, Ôn Thư Ngôn đổi máy mới cho , danh bạ cũ lấy . Tôi vội hỏi nó về chuyện nợ nần.

Loading...