Chủ nợ và bé câm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-22 08:50:05
Lượt xem: 212
"Thình thịch." Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên đột ngột. Tôi đề phòng qua mắt mèo. Bên ngoài mấy gã đàn ông sừng sững cửa, tên đầu sỏ tóc vàng nhăn mặt, bực dọc, tay vẫn ngừng đập cửa.
Tôi nhớ mặt gã - kẻ thường xuyên đến quấy rầy hàng xóm. Lần ngang nhà hàng xóm, tên lông vàng còn chế nhạo là "gà mờ" với đồng bọn.
Giọng quát tháo vang lên the thé ngoài cửa: "Mở cửa mau! Tao mày ở nhà mà!"
Tôi hé mở khe cửa nhỏ, nép cánh cửa, ánh mắt dò xét. Tên đầu sỏ càu nhàu: "Mở toang , đại ca nhà tao việc cần gặp mày."
Ánh mắt dừng ở bóng lưng cao lớn đằng đám đông - gã hàng xóm mới dọn đến.
Bọn họ xô cửa ập nhà như vũ bão.
Tên hàng xóm khoác bộ vest chỉn chu, khí thế bá chủ toát từ hình cơ bắp cuồn cuộn, tựa như gã côn đồ vận vest. Hắn thẳng đến ghế sofa phịch xuống, ánh mắt xoáy .
Căn phòng nhỏ đột nhiên trở nên ngột ngạt, khí đặc quánh. Tôi cúi gằm mặt, môi run rẩy lắp bắp. Chẳng hiểu vì cớ gì mà họ ồ ạt tìm .
Tên hàng xóm nhếch mép, giơ tờ giấy mặt: "Hứa Mặc?"
Tôi gật đầu.
Giọng trầm đục của vang lên đầy châm chọc: "Em trai em nợ bọn hai trăm triệu, định khi nào trả?"
Mắt trợn tròn, dám tin tai . Không mang sổ tay, vội vàng dùng tay hiệu phủ nhận. Hắn bật dậy, bóng cao lớn bao trùm lấy , xòe tờ giấy nợ mắt.
Tôi đờ đẫn chằm chằm dòng chữ tờ giấy. Chữ ký của Hứa Thần - em trai - chễm chệ văn bản thừa nhận khoản nợ. Sao nó dám?!
Hứa Thần - em trai - thường xuyên vắng nhà, mỗi về chỉ để lấy tiền lao nhậu nhẹt với đám bạn hư hỏng. Hết tiền liền c.h.ử.i bới về phòng chơi game. Tôi đảm nhận hết việc giặt giũ nấu nướng.
Tôi từng khuyên nó cắt đứt với lũ bạn , kiếm công việc định. nó nhếch mép nhạo: "Làm việc? Như vất vả cả ngày chỉ nhận chút lương ít ỏi? Em sẽ làm đại gia, làm ông chủ, đời nào còng lưng cày thuê như !"
Trước khi mất, bố dặn chăm sóc em trai. Tính nhu nhược. Thế nên cứ im lặng chịu đựng đòi hỏi cùng thái độ hống hách của nó. ngờ nó dám vay tiền khổng lồ thế .
Tôi run rẩy cầm điện thoại nhắn tin thì phát hiện xóa kết bạn. Gọi điện cũng .Tôi như sét đánh, mặt mày tái mét, bước chân loạng choạng lùi . Một bàn tay vững chắc đỡ lấy hình đang chao đảo của .
Đầu óc trống rỗng, vô thức nắm chặt vạt áo bên cạnh. Tên tóc vàng chen ngang: "Thằng em chuồn mất . Chúng liên lạc nên đành tìm đến ." Rồi gã thêm: "Tờ giấy vay nợ cũng xem. Trừ khi tìm thằng em."
Tên hàng xóm liếc : "Vậy em định khi nào trả nợ?"
Tôi cuống quýt hiệu bằng tay, lắc đầu như chong chóng. Bọn họ ngơ ngác. Giật nhớ , vội lục túi lấy cuốn sổ tay : [Tôi chuyện . Việc liên quan đến .]
Xem xong dòng chữ, tên hàng xóm khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên vẻ kỳ lạ: "Em ?" Tôi gật đầu run rẩy. Từ nhỏ câm do chữa trị kịp thời.
Giọng trầm ấm vang lên đầy vẻ thản nhiên: "Nó trốn , đành đòi em thôi. Không trả tiền thì đền bằng xác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-no-va-be-cam/chuong-1.html.]
Tay run lẩy bẩy : [Tôi tiền.] Toàn bộ tiền tích cóp đều em trai lấy sạch. Hai trăm triệu - tiền khổng lồ từng thấy trong đời.
Hắn cúi xuống ghé sát tai thì thầm đầy ẩn ý: "Vậy chỉ còn cách lấy thể đền bù." Chưa kịp phản ứng, nhanh nhảu: "Em phản đối, coi như đồng ý nhé!"
...?
Người câm làm ? Nhìn hình cao lớn vạm vỡ của , đành cúi đầu im lặng.
Như sợ trốn nợ, bỏ chạy, tên hàng xóm lập tức xách cổ về nhà . Người hàng xóm mới chuyển đến hai tháng. Căn nhà bên cạnh là thuê. Thường xuyên đến gọi là đại ca, cũng thấy thằng tóc vàng vài .
Mỗi khi gặp bọn họ cùng , đều cúi gằm mặt vội qua. Tên hàng xóm vài chào hỏi . nhút nhát, mỗi chỉ dám cúi mặt xuống đất, dám giao tiếp.
Tên tóc vàng lái xe chuyện với : "Đại ca, đáng lẽ về từ lâu , cái xó xỉnh tồi tàn gì đáng lưu luyến?"
Trần Cẩn liếc qua gương chiếu hậu: "Nó yếu đuối thế , đại ca tự tay đến tận nơi? Việc để em và đám đàn em xử lý là ."
Hắn lạnh nhạt: "Trần Cẩn, im miệng."
Tên tóc vàng lập tức câm như hến. Tôi co rúm trong góc xe, dám nhúc nhích. Mọi chuyện hôm nay xảy quá bất ngờ, đầu óc như nhão thành hồ dán.
Cũng dám chống cự tên hàng xóm. Sợ chỉ cần kháng cự là họ sẽ tay với . Lời đầy ẩn ý của khiến tim đập thình thịch. Cứ lặp lặp trong đầu mãi thôi.
Nhà là một căn biệt thự nhỏ.
"Em ngủ phòng đầu tiên bên trái cầu thang, ở đối diện."
Tôi do dự một lát, ngượng ngùng : [Nên xưng hô thế nào ạ?]
Hắn liếc : "Ôn Thư Ngôn."
Tôi lén cơ bắp cuồn cuộn của . Tên với thật... hình như hợp.
"Ngày mai tao công tác hai ngày, mày trông chừng em ." Hắn sang bảo tên tóc vàng. Ôn Thư Ngôn giới thiệu sơ qua căn nhà dẫn lên tầng hai. Tôi vẫn còn sợ , luôn cúi mặt .
"Dưới đất tiền ?" Tôi vô thức lắc đầu.
"Vậy cứ cúi mặt? Anh đáng sợ lắm ?" Tôi chớp mắt liên hồi. Thật thì... đúng là đáng sợ, trông như thể đ.ấ.m ngã chỉ bằng một cái.
"Từ giờ chuyện với cần cúi mặt." Tôi ngẩng nhẹ đầu lên, đầu tiên rõ khuôn mặt Ôn Thư Ngôn. Gương mặt góc cạnh sắc sảo, đường nét nam tính căng tràn sức sống.
Đang chằm chằm thì bất chợt nhận đôi mắt đen láy của như đang đè nén thứ gì xuống, yết hầu chuyển động. Đến khi thở ấm áp phả lên môi, mới giật tỉnh táo. Ôn Thư Ngôn chỉ chạm nhẹ buông , bàn tay to lớn đè lên tóc , :
"Tập cho quen dần ."