6.
Tôi do dự: "Thôi đi."
Quá thân mật rồi.
Tôi thực sự hơi ngại.
Lục Ngang thất vọng cụp mắt xuống.
"Được rồi, không sao, tôi thật ra cũng không khó chịu lắm, ôm cô chắc là có thể tạm thời chịu đựng được.”
"Chủ nhân, cô ngủ đi, đừng lo lắng cho tôi, ngày mai tỉnh dậy tôi vẫn sẽ làm bữa sáng cho cô."
"..."
Kỳ lạ.
Mơ hồ ngửi thấy mùi trà thoang thoảng.
Nhưng tôi, người đã bị mê hoặc, lập tức lo lắng nói:
"Cậu đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy hôn hơi nhanh quá. Còn nữa, cậu cũng đừng tự làm khổ mình như vậy, tôi nuôi cậu thì nhất định phải chịu trách nhiệm với cậu."
"Thật sao?"
"Thật, cậu muốn hôn thì hôn, nhưng chỉ được hôn một cái thôi."
Tôi ngại ngùng mím môi.
"Cảm ơn chủ nhân."
Lục Ngang ngẩng mặt lên khỏi cổ tôi.
Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ hôn tôi ngay lập tức để giải tỏa cơn đói, nhưng cậu ta lại hôn lên cằm tôi trước.
Sau đó, thè đầu lưỡi ra, l.i.ế.m tôi như một con vật nhỏ.
Từ từ lấy lòng tôi.
Tôi mơ màng nghĩ.
Cũng đúng.
Mỹ nhân hệ Ma tộc vốn dĩ là một loài động vật hay bám người mà.
Chỉ là cảm giác ướt át trên cằm khiến tôi không nhịn được mà đưa tay lên lau.
Một cách tự nhiên, đã chạm vào môi Lục Ngang.
Cậu ta thuận thế lại bắt đầu hôn ngón tay tôi.
Vừa hôn vừa nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt đen láy.
Ư.
Càng giống cún con rồi.
Tôi không chịu nổi nữa, chỉ dùng tay kia kéo kéo đuôi cậu ta.
Thúc giục:
"Lục Ngang, mau hôn môi đi, đừng nghịch nữa, tôi cho phép cậu hôn thêm một lúc nữa không được sao?"
7.
Kết cục của việc chiều theo Mỹ nhân hệ Ma tộc, chính là môi tôi bị hôn sưng lên, lưỡi còn bị rách một miếng.
Không nói chuyện cũng thấy đau.
Còn thủ phạm thì đang cầm túi chườm đá giúp tôi giảm sưng.
Lục Ngang sau khi ăn no nê lại khôi phục vẻ ngoài ít nói lạnh lùng đó.
"Đau không?"
"Không đau."
Tôi đỏ mặt lắc đầu, tay vẫn nhẹ nhàng nắm đuôi cậu ta.
Dù sao thì tôi, kẻ mặt dày này, vừa rồi cũng đã hôn rất sướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chu-nhan-toi-khong-benh-toi-chi-muon-an-em/p4.html.]
Mỹ nhân hệ Ma tộc quả không hổ danh là Mỹ nhân hệ Ma tộc, quá biết cách khiến con người mất đi lý trí.
Quá quyến rũ.
Khiến người ta muốn vứt bỏ tất cả, trong đầu chỉ muốn thân mật vui đùa cùng họ.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi vừa kích thích lại khiến tim đập chân run, tôi khẽ ho một tiếng, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Phải làm gì đó cho "thanh tịnh" lại chút.
Không thì tôi e mình không nhịn được mà làm chuyện lưu manh mất.
"Lục Ngang, các Mỹ nhân hệ Ma tộc mỗi khi thấy đói, khụ, ý tôi là kiểu đói đó, thì nhất định phải làm chuyện thân mật với chủ nhân mới có thể trở lại bình thường sao?"
Lục Ngang gật đầu.
"Ừ."
"Vậy cậu với chủ nhân trước cũng vậy à?"
"Không."
Lục Ngang giải thích: "Tôi không có chủ nhân trước, tôi chỉ có mình cô là chủ nhân thôi."
Tôi ngạc nhiên nhưng cũng hiểu ra.
"Cũng phải, dù sao thì ai mua được cậu rồi cũng chẳng nỡ trả lại hàng đâu."
Anh ấy lại lắc đầu.
"Không phải vậy. Ma tộc chia làm cao cấp và hạ cấp.”
"Hạ cấp chỉ có thể chờ bị con người mua về nuôi dưỡng, còn Ma tộc cao cấp có thể tự do sinh sống trong xã hội loài người, có địa vị bình đẳng với con người, thậm chí còn sở hữu khối tài sản khổng lồ."
"Cậu đẹp trai thế này, mà lại được coi là hạ cấp á?"
Chuyện này tôi không phục lắm.
"Tôi không tin còn có Ma tộc nào đẹp hơn cậu, ai mắt mù mà phân cậu vào loại hạ cấp vậy?"
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
Trong mắt Lục Ngang thoáng hiện vẻ hỗn loạn, cậu do dự một lúc.
"Tôi cũng không biết. Hình như tôi đã mất rất nhiều ký ức, là ông chủ nhặt được tôi, Ma tộc không có giấy tờ tùy thân thì chỉ có thể chờ bị con người mua về."
Tôi lập tức thấy thương xót vô cùng.
Trong đầu thoáng hiện hình ảnh cuộc đời thăng trầm và bi thảm của Lục Ngang.
Đúng chuẩn một mỹ nam Ma tộc đáng thương mạnh mẽ.
Tôi vội vàng ôm cậu ấy an ủi.
"Không sao, giờ cậu có tôi rồi, chúng ta sẽ cùng nhau sống tốt, tôi sẽ đối xử tốt với cậu."
Đôi lông mày lạnh lùng của Lục Ngang hơi cong lên.
"Được."
Đợi môi đỡ sưng một chút, tôi sung sướng rúc vào lòng Lục Ngang.
Hôn hít ôm ấp cậu ấy một hồi lâu, cuối cùng ma tộc đã được giải tỏa dục vọng một chút cũng không còn kêu rên rõ ràng như vậy nữa.
Cậu ấy yên lặng nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Khóe mắt ửng đỏ, hàng mi dày rậm.
Cái đuôi quấn chặt lấy chân tôi đầy chiếm hữu.
Nhưng tôi, người vốn thanh tâm quả dục, sau một trận cuồng nhiệt như vậy thì lại tỉnh táo vô cùng.
Biết Ma tộc có thể khiến con người vui vẻ như vậy, thì ngay ngày đầu tiên mua cậu ấy về, tôi đã nên trực tiếp lôi cậu ấy lên giường rồi.
Lãng phí bao nhiêu đêm tuyệt vời thế này.
Tôi híp mắt cảm thán một hồi, rồi lấy điện thoại ra định nghiên cứu lại kỹ "Sổ tay nuôi dưỡng Ma tộc".
Đã nuôi thì phải nuôi cho tốt.
Nhưng lúc này, trên màn hình điện thoại tự động hiện lên một cửa sổ tin tức nóng hổi.
[Người đứng đầu tập đoàn Lục Thị mất tích bí ẩn nửa tháng, Lục Thị đã tăng tiền thưởng lên tới chín con số, mong người biết chuyện cung cấp manh mối.]
[Hình ảnh người mất tích].