CHỦ MẪU TƯỚNG MÔN - 12

Cập nhật lúc: 2025-02-28 00:25:30
Lượt xem: 4,120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt nó dịu lại, dừng trên người Giang Vũ.  

 

"Là cô cô kể cho con nghe. Cô cô còn dặn con không được quên gia huấn của Lục gia, phải trở thành một nam nhi đầu đội trời, chân đạp đất."  

 

*

 

Ta không kìm được nước mắt.  

 

Con trai ta, cũng có chí hướng hùng tâm, cũng có thể như công công, cả đời chinh chiến, bảo vệ quốc gia, bảo vệ lê dân bách tính.  

 

Nhưng đời trước, nó bị nuôi thành một tên ăn chơi trác táng, cuối cùng chếc trong con hẻm tối tăm, không ai thu liệm thi thể.  

 

*

 

"Nếu tổ phụ con biết con có chí lớn như vậy, nhất định sẽ giơ ngón tay cái khen ngợi con."  

 

Giang Vũ khẽ thở dài, giọng nói có chút tiếc nuối:  

 

"Huynh muội Lục gia đã bị lão phu nhân nuôi hư mất rồi."  

 

"Mà ngươi và ta… cũng phụ lòng thiên vị của tướng quân."  

 

*

 

"Nhưng con trai ngươi không quên tổ huấn."  

 

"Vậy thì tướng quân cũng có thể mỉm cười nơi chín suối rồi."  

 

*

 

Xem đi…  

 

Được nuôi dạy bên cạnh tướng quân, đúng là tầm nhìn cũng rộng lớn hơn hẳn.  

 

*

 

Nhìn bài vị của tướng quân, ta và Giang Vũ đều đỏ hoe mắt.  

 

Ông vừa là phụ thân, vừa là huynh trưởng, vừa là sư phụ, vừa là trưởng bối.  

 

Ông kéo chúng ta ra khỏi bóng tối, muốn đưa chúng ta đến một tương lai tốt đẹp hơn.  

 

Giờ đây, chúng ta mới thật sự hiểu được điều đó. 

 

20

 

Chưa đến hai tháng, tất cả tâm phúc của mẹ chồng và Lục Luật trong phủ đều bị ta trừ khử sạch sẽ.  

 

Đến khi Lục Luật cố gắng có thể xuống giường, cả Lục phủ đã hoàn toàn nằm trong tay ta.  

 

Bao gồm cả…  

 

Những bức thư hắn và Liễu Vũ Đồng gửi cho nhau.  

 

*

 

Từng câu từng chữ, đều nhớ nhung da diết.  

 

Lục Luật thậm chí còn thề thốt trong thư rằng:  

 

Hắn và ta vốn không hề có tình nghĩa phu thê.  

 

Chưa bao giờ đồng sàng cộng chẩm.  

 

Thân xác và trái tim hắn, từ đầu đến cuối, chỉ thuộc về biểu muội.  

 

*

 

Liễu Vũ Đồng cũng chẳng hề kém cạnh.  

 

Thà vào am ni cô cạo tóc tu hành, cũng không lấy ai khác.  

 

Thậm chí, nàng ta còn xúi giục Lục Luật:  

 

Rắc độc vào cơm nước của con ta.  

 

Nhân lúc ta kiệt quệ vì chăm sóc hai đứa nhỏ, liền tìm cơ hội giếc ta.  

 

Vừa giúp nàng ta hả giận, vừa dọn sạch chướng ngại.  

 

*

 

Cuối thư, nàng ta viết:  

 

"Chẳng qua chỉ là hai đứa con mà thôi, nếu biểu ca muốn, ta có thể sinh cho chàng bao nhiêu cũng được."  

 

"Nhưng con do tiện nhân kia sinh ra, tuyệt đối không thể vượt mặt con của ta!"  

 

"Biểu ca đã thương yêu, thì không thể nương tay!"  

 

*

 

Phu quân tốt của ta, hào phóng vô cùng, còn kẹp thêm một nghìn lượng ngân phiếu, chỉ để dỗ dành giai nhân.  

 

Chỉ tiếc là…  

 

Một khi đã qua tay ta, thì chẳng còn gì cả.  

 

*

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chu-mau-tuong-mon/12.html.]

Ta khẽ cười, ra lệnh:  

 

"Tìm một tiên sinh chép tay, bắt chước đúng nét chữ của bọn họ, sao lại hai bức thư."  

 

"Hẹn bọn họ, ngày Rằm tháng Chín, chính Ngọ, gặp mặt tại Ngũ Lý Đình, ngoài thành."  

 

*

 

Giang Vũ nhíu mày, không hiểu:  

 

"Vì sao lại là tháng sau?"  

 

Ta cười ranh mãnh, chậm rãi đáp:  

 

"Bởi vì hôm đó, chính là ngày chếc của bọn họ."  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

*

 

Đời trước, dù ở Phạn Âm Sơn, ta vẫn nghe nói rằng:  

 

Rằm tháng Chín, ở Ngũ Lý Đình bên ngoài kinh thành, có một toán sơn tặc tụ họp, trực tiếp xông vào kinh, cướp sạch hai ngân trang, cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn.  

 

Còn đời này…  

 

Người đầu tiên mà đám cường đạo đó gặp… chính là bọn họ.  

 

*

 

Lục Luật có chút võ công, nếu muốn thoát thân, cũng không phải chuyện khó.  

 

Nhưng nếu muốn cứu Liễu Vũ Đồng, vậy thì khó như lên trời.  

 

Ta chỉ muốn xem thử…  

 

Cái gọi là tình chân ý thiết, thủy chung không đổi của hắn—  

 

Đến khi tính mạng bị đe dọa, hắn sẽ lựa chọn thế nào đây? 

 

21

 

Chung quy lại, kẻ ích kỷ thì vô tình vô nghĩa, điều quan trọng nhất vẫn là bản thân hắn.  

 

*

 

Đám cường đạo còn chưa kịp vào kinh, đã bị đội quân mai phục sẵn bên ngoài cổng thành tiêu diệt hoàn toàn.  

 

Tất nhiên, tin tức này là do Giang Vũ bí mật báo cho vị tướng quân quen biết của nàng ấy.  

 

*

 

Khi ta và Giang Vũ đến được Ngũ Lý Đình,  

 

Lục Luật đã nằm bẹp dưới mương nước đục ngầu,  

 

Hai đầu gối bị đập nát,  

 

Toàn thân lấm lem bùn đất, trông chẳng khác nào một con ch.ó hoang mất chủ, vô cùng thê thảm nhếch nhác.  

 

*

 

Lúc đám cường đạo và bọn họ đụng độ,  

 

Lục Luật chỉ cầm cự được vài chiêu, đã thất bại thảm hại.  

 

Nhưng bọn cướp chỉ muốn một mỹ nhân dung mạo kiều diễm—  

 

Liễu Vũ Đồng.  

 

*

 

Để giữ mạng, hắn đã tự tay dâng tặng biểu muội mà mình luôn miệng thề yêu sâu đậm.  

 

Đối phương ra điều kiện—  

 

"Chỉ cần ngươi tự chặt một cánh tay, chúng ta sẽ tha cho nữ nhân của ngươi."  

 

Hắn cũng không chịu.  

 

*

 

Lúc Liễu Vũ Đồng bị kéo vào rừng, nàng ta tuyệt vọng gào lên:  

 

"Lục Luật! Ngươi nhu nhược vô dụng! Ngươi không chếc tử tế được đâu!"  

 

"Ngươi không quan tâm ta cũng được! Nhưng ngay cả đứa bé trong bụng ta, ngươi cũng không cần sao?!"  

 

*

 

Lục Luật kinh hoàng tột độ,  

 

Nhưng hắn vẫn quỳ rạp tại chỗ, không có chút do dự, càng không hề hối hận.  

 

*

 

Tiếng kêu thảm thiết kéo dài rất lâu.  

 

Đến khi Liễu Vũ Đồng chếc thảm trong rừng,  

 

Dung mạo bị hủy hoại, thanh danh vĩnh viễn không thể tẩy sạch.  

 

Loading...