Lúc Chu Trữ mới , Vương T.ử Dư cũng chỉ như mấy nhân viên văn phòng bình thường, chuyên làm chân chạy vặt cho Diệp Chi Thạc. Trong lòng lập tức cảm thấy cân bằng. Từ hồi Vương T.ử Dư du học, luôn ấm ức đến tận bây giờ, mơ hồ cảm thấy kém Vương T.ử Dư một bậc. Bây giờ Vương T.ử Dư t.h.ả.m hại như , cam lòng, cứ chứng minh cũng khổ sở lắm. Thế là kể lể hết những chuyện bực ở công ty, ngôn ngữ khoa trương khỏi .
Hai từ nhỏ đến lớn, so hơn ở những mặt tích cực, mà chỉ so xem ai t.h.ả.m hại hơn! Cho nên đến tận bây giờ, cả hai đều chẳng gì.
Vương T.ử Dư tức giận cắt ngang , hết là ghen tị với công việc của Chu Trữ, đó : "Tôi chỉ là một thằng thư ký quèn của Diệp Chi Thạc thôi, làm thì cũng làm, tan tầm vẫn làm. Một ngày 24 tiếng, chẳng mấy tiếng là của riêng . Cậu hai ngày cuối tuần của thế nào ? Hắn chơi với bồ nhí, còn thì xổm lầu chờ…"
Chu Trữ vốn còn ấm ức, còn định tìm thêm chuyện để kể, nhưng đến câu cuối cùng thì chịu thua, đồng cảm : "Cậu cũng đáng thương quá đấy…"
Sau đó, hai im lặng lâu.
Đưa Vương T.ử Dư đến nơi, Chu Trữ lái xe về. Đến tối thì nhận điện thoại của Vương T.ử Dư.
Vương T.ử Dư dùng giọng điệu kinh ngạc : "Chu Trữ, đệt, ? Diệp Chi Thạc thế mà cho bồ nhí nuôi con trai!"
Chuyện tuy đến mức là bí mật động trời, nhưng cũng chỉ một ít , mà những đều kín miệng, ai bêu riếu Diệp Chi Thạc. Chu Trữ chơi với đám ăn , làm mà chuyện của Diệp Chi Thạc, nên .
"Đệt, đùa đấy chứ! Nhà họ Tôn cũng chịu ?"
Nhà họ Tôn là nhà vợ của Diệp Chi Thạc, tuy bằng nhà họ Diệp, nhưng cũng dạng .
Vương T.ử Dư ở nước ngoài mấy năm, gần như là tách biệt với tình hình trong nước, những biến động của các gia tộc, cách cả một Thái Bình Dương, chỉ ăn chơi, chứ để ý lắm. Vì thế đoán: "Không rõ lắm, nhưng Diệp Chi Thạc làm thế , thì nhà họ Tôn dù ý kiến cũng chẳng làm gì , dù cũng là cháu ngoại, với con gái họ cũng c.h.ế.t , còn quản nhiều làm gì!"
Hai buôn dưa lê về nhà họ Diệp một hồi, Chu Trữ thấy tiếng mở cửa, : "Anh về , để lát nữa chuyện tiếp." Rồi vội vàng cúp máy.
Chu Thuần từ thành phố bên cạnh trở về, nhà, gọi: "Chu Trữ."
Chu Trữ vội từ phòng , ở cửa, cách mấy mét hỏi trai: "Anh, ?"
Chu Thuần cởi giày, cởi nút áo quân phục : "Đi xả nước cho , tắm."
Chu Trữ xong, ngây một lúc, mới đáp: "… Vâng." Sau đó , miệng lẩm bẩm…
Nước trong bồn tắm xấp xỉ đầy thì tắt vòi, còn kịp khỏi phòng tắm thì Chu Thuần quấn khăn tắm bước . Cậu cúi đầu né sang một bên, định bụng chờ trai sẽ ngoài.
Chu Thuần thì đóng sầm cửa , chặn đường của Chu Trữ, : "Lại đây kì lưng cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-gia-huynh-de/60.html.]
Duật Vân
Cứ mỗi đến gần Chu Thuần, trong đầu Chu Trữ hiện lên những chuyện hai làm. Cứ hễ nhớ đến là đầu óc rối bời, tim cũng đập loạn, chỗ nào cũng thấy khó chịu.
Cậu ngây như phỗng, bên Chu Thuần chờ mất kiên nhẫn, gắt: "Lại đây."
Chu Trữ lúc mới hồn, xắn tay áo tới.
Chu Trữ vụng về, kì lưng cho trai chẳng hơn gãi ngứa là bao. Đến khi xoa đến xương cụt thì Chu Thuần cảm giác. Ở cái tuổi , đúng là đang tràn trề sinh lực, một thời gian giải tỏa, cảm giác ùa về, khiến động lòng, xoay Chu Trữ.
Chu Trữ chỉ chạm mắt trai nửa giây vội vàng cụp mắt xuống, yết hầu giật giật, định dậy, kiếm cớ : "Ấy, xổm mỏi chân quá."
Chu Thuần cũng đồng thời lên, nước b.ắ.n tung tóe.
Chu Trữ cúi gằm mặt, đúng lúc thấy thứ đang hưng phấn của trai. Tim lập tức đập thình thịch, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ bình tĩnh: "Em ngoài đây." Nói định nhấc chân bỏ chạy.
Chu Thuần cao lớn vươn tay , túm lấy cánh tay Chu Trữ, kéo mạnh ngã bồn tắm.
"Á!" Chu Trữ ngã nhào xuống, đùi và vai đau điếng, mặt mũi dính đầy nước. Còn kịp phản ứng thì tay trai đặt lên eo .
Chu Trữ chỉ cảm thấy chỗ eo tay trai chạm nóng bừng lên. Đến nước thì trai định làm gì! Không rảnh lo chỗ đau, đẩy vai trai, run rẩy : "Anh… Em xin …"
Chu Thuần xuống, tay theo xương cụt vuốt xuống , : "Sao? Khó chịu ?" Giọng thản nhiên và bình tĩnh lạ thường, cứ như thể chuyện hai làm là một điều trái với luân thường đạo lý.
Khóe miệng Chu Trữ giật giật: "Không là chuyện sướng , mà là…"
Chu Thuần đợi hết ngắt lời: "Được , làm xong !"
"…" Mẹ kiếp, làm xong còn cái rắm gì nữa!
Chẳng mấy chốc, Chu Trữ trai mơn trớn đến mức cảm giác…
Chu Thuần hầu hạ Chu Trữ đến thoải mái, mới tự giải quyết.
Phần đùi trong của Chu Trữ một nữa thứ của trai ma sát đến đỏ ửng…