Chu Gia Huynh Đệ - 05

Cập nhật lúc: 2026-04-13 14:50:59
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Chu tuy vẫn dán mắt TV, nhưng những lời , trong lòng cũng chút d.a.o động. bà vẫn tỏ bất kỳ biểu hiện nào, du học là chuyện nhỏ, bà nhất định hỏi ý kiến của bố Chu và Chu Thuần , nên tiện gì, đành giả vờ thấy, tiếp lời của Chu Trữ, : "Sang năm là thi đại học , mau lên lầu học bài ."

Lúc , Chu Trữ hề đang cố ý lảng tránh, chỉ cho rằng bà đang qua loa cho xong chuyện. Trong cơn tức giận, ném quả táo c.ắ.n dở sang một bên, xách cặp lên lầu. Lên đến nơi, đừng là học bài, đến cả cặp sách cũng thèm đụng đến một

Đêm đó, bố Chu về, nhưng Chu Thuần gọi điện thoại về hỏi thăm tình hình gia đình. Tự nhiên thế nào đến Chu Trữ, Chu liền tiện thể kể tâm tư của .

Chu Thuần xong liền khẩy, chút khách khí mà khinh thường : "Nó á, cái đầu óc đấy mà đòi học thương mại? Đừng thấy Vương T.ử Dư vẻ ngốc nghếch, nhưng nó khôn lỏi hơn Chu Trữ nhiều. Mẹ cứ dập tắt cái ý định du học của nó , một năm nữa con thể về thành phố A . Nếu sang năm nó thi thì cứ học , con về giám sát nó!"

Mẹ Chu vốn là một bà nội trợ, chủ kiến gì cả. Lúc , con trai lớn , bà liền theo. Ngày hôm , bà hề vòng vo với Chu Trữ nữa, mà thẳng bàn ăn: "Mẹ với con bàn , năm nay con cứ lo học hành cho , nhất là đừng để gia đình mất mặt. Sang năm nếu thi đậu thì cứ ôn , con bảo sẽ về giám sát con. Nếu con con giám sát thì năm nay cố gắng lên cho ."

Chu Trữ thức cả đêm ngủ, nghĩ nhiều cách để với , ngờ còn kịp mở miệng chặn họng . Cơn giận bùng lên, : "Cái gì cũng , nhà họ Vương còn cho Vương T.ử Dư du học, bố chỉ nghĩ đến việc con làm mất mặt gia đình. Từ nhỏ đến lớn bố như , cứ như con làm bố mất mặt lắm . Nếu thì lúc sinh con làm gì!"

Mấy năm nay, Chu luôn bố Chu cưng chiều, từ khi kết hôn đến giờ ai dám lớn tiếng với bà một câu. Không ngờ hơn hai mươi năm chính con trai quát cho một trận, bà tức đến mức mất cả bình tĩnh, lựa lời mà nổi giận : "Tôi vất vả sinh , chỉ vì sinh cái của nợ như . Ai, nếu là cái dạng , lúc sinh bóp c.h.ế.t cho !"

Chu Trữ những lời càng thêm hó chịu. Cùng là một gia đình, cùng một lứa tuổi, tại Vương T.ử Dư sống sung sướng như , còn thì bi t.h.ả.m thế ? Trong đầu hiện lên bao nhiêu năm qua bố bỏ mặc và hiểu . Càng nghĩ càng tủi , càng tủi thì mũi càng cay. Rất nhanh, nước mắt trào làm nhòe cả mắt. để thấy, liền ném đũa xuống, xoay chạy khỏi phòng ăn, lên lầu lấy hết tiền riêng chạy khỏi nhà.

Mẹ Chu vô cùng đau lòng, càng cảm thấy đứa con út lo nghĩ gì. Bà tức đến run cả tay, chống tay lên bàn dậy. Vừa khỏi phòng ăn thấy Chu Trữ chạy khỏi cửa, thấy cặp sách ném sofa, trong lòng càng bực bội. Bà trực tiếp lên lầu gọi điện thoại cho bố Chu để mách tội.

Bố Chu đang bận nên rảnh an ủi bà, ông vội vàng vài câu cúp máy.

Mẹ Chu vật giường đến tận trưa, tâm trạng mới khá hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-gia-huynh-de/05.html.]

Bố Chu đến chiều mới về, Chu kể lể xong thì tiên là an ủi, đó hứa sẽ dạy dỗ thằng nhãi ranh Chu Trữ một trận. cả nhà cứ thấp thỏm đợi đến tối mịt mà vẫn thấy bóng dáng Chu Trữ . Bố Chu bắt đầu gọi điện thoại khắp nơi, đầu tiên là gọi cho ông nội Chu Trữ, đó đến Vương T.ử Dư và Tôn Ngạn Hằng, còn gọi thêm mấy của các bạn học khác nữa, nhưng cũng ai Chu Trữ đang ở . Họ còn Chu Trữ căn bản đến trường.

Lần , bố Chu chỉ tức giận mà còn lo lắng nữa. Ông vội vàng sai bảo vệ điều mấy tìm…

Trong lúc cả nhà đang hối hả nháo nhào tìm thì lăn ngủ khì giường .

Bố Chu thậm chí còn điều cả của quân đội tìm, cung cấp chứng minh thư và ảnh chụp của Chu Trữ, lùng sục từng khách sạn một quanh khu nhà. Cứ thế tìm kiếm đến tận nửa đêm thì đúng là tìm thật…

Chu Thuần ở tận Tây Bắc cũng tin , suốt đêm bắt máy bay trực thăng của quân đội chạy về thành phố A…

Sau khi tìm Chu Trữ, đợi nhà họ Chu đến nơi thì nhân viên tìm kiếm liền rút lui. Chu Thuần thấy bố Chu thì khuyên nhủ: "Bố về nhà trông , chuyện của Chu Trữ để con giải quyết."

Bố Chu tuổi cao, lăn lộn cả một buổi tối, mặt mày phờ phạc. Ông suy nghĩ một chút : "Dạy dỗ nó cho , chỉ con mới trị nó thôi!"

"Vâng." Chu Thuần bố Chu bước thang máy mới lấy thẻ từ mà lễ tân đưa cho để mở cửa phòng.

Trong phòng chỉ bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn thể dễ dàng thấy thứ. Chu Thuần tránh những thứ rác rưởi vương vãi ở cửa "Rầm" một tiếng, đóng sầm cửa , khóa trái…

Tiếng đóng cửa vang nhỏ, trong đêm khuya tĩnh lặng chói tai, e rằng làm giật ít khách ở cùng hành lang.

Duật Vân

 

Loading...