(Chủ công) Xuyên Nhanh: Tẩy Trắng Tra Công - Chương 209: Người Đàn Ông Tinh Anh Trong Gia Đình Trọng Nam Khinh Nữ (15) Bản Đệ Của Phù Đệ Ma

Cập nhật lúc: 2026-04-12 02:27:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đường Giai Toàn?" Đỗ Bắc cảm thấy cái tên quen tai, chắc hẳn đúng là quen .

Đột nhiên lóe lên một tia sáng, gửi một tin nhắn cho bạn học đại học của .

N: Lão Tam, tên đầy đủ của vợ là Đường Giai Toàn, cũng là khoa tiếng Anh trường ?

Lão Tam: , thế?

N: Tiện điện thoại ?

Lão Tam trực tiếp gọi tới, Đỗ Bắc kể sơ lược diễn biến sự việc, Lão Tam tức giận c.h.ử.i thề.

"Mẹ kiếp, thằng khốn , hừ, mạo danh vợ , vợ dạo vì đứa con thứ hai đang khó chịu đây, cô còn ở lưng giở trò tiểu xảo !"

"Các đứa thứ hai ? Không nha." Đỗ Bắc quá để tâm đến chuyện ba xu hướng tính d.ụ.c của , ngược càng quan tâm đến vợ chồng Lão Tam hơn, "Lần sinh Hạo ca nhà chẳng sinh nữa ?"

"Ngoài ý , Toàn Toàn chịu từ bỏ, cô đến thì là duyên phận, là món quà ông trời ban cho." Giọng điệu của Lão Tam mang theo sự tự hào và đau lòng, "Cho nên chúng hỏi ý kiến của Hạo ca, quyết định giữ đứa bé."

" bác sĩ , đứa bé chắc giữ , cho nên... ừm... chúng nghĩ là thôi đừng , lỡ như, duyên phận đủ, đúng , để mừng hụt."

Mặc dù cố gắng che giấu, nhưng giọng run rẩy vẫn bộc lộ sự d.a.o động cảm xúc của , cũng thấp thỏm.

Đỗ Bắc an ủi vài câu, và hẹn một thời gian nữa sẽ đến thăm gia đình họ.

Dương Thanh đợi cúp điện thoại mới hỏi, "Lão Dương ? Trông tâm trạng lắm."

"Vợ m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , nhưng tình trạng lắm, chừng giữ , bây giờ khá khó khăn, cần tĩnh dưỡng."

Đỗ Bắc nhắc tới một câu, đó , "Vợ là khoa tiếng Anh, thể tên cô mà còn sợ vạch trần, chắc hẳn là và Lão Dương là một đôi, xác suất lớn cũng là khoa tiếng Anh."

"Khoa tiếng Anh?"

Trí nhớ của Dương Thanh , một chuyện nhỏ nhặt râu ria cũng đều nhớ rõ, mặc dù từng gặp Lý Nhược, nhưng nhớ một như .

"Anh còn nhớ kỳ nghỉ đông năm hai đại học của , một đàn chị khoa tiếng Anh tên là Lý gì đó, chạy đến nhà mạo danh là bạn gái ?"

"Nhớ chứ, nhưng đó kết hôn , bây giờ con cái chắc cũng lên tiểu học , đến mức đó chứ?"

Đỗ Bắc nhíu mày, Lý Nhược đáng lẽ kết hôn với một kẻ ăn bám chờ c.h.ế.t ở một huyện nhỏ, chỉ dựa tiền đồ của gã đàn ông đó, Lý Nhược chỉ riêng việc mỗi ngày bận rộn chuyện nhà cửa phân thiếu thuật .

Không thể nào, ngày tháng của sống, cố ý đến phá hoại cuộc sống của chứ?

Dương Thanh cảm thấy, "Cô cố chấp như , hơn nữa suy nghĩ khác thường, chừng đấy? Có lẽ là lướt thấy video của hai chúng mạng, nhớ những chuyện sai lầm thời tuổi trẻ ngông cuồng, tức giận cam lòng, quyết định trả thù chúng , cũng khả năng."

"Chúng vẫn là đừng dùng tư duy của bình thường để hiểu cô ."

"Em đúng, để nhờ dò hỏi xem ."

"Ừm, bà nội chắc dậy , chúng về , rõ ràng với ba xong hẵng tìm ."

"Được."

Đỗ Bắc lái xe đưa Dương Thanh và Dương nãi nãi cùng trở về quê, vì luôn đường cao tốc, hai luân phiên , lái 10 tiếng đồng hồ.

Hai đặt một phòng gia đình ở huyện thành, nhà họ Dương ngoại trừ Dương Thanh và bà nội, còn ai khác, ở nhờ nhà khác, đừng Dương Thanh quen, Dương nãi nãi cũng cảm thấy chịu nổi.

Lần về Dương nãi nãi liền nữa, già , luôn nghĩ đến chuyện lá rụng về cội.

Dương Thanh và Đỗ Bắc bàn bạc xong, quyết định xem kết quả cuộc chuyện với ba Đỗ Bắc , nếu còn , thì họ cũng ở một thời gian, nếu , Dương nãi nãi cũng thể ở , chỉ đành mỗi năm về nhiều hơn.

Người già tuổi tác cao, Dương Thanh dám để bà rời xa quá xa.

Tuy nhiên, Đỗ Bắc gọi điện thoại cho chị gái, em gái, em trai, bày bố sẵn cục diện từ , kết quả cuộc chuyện nhất định sẽ . Đỗ Bắc cho Dương Thanh .

Sao thể chuẩn chút gì, cứ mặc cho ba mang theo lửa giận gặp mặt Dương Thanh chứ?

Ba Đỗ Bắc cũng giống như nhiều bậc cha trong làng, sĩ diện, cậy mạnh, thích chiếm chút tiện nghi nhỏ, nhưng nếu thực sự chiếm tiện nghi lớn thì trong lòng cũng qua , thích thuyết giáo con cái, nhưng cũng xót xa con cái .

Nếu dùng câu cánh tay vặn bắp đùi để hình dung, thì khi Đỗ Bắc lên đại học, là cánh tay xảo quyệt, ẩn giấu vẻ ngoan ngoãn lời là tâm nhãn, khi lên đại học, là bắp đùi cường tráng và năng, quyền lên tiếng trong nhà vượt xa ba .

Chỉ là quen giấu giếm thứ lớp vỏ bọc lời, ba lờ mờ cảm thấy đổi, nhưng cảm thấy vẫn giống như đây.

Lần cũng tính toán xong, nếu ba nhất định làm ầm ĩ đến mức hai bên đều vui, sẽ chút do dự lựa chọn Dương Thanh, cách ly Dương Thanh và ba .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-209-nguoi-dan-ong-tinh-anh-trong-gia-dinh-trong-nam-khinh-nu-15-ban-de-cua-phu-de-ma.html.]

"Ba, , chúng con về ." Đỗ Bắc đẩy cổng lớn của nhà , một tay nắm chặt lấy Dương Thanh, "Đây là Dương Thanh, đối tượng của con."

"......"

Tất cả đều trầm mặc.

Ba chị em Đỗ Hồng sự thẳng thắn và trực tiếp của làm cho chấn động, hai đứa nhỏ thậm chí còn cảm thấy cả siêu ngầu.

Ba thì tức giận đến mức nên lời, họ ngờ Đỗ Bắc ngay cả việc vòng vo uyển chuyển cũng , trực tiếp dẫn tới cửa.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Đỗ Bắc kéo Dương Thanh rụt tay cả buổi mà rụt về , "Đây là ba, , chị cả, còn Tiểu Anh, Tiểu Đông."

Dương Thanh sự trực tiếp của làm cho đầu óc trống rỗng, chút máy móc gọi theo lời giới thiệu của , "Ba, , chị cả..."

"!!!" Lúc phản ứng thì kịp nữa , ngơ ngác đến mức ngừng âm thanh.

Đỗ Bắc làm như chuyện gì bảo hai đứa nhỏ gọi , "Đây là Thanh ca của các em, gọi ."

"Thanh ca!" "Thanh ca."

Đỗ mụ mụ vỗ bàn một cái, "Đỗ Bắc! Con đây cho !" Nói xong, bà hầm hầm tức giận lên tầng hai.

Đỗ Bắc kéo Dương Thanh trong phòng khách, để hai đứa nhỏ ở trò chuyện cùng , đó cùng ba lên lầu.

Dương Thanh nắm lấy tay , "Em..."

"Không , chuyện với , , tính tình đến nhanh, cũng nhanh."

Đỗ ba ba âm thầm quan sát, lên tiếng, theo Đỗ Bắc lên lầu, chỉ là thoạt còng lưng hơn bình thường một chút.

Đợi họ đều phòng ngủ chính, đóng cửa cẩn thận, Đỗ Bắc dứt khoát quỳ xuống mặt ba , "Ba, , con chuyện đối với ba , thực sự khó chấp nhận, nhưng sự việc chính là như , con và Thanh Thanh ở bên mười mấy năm , Thanh Thanh thành niên con lừa gạt tới tay, là con với em , nhưng con thực sự thể mất em ."

"Chưa thành niên?"

"Lừa gạt tới tay?!" Đỗ mụ mụ suýt chút nữa gào lên một tiếng, xông tới đ.á.n.h hai bạt tai, chẳng qua nỡ đ.á.n.h mặt, đ.á.n.h lên vai, "Con rõ ràng cho , rốt cuộc là chuyện gì!"

"Con, lúc đó nhà nghèo, con học luôn tiền tiêu, phát hiện thích đàn ông, liền nhắm Thanh Thanh, em chăm chỉ trai, trong nhà chỉ một bà lão, con liền theo đuổi em , lúc đó em còn thiếu mấy tháng nữa mới 18."

"Lúc đó em đan rèm cỏ, dán hộp giấy, may cờ, một ngày thể kiếm mấy chục tệ, hơn phân nửa đều cho con tiêu, con cầm tiền của em mới thể ăn no ăn ngon ở trường, mới sức lực học hành đàng hoàng."

"Vì chuyện , còn suýt chút nữa hại em học, lúc đó con liền nghĩ, nếu con thể kiếm tiền , con nhất định đối xử với em , chẳng con dùng máy tính kiếm tiền ? Con thấy video cũng thể tiền, nhưng con học, thời gian, con liền bảo em ."

"Em học chăm sóc bà nội kiếm tiền, mà thực sự rút thời gian để video, kiên trì đến cùng, bây giờ con kiếm còn nhiều bằng em kiếm , nhưng em cũng chê con," Đỗ Bắc l.i.ế.m môi.

"Mẹ, Thanh Thanh nửa điểm với con, nếu con đ.á.n.h chủ ý lên em , chừng bây giờ em cũng thể lấy vợ sinh con, nhưng con , Thanh Thanh, con cũng sẽ tìm đàn ông khác, bây giờ là con thể rời xa em , em rời xa con, con chẳng là cái thá gì cả."

"Mẹ, con từ chức ." Đỗ Bắc ném một quả mìn lớn nổ bên tai ba .

Đỗ ba ba Đỗ mụ mụ thậm chí cảm thấy mắt trắng xóa, xác nhận xác nhận thực sự từ chức, đều ngây , lúc cũng còn quan tâm Đỗ Bắc và Dương Thanh ở bên nữa.

Trong quan niệm mộc mạc của hai ông bà già, một công việc mới thể tương lai , mất việc cả đời đều chịu khổ, thì ở bên đàn ông ở bên phụ nữ quan hệ gì?

"Con làm kinh doanh, tiền vốn thì, Thanh Thanh sẽ giúp con bỏ , con tính toán xong , ba, , ba yên tâm, con chắc chắn sẽ để ba sống những ngày tháng ."

Những lời hai ông bà tin, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối, công việc bao, một tháng thể phát một vạn tệ đấy, lễ tết đều nghỉ, Tết còn phát gạo mì dầu ăn, từ chức là từ chức ?

" Thanh Thanh bây giờ thu nhập định một tháng 10 vạn, mặc dù em chê con kiếm ít, nhưng cứ tiếp tục như , cách giữa chúng con ngày càng lớn, đến lúc đó em cần con nữa, con làm ?"

"Vậy con đối xử với nó chứ, để nó thể rời xa con!"

"Nó đối với con hài lòng ? Còn cần con, thể nào! Con xem con trai, tính tình , bình thường con nấu cơm, giặt quần áo cho nó nhiều , việc gì thì đưa nó ngoài dạo, tivi đều diễn thế mà..."

Đỗ mụ mụ dừng một chút, cảm thấy chút đúng.

Đỗ Bắc thì lập tức nắm lấy tay bà, "Vẫn là thông minh, dạy con thêm ? Hoặc là kể cho con , năm đó ba làm thế nào theo đuổi ? Ba, ba cũng dạy con !"

Đỗ ba ba đang lừa gạt , nhưng ông cụ những lời đó của , trong lòng lung lay, mặc dù vẫn tán thành hai đàn ông qua với , nhưng, ai bảo là con trai ông làm hư .

Bây giờ ông để hai chia tay, thế chẳng là quá đáng lắm ?

Ông cụ lên tiếng, trầm mặc nghịch chuỗi hạt gỗ trong tay, Đỗ mụ mụ thao thao bất tuyệt lải nhải với con trai, đợi đến khi thấy con trai bắt đầu đung đưa cơ thể, ông mới , "Bà nó, cho Bắc T.ử lên ."

"Ây dô! Sao con vẫn còn quỳ? Mau lên mau lên."

Loading...