(Chủ công) Xuyên Nhanh: Đi Ngang Qua Toàn Thế Giới Cẩu Huyết - Chương 67: Sau Khi Trở Thành Người Mới Bình Hoa Trong Truyện Giới Giải Trí 4

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:50:20
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm nay ca của Bùi Úc ? Sao chỉ còn hai chúng .” Người đàn ông tóc hồng đồng phục lẩm bẩm.

Người đàn ông nhuộm tóc trắng vẻ ngoài non nớt tinh xảo chậc một tiếng: “Cậu bây giờ bán rượu giống chúng nữa .”

“Nói ?”

“Cậu bây giờ là hát chính .”

Biểu cảm của đàn ông tóc hồng biến đổi một trận, thần sắc cho lắm: “Cậu còn cùng chúng bán rượu, Trương ca nghĩ đến việc cho tiểu t.ử làm hát chính chứ?”

Người đàn ông tóc trắng âm dương quái khí : “Ai bảo khuôn mặt , chúng làm gì diễm phúc đó.”

“Đã xí, chi bằng bỏ thêm chút tiền phẫu thuật thẩm mỹ .”

Giọng trong trẻo vang lên phía hai , cả hai đồng thời sửng sốt một chút.

Dưới ánh đèn huỳnh quang của phòng đồ nhân viên, dáng cao ráo của thanh niên đó như một cây tùng xanh.

Đó là một khuôn mặt đẽ mang tính sát thương cực cao, hàng chân mày thanh tú, đậm nhạt hài hòa, làn da trắng trẻo mịn màng, càng tôn lên từng đường nét ngũ quan tựa như bức tranh thủy mặc.

Người đàn ông tóc trắng chặn bước chân của Bùi Úc: “Thừa nhận dựa việc bò lên giường để vị trí đó ?”

Bùi Úc ỷ lợi thế chiều cao, cúi đầu gã, cảm xúc trong mắt nhạt nhòa: “Ồ, chỉ thừa nhận các lớn lên quả thực xí mà thôi.”

“Mẹ kiếp mày…”

Người đàn ông tóc trắng nổi giận, c.h.ử.i bới nắm chặt nắm đ.ấ.m vung về phía Bùi Úc, ngay đó liền Bùi Úc dễ dàng nắm lấy cổ tay bẻ ngoặt trong, đàn ông tóc trắng lập tức phát tiếng kêu la đau đớn.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Bùi Úc mượn lực đá một cước eo gã, hàng mi rũ xuống, mặt cảm xúc dáng vẻ vùng vẫy chật vật của gã.

Người đàn ông tóc hồng thấy tiến lên một bước, nhưng chạm ánh mắt của Bùi Úc, ánh mắt tĩnh lặng như một vũng nước đọng khiến gã lập tức ớn lạnh , dám nhúc nhích.

Bùi Úc phủi phủi quần áo nhăn, : “Lần khi động thủ thì tự lượng sức , dù phế mất khuôn mặt, đến lúc đó chỗ mà .”

Hai , đều thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương.

cũng là ngưu lang kiếm cơm bằng khuôn mặt, bọn họ đ.á.n.h Bùi Úc, lỡ như đ.á.n.h đến hủy dung, đó mới là mất cả chì lẫn chài, thật sự chỗ mà .

Bùi Úc đẩy cửa phòng đồ bước , ánh đèn sàn nhảy nhấp nháy, xen lẫn tiếng nhạc là những đang nhảy múa.

Trương ca liếc mắt một cái thấy Bùi Úc, đ.á.n.h giá Bùi Úc, trong mắt lộ vẻ tán thưởng và kinh diễm.

Chiếc áo sơ mi trắng mang tính thiết kế thanh niên những đóa hồng đỏ nở rộ ở n.g.ự.c , cổ áo sơ mi mở lộ chiếc vòng cổ màu đen, một bên vòng cổ điểm xuyết con bướm thêu bằng chỉ bạc, tựa như đang hôn lên yết hầu của thanh niên, dường như hoa hồng đỏ cũng quyến rũ bằng thanh niên.

Trương ca hề keo kiệt bày tỏ lời khen ngợi của : “Ôi ái, sinh là để ánh đèn sân khấu đấy.”

Bùi Úc , : “Trương ca, khi nào nên lên sân khấu?”

“Cậu là át chủ bài của , để cùng mới câu sự thèm thuồng của đám chứ.” Trương ca đưa cho Bùi Úc một điếu thuốc.

Bùi Úc xua tay từ chối ý của .

Trương ca hiểu ý dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay : “Biết , chơi âm nhạc, bảo vệ giọng hát của .”

Bùi Úc , nhấp một ngụm rượu vang đỏ.

Sau khi màn nhảy múa khuấy động khí phía kết thúc, Trương ca vỗ vai Bùi Úc hiệu y thể lên đài .

Tiếng nhạc rock ồn ào náo nhiệt đột ngột dừng , âm nhạc trong loa dần trở nên êm dịu nhẹ nhàng.

Đám đông hiếm khi rơi một lặng ngắn ngủi, đó khi thanh niên xách theo cây đàn guitar xuất hiện ánh đèn sân khấu, bầu khí một nữa đạt đến đỉnh điểm.

Dưới ánh đèn sân khấu, khuôn mặt thanh niên sạch sẽ trắng trẻo, thấy chút phấn son nào, đẽ đến mức cực kỳ phô trương.

Bùi Úc điều chỉnh độ cao của micro, hắng giọng, nở một nụ nhạt.

Vì nụ mỉm , trong khí một nữa rơi tĩnh lặng, đều thi mong chờ màn trình diễn của thanh niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-67-sau-khi-tro-thanh-nguoi-moi-binh-hoa-trong-truyen-gioi-giai-tri-4.html.]

Bùi Úc vị trí hát chính ban đầu, ngón tay đặt lên cây đàn guitar, tiếng đàn guitar mượt mà êm ái thế tiếng nhạc, giọng hát trong trẻo từ trong micro truyền , bắt lấy trái tim đưa ý cảnh.

Một khúc kết thúc, mới khó khăn lắm hồn .

hét lên một tiếng: “Thêm bài nữa!”

Đầu ngón tay Bùi Úc đặt micro, : “Các vị bài gì?”

Rất nhanh báo tên một bản nhạc, quá đơn giản, cũng quá khó.

Bùi Úc gật đầu, tiếp tục bài tiếp theo.

Cùng với bầu khí leo thang, yêu cầu vài bản nhạc để Bùi Úc hát, Bùi Úc cũng đều thể hát .

Rất nhanh thời gian hát của y hết, Bùi Úc cúi đầu xin : “Hôm nay thời gian của đến đây thôi, cảm ơn sự ủng hộ của .”

Trong đám đông phát một trận thở dài tiếc nuối, giữ Bùi Úc hát thêm vài bài, nhưng Bùi Úc chỉ tỏ ý gặp .

Sau khi Bùi Úc xuống đài, tiếng nhạc chuyển sang âm nhạc ồn ào náo nhiệt, dường như y chỉ là một cơn gió mát, thổi qua trong chốc lát, làm xáo trộn một hồ nước xuân.

Trương ca đưa cho Bùi Úc một ly nước chanh thấm giọng, vô cùng hài lòng: “Không ngờ nha tiểu t.ử , sớm hát thế , nên cho làm hát chính từ lâu !”

Bùi Úc nhấp một ngụm nước chanh, .

Trương ca đưa tiền lương hôm nay cho Bùi Úc, Bùi Úc một xấp tiền đỏ chót trong tay sửng sốt một chút.

“Nhiều thế ?”

Trương ca vui vẻ thôi: “Đây mới chỉ là ngày đầu tiên, tiền boa khách cho ít , đợi danh tiếng của nổi lên, sẽ càng ngày càng nhiều.”

Bùi Úc nhét xấp tiền đỏ túi quần áo, : “Vậy thì cảm ơn Trương ca cho cơ hội .”

“Đâu , mới là Thần Tài của .” Trương ca xoa xoa tay, hỏi y: “Trường các nhớ khá xa đúng ? Hay là đợi thêm một lát, lái xe đưa về.”

Bùi Úc lắc đầu từ chối: “Không cần , tàu điện ngầm là .”

Trương ca lúc mới gật đầu, nhưng vẫn dặn dò thêm vài câu: “Hôm nay ngày đầu tiên thì thôi, về vẫn nên gọi xe , tiền trả cho .”

Trương ca cũng giải thích lý do, chỉ liên tục dặn dò hôm nay Bùi Úc về nhất định gọi điện thoại báo bình an cho , lúc mới yên tâm để y về.

Lúc Bùi Úc về đến ký túc xá thì Hùng Đào và Hạ Đậu Đậu lên giường ngủ , còn Hạ Vân Cẩm cứ ở cửa ký túc xá cúi đầu nghịch điện thoại.

Nghe thấy tiếng động, Hạ Vân Cẩm ngẩng đầu y một cái, mím môi: “Tiện một câu ?”

Bùi Úc gật đầu.

Hạ Vân Cẩm thò đầu bên trong một cái, nhỏ giọng : “Có thể ngoài ?”

Bùi Úc: “…”

Giọng Bùi Úc lạnh nhạt: “Cậu cứ ở đây là .”

Hạ Vân Cẩm vò vò vạt áo, nhanh một câu: “Cảm ơn .”

“Cái gì?” Bùi Úc rõ.

“Tôi , ban ngày hôm nay cảm ơn .”

Hát mấy tiếng đồng hồ, họng Bùi Úc đều đau, lười để ý đến lời cảm ơn đột ngột của Hạ Vân Cẩm, y gật đầu tỏ vẻ , nhấc chân bước ký túc xá.

Hạ Vân Cẩm chằm chằm bóng lưng Bùi Úc, sững sờ tại chỗ một lát, mới nhấc chân bước ký túc xá.

Bùi Úc rửa mặt xong giường, mở trình duyệt tìm kiếm cái tên —— Văn Thân Dực.

Tuy nhiên giống như y dự đoán, trình duyệt đều là một thứ quan trọng, giới thiệu về một thành tựu của Văn Thân Dực, thậm chí ngay cả mặt chính diện của cũng .

Bức ảnh duy nhất cũng chỉ là một bức ảnh góc nghiêng mờ ảo, căn bản rõ là ai.

Bùi Úc trong bóng tối dùng đầu ngón tay vuốt ve màn hình điện thoại, đó lưu bức ảnh góc nghiêng đó album, tải lên WeChat làm ảnh đại diện WeChat.

Loading...