Buổi sáng ngoài tiết 8 giờ thì còn tiết nào khác, Hùng Đào liền kéo Bùi Úc đến nhà thi đấu đ.á.n.h bóng rổ.
Khi hai đến nhà thi đấu, trong sân bóng rổ một đám đó.
Hùng Đào khoác vai Bùi Úc giới thiệu cho y, Bùi Úc thì gật đầu tỏ vẻ .
Trong đó một nam sinh da trắng trẻo, trông cực kỳ tuấn tú, thấy Bùi Úc liền nở một nụ ôn hòa với y.
Chưa đợi Hùng Đào giới thiệu, : “Chào , tên là Liễu Cần, lớp 3 khoa biểu diễn.”
Bùi Úc đáp lời: “Bùi Úc, bạn cùng phòng của Hùng Đào, cũng là lớp 1.”
Liễu Cần gật đầu, đó đỏ mặt : “Tôi , .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thấy trong mắt Bùi Úc lộ vẻ khó hiểu, Liễu Cần giơ tay sờ sờ gáy : “A ngại quá, là đơn phương từ lâu .”
Cho đến khi phía Liễu Cần gọi , mới lưu luyến rời chào tạm biệt Bùi Úc trở về đội của .
Thấy Liễu Cần rời , Hùng Đào vui vẻ, dùng cùi chỏ huých n.g.ự.c Bùi Úc một cái: “Ây, fanboy nhỏ của kìa! Đẹp trai đúng là sướng thật, đây là thứ mấy ?”
Bùi Úc liếc một cái: “Ăn cho đàng hoàng, cái gì mà thứ mấy.”
“Ngày đầu tiên khai giảng chẳng đưa thư tỏ tình cho ? Tôi cũng sai… ây ây ây, đấy.”
“Thay quần áo.”
Hùng Đào thấy Bùi Úc rời , chạy tới đuổi kịp bước chân của Bùi Úc.
Bùi Úc mở cửa tủ, gọi hệ thống trong đầu `[Giúp tra tên Liễu Cần một chút.]`
Hệ thống c.ắ.n hạt dưa `[Chỉ là một fanboy nhỏ của nguyên chủ thôi, ngươi tra làm gì?]`
Bùi Úc lôi chiếc áo ba lỗ bên trong , nhắc nhở hệ thống `[Trong nguyên tác khi nguyên chủ phong sát, kết cục là gì?]`
Hệ thống lật xem một chút, đó hét lớn một tiếng đệt `[Nguyên chủ mất tích !]`
Sau khi cốt truyện kết thúc, kết cục của pháo hôi nguyên chủ chỉ lướt qua, đến mức hệ thống cũng quá chú ý đến cốt truyện khi nguyên chủ phong sát.
Hệ thống run rẩy hỏi `[Ngươi nghi ngờ chuyện , là do Liễu Cần làm?]`
Bùi Úc nhướng mày `[Ta , chỉ bảo ngươi tra một chút thôi.]`
Hệ thống tỏ vẻ OK thành vấn đề.
Sau khi Bùi Úc quần áo xong , đ.â.m sầm một tới.
Người nọ quấn kín mít, chỉ lộ một đôi mắt, thấy Bùi Úc lập tức trừng lớn mắt, chớp chớp đầy bất an.
Trong tay nọ còn kéo theo xe rác, rác trong xe bốc mùi mấy dễ chịu.
Bùi Úc liếc mắt một cái nhận quấn kín mít là Hạ Vân Cẩm, y gật đầu dời tầm mắt một lời nào.
lúc giọng của Hùng Đào vang lên, sải bước về hướng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-66-sau-khi-tro-thanh-nguoi-moi-binh-hoa-trong-truyen-gioi-giai-tri-3.html.]
Ánh mắt Hạ Vân Cẩm lập tức tràn ngập sự cầu xin, bàn tay kéo xe rác của cũng đang run rẩy.
Bùi Úc nhấc chân bước qua Hạ Vân Cẩm một bước, y khoác vai Hùng Đào kéo : “Tôi xong , thôi.”
“Hả? Ồ, .”
Hùng Đào cảm thấy thu gom rác chút quen mắt, đầu , nhưng Bùi Úc ấn đầu giục về hướng sân bóng rổ.
Âm thanh dần xa, Hạ Vân Cẩm thở phào nhẹ nhõm. Cậu kéo kéo bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng, màng nhĩ sung huyết bên tai kêu ong ong.
May quá… nhận .
Hạ Vân Cẩm đẩy cửa phòng đồ, thấy bên trong ai, sự tủi đè nén mạnh mẽ trào dâng, mũi nhịn mà cay xè.
Cậu dựa cửa xổm xuống, vùi đầu đầu gối, phát tiếng nức nở trầm muộn.
Hồi lâu, lau nước mắt mặt, đeo khẩu trang cẩn thận, dậy dọn rác trong thùng rác.
—
“Cậu nghỉ việc?”
Trương ca trừng lớn mắt, thể tin nổi Bùi Úc.
Người đối diện còn trang điểm lòe loẹt mặt nữa, Trương ca đây là đầu tiên rõ diện mạo thật của Bùi Úc.
Với đủ loại mà từng gặp trong nhiều năm làm việc ở quán bar, khuôn mặt của Bùi Úc cũng cực kỳ xuất sắc.
Hiếm ai thể khiến cảm thấy kinh diễm ngay từ cái đầu tiên, kỹ ngũ quan của y vẫn tìm bất kỳ khuyết điểm nào.
Thấy Bùi Úc cuối cùng cũng trang điểm cái kiểu làm giảm nhan sắc đó nữa, Trương ca tiếc nuối : “Tiếc thật, khuôn mặt của nếu tiếp tục làm ngưu lang, một đêm thể bán thêm ít rượu.”
Bùi Úc lắc đầu từ chối: “Không cần , bây giờ vẫn tập trung việc học.”
Trương ca gật đầu: “Cũng , dù cũng là sinh viên khoa biểu diễn. Tiểu Bùi, đợi đến ngày mắt, đừng quên Trương ca của nhé!”
Nói đến cuối, Trương ca ha hả dùng nắm đ.ấ.m huých vai Bùi Úc một cái.
Bùi Úc : “Đó là điều chắc chắn .”
“ mà…” Trương ca do dự một chút, xoa xoa tay : “Cậu thể qua một thời gian nữa mới .”
Trương ca chỉ vị trí sàn nhảy của quán bar cho Bùi Úc xem, với Bùi Úc ca sĩ hát chính ở vị trí đó dạo nhà việc thể tiếp tục làm nữa, mà quán bar nhất thời tuyển ca sĩ hát chính mới, đúng lúc Bùi Úc làm ngưu lang nữa, chi bằng cứ thế một chút.
Trương ca sợ Bùi Úc khó xử, bổ sung thêm: “Cậu cũng cần lo hát , thiết âm nhạc ở quán bar của đều , cứ đó ôm cây đàn guitar nhạc cụ gì đó ngân nga một lúc là , dù khuôn mặt của chính là biển hiệu sống .”
Bùi Úc nhịn : “Trương ca, đây mới là mục đích của đúng ?”
Trương ca ngại ngùng dùng ngón tay gãi gãi mặt , hì hì hai tiếng, với Bùi Úc thể tăng thêm tiền.
Bùi Úc thấy cũng từ chối, dù nguyên chủ tiêu tiền như nước, tiền để cho y cũng chẳng còn bao nhiêu, trong thời gian ngắn tìm một công việc mới cũng dễ, làm ca sĩ hát chính ở quán bar một thời gian là một lựa chọn tồi.
Trương ca khi Bùi Úc đồng ý liền vui vẻ búng tay một cái, đó phòng đồ lục lọi một lúc, lấy một bộ quần áo đưa cho Bùi Úc.
“Mới mua đấy, ai mặc , nghĩ mặc chắc sẽ . Sau cứ mặc bộ đó hát, đảm bảo sẽ mang đến cho quán bar của Trương ca một đống khách.”