(Chủ công) Xuyên Nhanh: Đi Ngang Qua Toàn Thế Giới Cẩu Huyết - Chương 506: Thế Giới Vô Hạn Lưu Cũng Phải Yêu Đương (9)

Cập nhật lúc: 2026-04-01 13:17:56
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Úc Uông Kiện Kỳ.

Uông Kiện Kỳ đeo balo du lịch, sắc mặt lắm.

Khúc Thân Dực liếc Uông Kiện Kỳ một cái, về phía Bùi Úc nhỏ: “Lát nữa đến nơi, đừng lung tung.”

“Dực ca bảo đừng lung tung chuyện gì?”

Bùi Úc cũng học theo Khúc Thân Dực hạ thấp giọng, nhỏ giọng chuyện.

Khúc Thân Dực trầm mặc một thoáng: “... Đừng mấy lời như tối hôm qua.”

“Ồ, Dực ca yên tâm, sẽ bắt cóc đến đây .” Bùi Úc tỏ vẻ .

Gân xanh trán Khúc Thân Dực giật giật.

Khi ba xuất phát, bầu trời sáng rõ, khói xanh từ ống khói nóc các ngôi nhà trong thôn lượn lờ bay lên tận mây xanh.

Mặt đất ngày hôm mưa vẫn còn ướt át, tỏa mùi hương của đất và cỏ xanh.

Bùi Úc và Khúc Thân Dực song song, Uông Kiện Kỳ tụt phía vài bước.

Mũi giày Bùi Úc bước chạm một vật, y cúi đầu thì phát hiện là một quả bóng đá.

“Bóng đá ở ?”

Khúc Thân Dực chút kỳ lạ.

Bùi Úc xổm xuống nhặt quả bóng lên, nhưng y kịp dậy, tay đập mạnh một cái.

Quả bóng trong tay y cũng theo đó rơi xuống đất, một đôi bàn tay nhỏ bé khác ôm lấy.

Bùi Úc ngẩng đầu đứa trẻ cướp quả bóng.

Là một bé trai, da đen, tuổi chừng bảy tám tuổi, sống mũi một nốt ruồi đen to cỡ móng tay út.

Ánh mắt nó Bùi Úc tràn ngập sự lạnh lẽo, giống ánh mắt mà một đứa trẻ nên .

Bé trai ôm quả bóng lùi vài bước, đó đột ngột co cẳng bỏ chạy.

Uông Kiện Kỳ "hây dô" một tiếng: “Đứa trẻ hư hỏng nhà ai đây, vô lễ thế?”

Khúc Thân Dực về hướng bé trai chạy khuất, nhíu chặt mày.

“Không chứ?”

Bùi Úc dậy, lắc đầu.

Bùi Úc : “Chắc tưởng định cướp đồ của nó.”

Thôn sâu trong núi, trẻ con ít tiếp xúc với sự vật bên ngoài, đồ chơi để chúng vui đùa tự nhiên càng khan hiếm, lời Bùi Úc hiển nhiên cũng hợp lý.

Tuy nhiên Bùi Úc dứt lời, cơ thể vốn đang thẳng bỗng lảo đảo một cái, ngã nhào về phía .

Khúc Thân Dực nhanh tay lẹ mắt kéo Bùi Úc , nắm lấy bàn tay ban nãy đứa trẻ đập trúng của Bùi Úc, làn da vốn trắng trẻo của Bùi Úc nổi lên một lớp mẩn đỏ, thậm chí cả mu bàn tay sưng tấy lên.

“Chuyện ?” Uông Kiện Kỳ kinh ngạc .

Khúc Thân Dực nắm chặt cổ tay Bùi Úc, : “Bùi Úc, thấy thế nào? Đau ngứa?”

Bùi Úc thở hổn hển : “Đều , chỉ sức thôi.”

“Cậu...”

Khúc Thân Dực đang định mở miệng, cảm thấy bên hông truyền đến một trận nóng.

Bàn tay còn của Bùi Úc nắm lấy áo bên hông Khúc Thân Dực kéo kéo.

Khúc Thân Dực chạm đôi mắt sâu thẳm của Bùi Úc, lời đến khóe miệng liền rẽ ngoặt: “Để cõng .”

“Không Dực ca, tự , còn đang đeo balo, tiện...”

Bùi Úc , mặt rịn mồ hôi lạnh.

Uông Kiện Kỳ lên tiếng: “Khúc Thân Dực đưa balo cho , khỏe, thêm cái balo cũng chẳng hề hấn gì.”

Bùi Úc Uông Kiện Kỳ, Khúc Thân Dực, vẻ mặt khó xử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-506-the-gioi-vo-han-luu-cung-phai-yeu-duong-9.html.]

Khúc Thân Dực hai lời liền tháo balo xuống, đưa cho Uông Kiện Kỳ.

“Vậy làm phiền , Uông Kiện Kỳ.”

Uông Kiện Kỳ : “Chuyện nhỏ, đeo balo đây, hai cứ từ từ mà .”

Gã vòng tay khoác balo của Khúc Thân Dực lên tay, sải bước về phía .

Khúc Thân Dực cõng Bùi Úc bước thấp bước cao tiến lên.

Rất nhanh, Uông Kiện Kỳ dẫn một đoạn xa, biến mất khỏi tầm mắt hai ở một khúc cua.

Hơi thở của Bùi Úc nóng rực phả bên tai Khúc Thân Dực.

Khúc Thân Dực vỗ vỗ đùi Bùi Úc: “Còn chịu xuống ?”

Động tác ôm của Bùi Úc hề ý định buông lỏng.

“Vậy buông tay đấy nhé.” Lực tay Khúc Thân Dực nới lỏng.

Bùi Úc lập tức nhảy xuống, bên cạnh Khúc Thân Dực.

Giọng Bùi Úc mang theo chút tủi : “Dực ca, vẫn đang thương mà.”

“Bớt diễn trò , tối qua một thể bình an vô sự từ trong sương trắng đến nhà Lý Quải Tử, hôm nay một đứa trẻ con tính kế ?”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Khúc Thân Dực Bùi Úc đầy ẩn ý.

Bùi Úc lúc mới tiếp tục màn biểu diễn của nữa.

Tuy nhiên hiện tại Khúc Thân Dực hỏi Bùi Úc những chuyện lằng nhằng , cũng Bùi Úc sẽ thật với .

Trước khi Bùi Úc thể hiện ác ý, Khúc Thân Dực dự định dẫn y theo chờ kết quả điều tra của hệ thống.

“Tay làm thế?” Khúc Thân Dực nghi hoặc.

Bùi Úc lấy từ trong túi một cái lọ: “Vừa nãy lén bôi đấy.”

Khúc Thân Dực lúc mới nhớ dọc đường Bùi Úc hầu như hề cử động bàn tay đó.

Hóa là vì cái .

“Không đứa trẻ , định làm thế nào?”

“Sờ bông hoa, bứt cọng cỏ.”

Bùi Úc : “Ngôi làng vốn cổ quái, tối qua đến xuất hiện sương trắng, thần kinh của Uông Kiện Kỳ đang căng như dây đàn, gió thổi cỏ lay, đều sẽ thần hồn nát thần tính.”

Khi Bùi Úc lời , giọng điệu mang theo sự trào phúng nhàn nhạt.

Một Bùi Úc như , đa dạng, so với Bùi Úc mà Khúc Thân Dực thêm nhiều điểm khác biệt.

Khúc Thân Dực: “Cậu cảm thấy Uông Kiện Kỳ vấn đề từ lúc nào?”

Trong phó bản , Khúc Thân Dực luôn giữ tâm lý cảnh giác với tham gia mà từng gặp.

Bởi vì rõ, những kẻ thể đến đây đều chẳng thiện nam tín nữ gì.

Huống hồ Uông Kiện Kỳ vượt qua ít nhất năm phó bản.

Tự nhiên nhân vật đơn giản.

Bùi Úc một tiếng: “Đôi bốt , là bốt tác chiến quân dụng, còn cánh tay , hình xăm mã vạch.”

Bùi Úc chỉ chỉ vị trí bắp tay.

“Lúc ở nước ngoài từng mấy du học sinh , một thợ săn tiền thưởng sẽ xăm g.i.ế.c lên , coi như huân chương của .”

Hình xăm mã vạch cánh tay Uông Kiện Kỳ , đến hơn hai mươi vạch.

Khúc Thân Dực nhướng mày: “Tôi tối qua cứ dán đầu Uông Kiện Kỳ nửa ngày trời.”

Hóa là đang đếm hình xăm.

“Nếu thì Dực ca nghĩ ?”

Bùi Úc nghiêng đầu hỏi Khúc Thân Dực.

Khúc Thân Dực : “Cảm thấy thất vọng.”

Loading...