“Ơ kìa, ngoài xem, chiếc xe đó trông quen mắt quá.”
“Xe gì? Xe cổ ở Giang Thành chẳng đều thế ?”
“Mắt ông mù , kỹ !”
“Cái gì... trời đất ơi!”
“Đó hình như là xe của Bùi Thất gia?”
Nhân viên trong hãng buôn lượt dừng bước ngoài cửa. Chiếc xe cổ đen kịt đó vô cùng nổi bật ánh mặt trời. Khoảnh khắc tiếp theo, đàn ông mặc quân phục bước khỏi xe. Đôi mày mĩ lệ chiếc mũ quân đội mang theo ý , thu hút sự chú ý của . Bùi Úc kéo cửa ghế phụ , đưa cánh tay cho bên trong. Người ở ghế phụ cũng theo đó đặt tay lên . Tần Thân Dực mỉm với Bùi Úc, vài câu gì đó.
Người của hãng buôn chỉ thấy rõ Bùi Úc khi Tần Thân Dực xong câu liền cúi ghé sát , đó hôn lên môi một cái. Đã sớm Bùi Thất gia vì một xướng ca ở Lý Gia Viên mà vung tiền như rác, khi kết hôn hơn một tháng hai vô cùng ân ái. Giờ , quả thực là vô cùng xứng đôi. Với diện mạo xuất sắc của Tần Thân Dực, cũng khó trách dù là phận nam tử, Bùi Úc cũng màng ánh mắt thế gian, khăng khăng làm theo ý .
Bùi Úc lái xe rời khỏi hãng buôn Vĩnh Bình, lúc Tần Thân Dực mới về phía hãng buôn. Nhân viên hãng buôn xem thấy mới tiếp tục công việc trong tay.
“Ồ, Tần đến ?” Người đàn ông chờ đợi từ lâu thấy Tần Thân Dực, vội vàng tiến lên . Người đàn ông chằm chằm Tần Thân Dực, : “Tôi chủ yếu phụ trách việc giao dịch qua của hãng buôn chúng , cứ làm cùng là , chúng đây gặp qua , cứ gọi là Bộ trưởng Viên là !”
Tần Thân Dực chằm chằm thần sắc của đàn ông, nhếch môi : “Được thôi, Bộ trưởng Viên.”
Tần Thân Dực và Sở Án làm ở hãng buôn cùng một ngày, cảm thấy kỳ lạ và xem kịch là ít. Thân phận của Tần Thân Dực, trong lòng mỗi đều hiểu rõ. Đây là của Bùi Thất gia. Hơn nữa đến việc ngày đầu tiên làm là đích Bùi Úc đến tiễn. Chỉ riêng chiếc đồng hồ cổ tay thôi cũng thể thấy thái độ của Bùi Úc đối với Tần Thân Dực vô cùng coi trọng. Một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn đấu giá với giá cao cách đây lâu, cứ thế tặng cho Tần Thân Dực làm quà nhậm chức.
Tần Thân Dực đối với việc những khác tò mò về chiếc đồng hồ của , ngữ khí vô cùng thoải mái: “Ồ, cái ? Thất gia thiếu cái gì đó để tôn khí chất, nên tặng cái làm quà nhậm chức .” Mấy xem đó lập tức đổi sắc mặt.
Còn về Sở Án... Vì đến hãng buôn Vĩnh Bình thì vẫn rõ nguyên do. Tuy nhiên Tần Thân Dực và Sở Án dường như quan hệ khá , hai mới làm cùng . Những thể đắc tội, đương nhiên đều nể mặt.
“Nhìn cái gì thế?” Tần Thân Dực đưa túi hồ sơ trong tay cho Sở Án.
Đôi mày đang nhíu của Sở Án chậm rãi giãn , lắc đầu : “Không gì cả, chỉ là đang suy nghĩ chút chuyện thôi.”
Tần Thân Dực : “Bộ trưởng Viên bảo và đối chiếu mấy bản thông tin , đây là phần của .”
Sở Án nhận lấy túi hồ sơ, gật đầu: “Được, .”
Tần Thân Dực đặt đồ lên bàn làm việc của Sở Án, khi về chỗ của , ánh mắt liếc cổ tay Sở Án một cái. Nhiệt độ trong hãng buôn dễ chịu, nhân viên làm việc đa đều cởi áo khoác, chỉ mặc áo lót bên trong. Mà Sở Án quấn kỹ. Tần Thân Dực dời mắt, tựa lưng ghế làm việc của .
—
Tư lệnh bộ.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-407-tro-thanh-phan-dien-benh-kieu-trong-van-diep-chien-28.html.]
Xe của Bùi Úc lái cổng nhận thấy điều . Đợi đến khi bước cổng Tư lệnh bộ, ở trạm gác vốn luôn ngủ gà ngủ gật nhanh chóng phát hiện bóng dáng của . “Thất gia, Thất gia!” Người đó vẫy tay với Bùi Úc. Bùi Úc thấy liền chuyển hướng bước chân.
Bùi Úc ghé gần: “Chuyện gì thế? Khiến Lý lão cũng biểu cảm .”
Người trung niên kêu lên một tiếng, : “Thất gia, xảy chuyện ! Khu tô giới xảy chuyện . Thám trưởng Lê g.i.ế.c một quân quan nước R! Hiện đang Tuần bộ phòng truy nã đấy!”
Xoảng ——
Trước mắt Bùi Úc ai đó đẩy tới một xấp ảnh, những bức ảnh đó rải rác bàn làm việc mặt . Bùi Úc thấy sắc mặt đổi, thong thả ngước mắt kẻ hành động phóng túng đó. Kẻ ném xấp ảnh cho Bùi Úc là một lai nước R, giữa đôi mày mang theo đặc điểm của nước R. Con ngươi nhạt màu của lóe lên vẻ khinh miệt và khiêu khích, tay vẫn giữ động tác ném ảnh .
“Bùi tham mưu trưởng, chào nha.” Hắn bằng một thứ tiếng Hán chuẩn, ngữ khí khinh miệt chào hỏi: “Tôi là thám trưởng mới nhậm chức của Tuần bộ phòng, Kapla, hoặc cũng thể gọi bằng cái tên của nước các , Cung Ước Long.” Kapla dang tay .
Bùi Úc dời mắt khỏi xấp ảnh đó, lười nhác lên Kapla: “Còn chuyện gì nữa ? Nếu chuyện gì, thám trưởng Kapla, mời về cho.” Bùi Úc nhấc cánh tay lên, chỉ về phía cửa.
Kapla ngẩn , : “Bùi tham mưu trưởng, thấy những bức ảnh đưa cho ? Trên đó quá trình trò chuyện giữa và Lê Bình, và Lê Bình gặp khi g.i.ế.c quân quan nước R!”
Bùi Úc nhướng mày: “Người gặp mặt nhiều, hôm qua còn vuốt ve một con ch.ó ở khu tô giới, chẳng lẽ quân quan của các c.h.ế.t là vì tim ch.ó ăn mất ?”
“Bùi Úc!” Kapla nổi giận đùng đùng, xoạt một cái rút s.ú.n.g từ thắt lưng . Tuy nhiên còn đợi khẩu s.ú.n.g đó của rút chỉ đầu Bùi Úc, động tác của một tiếng s.ú.n.g cắt đứt. Kapla chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, khẩu s.ú.n.g trong tay b.ắ.n bay ngoài. Hắn bịt cổ tay , thể tin nổi sang một bên.
Bạch phó quan lắc lắc s.ú.n.g trong tay, vô cùng lễ phép cúi chào. “Không cần khách sáo.”
Kapla: “...”
Vì tiếng s.ú.n.g , những tuần bộ vốn đang đợi ngoài văn phòng đẩy cửa xông . Khoảnh khắc tiếp theo, đầu bọn họ đều s.ú.n.g của Tư lệnh bộ gí . Bùi Úc dậy, tay vẫy một cái. “Đóng cửa, đưa ch.ó ngoài.”
“Bùi Úc, điên ! Đây là sự khiêu khích đối với nước R!” Kapla tức đến đỏ mặt tía tai, sức hất văng kẻ đang đè vai .
Bùi Úc cầm lấy bức ảnh, thong thả bước tới mặt Kapla. Còn đợi Kapla phản ứng gì, bức ảnh trong tay Bùi Úc gí cổ . Cơn đau nhói lập tức khiến Kapla tỉnh táo . Hắn chằm chằm đôi mày mĩ lệ của Bùi Úc, sâu trong đáy mắt chậm rãi leo lên vài phần sợ hãi khó lòng kiềm chế.
Bùi Úc dùng tấm ảnh cứng đó gí động mạch cổ của Kapla, tươi rói : “Lần gí s.ú.n.g đầu kẻ đó, cũng như .”
Nụ của Bùi Úc khiến cả Kapla cứng đờ. Những câu chuyện truyền tụng đó chậm chạp xoay chuyển trong đầu . Kẻ mắt ai khác. Chính là vị Bùi Thất gia dám một xông khách sạn, gí s.ú.n.g đầu quân quan nước R. Đó chính là một kẻ điên. Không cần mạng, còn não.
Kapla hít sâu một , nghiến răng: “Bùi tham mưu trưởng, mang theo chứng cứ đến đây, nên trả lời câu hỏi của .”
“Thám trưởng Kapla hỏi câu hỏi, đương nhiên là , là .” Bùi Úc lấy từ trong túi một chiếc bật lửa, bấm xuống. Bạch phó quan thì sớm thu gom tất cả ảnh bàn làm việc . “Thất gia.” Bạch phó quan gọi.
Bùi Úc sự chú ý của Kapla, ném chiếc bật lửa trong tay đống ảnh. Ngọn lửa bùng lên, như quất mặt Kapla. Bùi Úc hỏi ngược : “Chứng cứ của thám trưởng Kapla ở , thấy nhỉ?”