“Anh, xem kỳ lạ , tại Tần Thân Dực đó giả vờ tuần bộ của Tuần bộ phòng đẩy ngã xuống đất ?”
Bùi Uyển Như ghé sát lưng ghế phụ, tò mò hỏi Bùi Úc.
Bùi Úc: “Có lẽ là sợ tuần bộ tìm rắc rối cho cô bé chăng.”
Bùi Uyển Như lắc đầu: “Em thấy giống.”
Bùi Úc liếc qua, liền thấy mắt Bùi Uyển Như chằm chằm , hồi lâu cũng dời tầm mắt.
“Anh, làm thuộc hạ của chứ?!”
Bùi Úc: “...”
Ở thời đại , chuyện tình cảm nam nữ vẫn còn m.ô.n.g lung, như cô gái ở độ tuổi của Bùi Uyển Như, tư duy nhảy vọt đến cũng khó mà nghĩ đến chuyện khác.
Bùi Úc gì phỏng đoán của Bùi Uyển Như.
Ngược Bùi Uyển Như cảm thấy phân tích của vô cùng lý.
Có thể hát tuồng sân khấu Lý Gia Viên như thế , ai nấy đều đoạn trác tuyệt, tướng mạo xuất chúng.
Thể thái của Tần Thân Dực trông gầy gò, từng cử chỉ lớp hí phục thủy tụ đều nhu nhược xương, thế nào cũng là kiểu vai thể gánh tay thể xách, Bùi Uyển Như phân tích một hồi tự phủ định ý nghĩ của .
Bùi Úc đưa Bùi Uyển Như về Bùi gia lão trạch Tư lệnh bộ, ngay lập tức gọi Bạch phó quan trướng nguyên tới.
Vị Bạch phó quan là nguyên cứu từ tay đám ăn mày năm mười mấy tuổi.
Lúc nguyên thấy , đang thoi thóp đất hít , lồng n.g.ự.c kêu hù hù như cái hũ vỡ.
Nguyên liền sai hạ nhân quát lui đám ăn mày đó, đưa đến bệnh viện cứu trị.
Sau đó, vị Bạch phó quan trở thành thuộc hạ đắc lực nhất của nguyên .
Sau khi nguyên du học về nước, đề bạt làm phó quan của .
Sau khi Bùi Úc đến thế giới , tiến hành điều tra chu mật đối với vị Bạch phó quan , xác định Bạch phó quan vấn đề gì mới bắt đầu giao nhiệm vụ trướng cho xử lý.
Bạch phó quan là ít , đây nguyên bảo làm gì, liền làm nấy, bao giờ hỏi nhiều.
Sau khi Bùi Úc cho Bạch phó quan việc làm, thần sắc mặt vị phó quan xuất hiện những vết nứt nhỏ, thôi nhịn nửa ngày.
Bùi Úc: “Còn chuyện gì?”
“...”
Bạch phó quan: “Tham mưu trưởng, Tư lệnh làm khó ngài ? Sao ngài bắt đầu điều tra chuyện như thế .”
Chuyện Bùi Úc bảo Bạch phó quan tra là cô bé hôm qua ở Lý Gia Viên thường mua kẹo ở .
Chuyện kỳ quặc như trong mắt Bạch phó quan, trở thành manh mối cho thấy Bùi Úc thể bãi chức.
Bùi Úc : “Cậu cứ tra là sẽ .”
Bạch phó quan mặc dù hiểu tại nhưng vẫn làm theo lời Bùi Úc.
Sáng hôm , Bạch phó quan mang theo manh mối tra cho Bùi Úc.
Sau khi rời khỏi Lý Gia Viên ngày hôm qua, cô bé gặp chị hàng xóm lớn hơn 4 tuổi, đó tách khỏi cha .
Tiếp theo, cô bé lượt đến cửa hàng kẹo ở ba con phố để mua kẹo, khi mua ở hai cửa hàng đầu tiên mới đến cửa hàng kẹo cuối cùng, và ở cửa hàng kẹo cuối cùng vì va một đứa trẻ khác mà đòi bồi thường.
Cuối cùng cô bé cha đưa về nhà.
Bạch phó quan : “Ba cửa hàng kẹo là những cửa hàng duy nhất ở Giang Thành thể làm loại kẹo mà đứa trẻ đó mua, chỉ là...”
Anh luôn cảm thấy vấn đề gì đó, nhưng từ .
“Gần đây cục diện , quân quan nước R c.h.ế.t ở quán, bảo các em ở Tư lệnh bộ tăng cường cường độ tuần tra.” Bùi Úc đột nhiên .
Bạch phó quan ngẩn một lát, buột miệng : “Rõ, Tham mưu trưởng. Chỉ là như bách tính Giang Thành lo lắng đề phòng, đóng cửa ngoài ...”
Giọng đột ngột dừng , nhận gì đó : “Vừa mới c.h.ế.t một quân quan nước địch ngày hôm qua, khi khỏi Lý Gia Viên, cha cô bé đó yên tâm để con gái mua kẹo ở cửa hàng xa như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-385-tro-thanh-phan-dien-benh-kieu-trong-van-diep-chien-6.html.]
Bùi Úc : “Lui xuống .”
“Rõ.”
Sau khi Bạch phó quan rời , Bùi Úc tựa lưng ghế, đầu ngón tay mơn trớn quản bút.
Hệ thống lơ lửng bên cạnh Bùi Úc, đống chữ đó làm cho hoa mắt [... Đây đều là cái thứ gì ?]
Bùi Úc [Không thứ gì hữu dụng cả, uốn ba tấc lưỡi một đống, chẳng qua chỉ một ý nghĩa, đòi tiền.]
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Những ở Bùi gia đó, mở miệng là mùi tiền đồng.
Thê của Bùi Lão Gia T.ử một đống, con cái một đống, năng lực chẳng mấy ai.
Hiện tại Bùi Úc đắc thế ở Tư lệnh bộ, mấy già trẻ đó tự nhiên trong lòng thoải mái, bất kể thế nào, lấy chút gì từ tay Bùi Úc là chút đó.
Hệ thống tặc lưỡi [Cũng thật dám đòi.]
Bùi Úc ném đống đồ lộn xộn đó sang một bên, xử lý quân vụ.
Khi mặt trời lặn, mới ngẩng đầu ngoài cửa sổ.
Ánh hoàng hôn xa xa rực rỡ như kim quang, bao phủ bộ Giang Thành trong một ảo cảnh tựa như mộng hạt.
Lý Gia Viên cửa ngõ tấp nập, gã sai vặt bưng một chậu hoa mẫu đơn đang nở rộ đặt ngay ngắn, đó nhấc chậu hoa t.ử đinh hương thiếu nước lên.
“Chiếc xe đó trông quen mắt nhỉ...”
Có ngang qua cửa chiếc xe cổ dừng ngoài Lý Gia Viên mà trầm tư lầm bầm.
Một khác kinh ngạc : “Đó chẳng là xe của Bùi Thất gia ?”
“Cái gì?”
Cửa xe đẩy , đàn ông mặc quân phục sải bước xuống xe.
Đi theo còn hai binh sĩ cầm súng, mặc chính là quân phục của Tư lệnh bộ.
Bùi Úc bước Lý Gia Viên, quản sự đợi sẵn từ lâu lập tức tiến gần đưa Bùi Úc đến vị trí sắp xếp.
Vị trí đối diện sân khấu đó, Thôi Cương Bình đến Bùi Úc một bước.
Bùi Úc xuống, Thôi Cương Bình liền đẩy một chén đến mặt Bùi Úc.
“Cậu bây giờ đúng là thêm nhã hứng , thế mà đến tuồng.” Thôi Cương Bình lắc đầu .
Bùi Úc : “Một khúc của Tần , thắng cả thiên hạ.”
Thôi Cương Bình ngẩn .
“Hắn như ?”
Trong phòng, Tần Thân Dực gương đồng lên tiếng.
Quản sự gật đầu.
Tần Thân Dực giơ tay lên, dùng đầu ngón tay mơn trớn chiếc hộp nhỏ đặt mặt bàn.
Đột nhiên, khóe môi Tần Thân Dực nhếch lên một nụ .
Động tác tay Tần Thân Dực khựng , : “Bùi Thất gia đúng là chuyện.”
“Thật là lọt tai.” Tần Thân Dực rũ mắt .
Nếu là khác, một câu khen ngợi như của Bùi Úc, chắc chắn trong lòng sẽ vui mừng khôn xiết.
Quản sự cảm thấy tâm trạng của Tần Thân Dực dường như chút đúng.
“Hôm nay nếu Bùi Thất gia đến, chúng là gác kế hoạch ?”
Tần Thân Dực gương đồng, : “Không cần, nếu Bùi Thất gia đến, nhất định hát cho .”
Trong gương đồng, lông mày của Tần Thân Dực chút mờ nhạt rõ.
cảm xúc trong đó, rõ ràng là hứng thú bừng bừng.