“Ông chủ, cho thêm hai đĩa hàu, hai đĩa sò đỏ, 1.5 kg tôm hùm đất!”
Long Thiêm gào to về phía nhà bếp trong quán, đó nháy mắt hiệu với Ngụy Thân Dực.
Long Thiêm: “Đội trưởng, tốn kém nha.”
Ngụy Thân Dực rút một xiên mực nướng nhét miệng Long Thiêm: “Ăn nhanh !”
“... Chóp chép chóp chép.”
Long Thiêm c.ắ.n mực nướng ăn với tâm trạng khá .
Ngụy Thân Dực nhấp một ngụm bia, khi ngước mắt lên liền thấy Bùi Úc đối diện .
Cách ăn mặc hôm nay của Bùi Úc khác với gặp tàu, chiếc áo hoodie màu xanh da trời làm tôn lên làn da trắng hơn, giữa đôi lông mày thêm vài phần khí chất của nam sinh đại học.
Ngụy Thân Dực ngờ sẽ gặp Bùi Úc ở đây, đảo Nguyệt Huyền tuy nhỏ, nhưng chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi cuộc gặp gỡ như thế , đúng là ngoài dự tính của Ngụy Thân Dực.
Có thể cùng ăn cơm thế cũng nhờ khả năng tự nhiên như quen của Long Thiêm.
Anh thể mạnh mẽ đến mức phớt lờ ánh mắt thôi của bạn họa sĩ của Bùi Úc, khoác vai hát hò, bây giờ còn đang chơi oẳn tù tì uống rượu nữa.
Bùi Úc giơ chai bia nghiêng về phía Ngụy Thân Dực, Ngụy Thân Dực cầm chai bia chạm nhẹ với Bùi Úc một cái.
“Ê, đừng chỉ hai uống chứ, mấy em cùng uống nào...”
Các chai bia chạm phát tiếng động giòn giã, bọt bia theo đó vỡ tan trong khí.
Rượu quá ba tuần, mấy thư giãn đều uống đến mức bước chân lảo đảo.
Ngụy Thân Dực cũng uống ít, khi gọi xe cho mấy năng rõ ràng , rượu gió thổi tan đôi chút.
Bùi Úc đỡ Khổng Mâu Mâu say mướt từ trong quán , đến bên cạnh Ngụy Thân Dực, : “Hôm nay để Ngụy đội trưởng tốn kém .”
“Không gì, đông cho vui, còn sợ Long Thiêm nhiệt tình quá làm hai thoải mái.” Ngụy Thân Dực .
Bùi Úc sự mỉa mai trong lời của Ngụy Thân Dực.
Ngụy Thân Dực cũng : “Có thể ăn cơm cùng công dân ưu tú, những làm công bộc của nhân dân như chúng trong lòng cũng sảng khoái lắm.”
Trong lúc chuyện, xe công nghệ mà Bùi Úc gọi cho Khổng Mâu Mâu cũng đến.
Bùi Úc đỡ Khổng Mâu Mâu xe, đó dặn dò tài xế vài câu đóng cửa xe .
Ngụy Thân Dực cảm thấy rượu dâng lên, trong thời gian động tác của Bùi Úc.
Anh tựa tường, rủ hàng mi xuống.
Bùi Úc liền thấy Ngụy Thân Dực với dáng vẻ buồn ngủ .
Đêm ở đảo Nguyệt Huyền lúc mới xuân vẫn lạnh, Ngụy Thân Dực chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ rộng rãi, trông quá lạnh lẽo trong gió đêm.
Bùi Úc tới khoác chiếc áo khoác trong tay lên Ngụy Thân Dực.
Ngụy Thân Dực đúng là cảm thấy lạnh , lúc từ trong quán lạnh đến mức tê tay, tuy nhiên ngờ Bùi Úc sẽ đưa áo khoác cho .
Ngụy Thân Dực ngẩn : “Không...”
Bùi Úc Ngụy Thân Dực từ chối: “Homestay của ở ngay gần đây, bộ đầy 10 phút, hơn nữa mặc dày, thấy lạnh.”
Ngụy Thân Dực lúc mới nhận lấy áo khoác, mặc .
Chiều cao của hai tương đương , Ngụy Thân Dực vốn nghĩ cao to lực lưỡng chạy việc bên ngoài, mặc áo của Bùi Úc chắc chắn sẽ chật, ngờ rộng rãi thoải mái.
Bùi Úc thanh mảnh, nhưng cơ bắp luyện tập khá .
“Ngụy đội gọi tài xế lái hộ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-di-ngang-qua-toan-the-gioi-cau-huyet/chuong-347-tro-thanh-xa-yeu-trong-van-trinh-tham-8.html.]
Ngụy Thân Dực: “Rồi, vẫn đang đường.”
“Vậy đợi cùng Ngụy đội một lát.” Bùi Úc .
Mùa du khách ở đảo Nguyệt Huyền đông, thời gian buổi tối chính là lúc các tài xế công nghệ và tài xế lái hộ bận rộn nhất, tài xế mà Ngụy Thân Dực gọi vẫn đang tắc đường.
Quán hải sản nướng gần khu homestay, phong cách trang trí cũng mang đặc sắc của đảo Nguyệt Huyền, những chiếc đèn nhỏ màu vàng ấm áp điểm xuyết, chiếu rọi lên khuôn mặt con .
Bùi Úc mua hai cốc sữa nóng từ cửa hàng xa về, đưa một cốc cho Ngụy Thân Dực.
Hai bên chiếc bàn nhỏ ngoài quán, uống sữa nóng, ca sĩ hát rong đang chơi guitar hát ở bờ biển xa.
Xung quanh ca sĩ hát rong vài vòng du khách vây quanh, già trẻ lớn bé đều , đang vẫy que phát sáng, cùng hát với ca sĩ hát rong đó.
Bùi Úc đặt cốc sữa nóng sang một bên: “Ngụy đội qua đó ?”
Ngụy Thân Dực: “Tôi?”
Bùi Úc gật đầu, : “Tôi thấy bài đăng ghim vòng bạn bè của Ngụy đội là hình ảnh chơi guitar.”
Ngụy Thân Dực lúc mới nhớ bài đăng ghim đó của .
Hồi mười mấy tuổi, tình cờ là lúc các phong cách âm nhạc khác trong nước đang thịnh hành, vì cũng theo trào lưu cùng những đó, đó sắm một cây guitar mang về nhà.
Mặc dù đó cũng phát triển theo hướng âm nhạc, Ngụy Thân Dực bây giờ thỉnh thoảng vẫn mang gảy một chút, hát một chút, coi như là thư giãn.
Hôm nay khí quá , Ngụy Thân Dực thấy ca sĩ hát rong chơi guitar , trong lòng cũng thấy ngứa ngáy.
Chỉ là vì Bùi Úc bên cạnh, Ngụy Thân Dực trực tiếp qua đó mượn guitar của ca sĩ hát rong để đàn hát.
Bùi Úc thì từ lâu .
“Cậu ?”
Lời thốt , Ngụy Thân Dực nhận vài phần đúng.
Anh và Bùi Úc cũng chỉ mới gặp hai , hỏi , lời quá coi trọng bản ... cũng chút ý tứ kỳ lạ trong đó.
Bùi Úc gật đầu: “Gió đêm và cảnh biển, còn Ngụy đội đàn hát, đương nhiên .”
Ánh mắt Bùi Úc nhuốm ý , Ngụy Thân Dực dậy sải bước về phía đó.
Bùi Úc thấy xuyên qua đám đông gì đó với ca sĩ hát rong, ca sĩ hát rong mặt do dự một lát, đó đưa cây guitar trong tay cho Ngụy Thân Dực.
Ngụy Thân Dực ôm guitar, vẫy vẫy tay với Bùi Úc.
Ngụy Thân Dực mặc dù để tóc húi cua, đôi lông mày cũng trông khá hung dữ, nhưng khi cởi bỏ bộ đồng phục bằng thường phục, lúc cúi đầu đàn hát thể là tỏa sáng đầy sức hút.
Giọng hát dịu dàng hát giai điệu du dương, lan tỏa suốt tận trong tầng mây, quấn quýt cùng vầng trăng sáng vằng vặc.
Bùi Úc từ lời bài hát đây là một bản dân ca của đảo Nguyệt Huyền.
Đại khái kể về câu chuyện tình buồn của một đôi tình nhân thời cổ đại, trai là hải xà đến từ đáy biển, yêu một cô gái loài , cuối cùng vì cứu yêu mà hiến dâng nội đan của .
Mặc dù khác biệt lắm so với những câu chuyện tình yêu của các cặp đôi si tình từ xưa đến nay, sự ai oán triền miên của lời bài hát vẫn khiến lòng nhiều dâng lên một trận gợn sóng.
Sau khi Ngụy Thân Dực kết thúc câu hát cuối cùng, trả cây guitar cho ca sĩ hát rong .
“Á!”
Từ trong đám đông phía xa bùng nổ một tiếng kêu thét chói tai.
Ngụy Thân Dực đến mặt Bùi Úc sắc mặt cứng đờ.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“C.h.ế.t ! C.h.ế.t !”
“Hải xà ăn thịt !”